Chương 230 :Đãi cát tìm vàng. (P1)


Roline có chút kinh ngạc nhìn cậu chủ Đỗ Duy dẫn người kia vào
Ấn tượng đầu tiên của nàng đúng là: Người kia phải chăng là từ một con khỉ biến thành? Hay đây chính là truyền thuyết thú nhân? Hầu tộc?
Không sai, hắn quả thực giống như một con khỉ hình người – Chẳng qua là không có lông mà thôi.
-Vị này là ngài Zach.
Đỗ Duy giới thiệu với giọng điệu rất trịnh trọng cho nên Roline lập tực thu ánh mắt của mình trở về, nàng hiểu rõ ràng ánh mắt của mình như vậy quả thực là không lễ phép, hơn nữa đây là nhân vật mà cậu chủ Đỗ Duy đã sử dụng giọng nói trịnh trọng như vậy để giới thiệu
-Xin chào, thưa kỵ sĩ xinh đẹp.
Zach ăn mặc rất đơn giản, nhưng trên đầu hắn lại đội một cái mũ quả dưa điển hình của giới tiểu thương, …… Hắn khom lưng thực hiện một nghi lễ với Roline, cười rất là khách khí, chính là dạng mỉm cười nhiệt tình của thương nhân:
-Nhìn thấy ngài thật cao hứng. Xin hãy gọi tôi là Zach, bạn bè của tôi thường gọi tôi là Zach bé, ồ , đây là do phân biệt tôi với người cha quá cố .
-Zach này hôm nay ta gặp được quả thực là một kỳ tài, ta nghĩ ông ta ở phương diện kinh doanh rất có thiên phú.
Đỗ Duy mở mắt lớn nhìn Roline, sau đó đi tới bên cạnh nữ kỵ sĩ thấp giọng cười nói:
-Roline, ta biết cô bây giờ cũng không thích việc đang làm đúng không? Như vậy từ hôm nay Zach sẽ đi theo cô, thay cô trông coi mọi thứ, cô có thể giao tất cả mọi thứ cho ông ta, giúp ông ta hiểu hết mọi thứ ở đây càng sớm càng tốt, và ta cho rằng hắn có thể thay cô quản lý công việc ở đây… Cô có thể trở về quản lý hạm đội kia.
Hai mắt Roline sáng ngời, nữ kỵ sĩ nhìn kĩ lại… Ánh mắt nhìn vị khỉ đột này cũng khá hơn rất nhiều, thậm chí nàng có cảm giác khi con khỉ đột này cười rộ lên cũng rất là khả ái.
-Như vậy ông ấy bây giờ ở đây luôn vậy?
Roline nhìn Đỗ Duy
Zach tự mình trả lời:
-Đúng rồi… Trời ơi, đây quả là một ngày thần kì, ngài công tước đã vào trong nhà của tôi, tôi thật không dám nghĩ ta sẽ được gặp ngài công tước hoa Tulip nổi tiếng. Kết quả là tôi còn chưa bán gói dịch vụ vàng của mình thì ngài công tước đã mua cả cái quán trọ kia.
Rất nhanh, Roline mang theo Zach bé này tới các cửa hàng một lượt, sau đó Zach lập tức đưa ra một chút ý kiến của bản thân – hắn tựa hồ trên người có một loại khả năng thương nhân trời sanh,không có chút nào khiếp sợ, không khẩn trương, chỉ cần nhắc tới bất cứ gì liên quan tới sinh ý, làm ăn, vậy là hai mắt của khỉ đột tỏa sáng
-Thế nào hả? Zach?
Đỗ Duy đang chờ những người kia trở về, quay lại nhìn họ, hắn tin tưởng mình tuyệt đối không có nhìn nhầm, một người trong cái thế giới này, có thể xé trời nghĩ ra cái loại " gói dịch vụ", cho dù không phải là thiên tài thì ít nhất cũng có tài đặc biệt
-Thứ cho tôi nói thẳng, tôi cho rằng… vấn đề này rất lớn.
Zach không chút nào u buồn tự mình phân tích:
-Tôi mới vừa rồi nhìn một chút, ngài công tước, cửa hàng của chúng ta đang tiêu thụ cái gì, chỉ có chúng ta có ư? Vũ khí … ma pháp vũ khí hay vũ khí… Trời ạ, chẳng lẽ ngoài vũ khí ra chúng ta không có chút khác biệt nào sao?
Roline có chút bất mãn, dù sao nàng bây giờ đang là người phụ trách :
-Ngài Zach , chúng ta cũng có thể chế tạo một ít phục sức, tỷ như chiến bào của võ sĩ, còn có…
-Đó cũng có thể coi như là trong phạm vi của trang bị vũ khí mà thôi.
Zach bĩu môi
Sau đó gã này tự nhiên như không ngồi xuống. Tiếp đó có một nữ nô xinh đẹp bưng tới một chén rượu, hắn cũng không chút khách khí tiếp nhận, uống xong một ngụm, thoải mái thở dài:
-Rượu ngon, thần linh làm chứng, tôi cả đời chưa có uống qua loại rượu ngon như thế này, chỉ sợ rằng ít nhất phải một đồng bạc một bình, phải không?
-Đúng ra là một đồng vàn một chén.
Roline thản nhiên nói
Zach hai tròng mắt đều lồi ra ngoài, cẩn thận nhìn một chút chén rượu trong tay, vội vàng thả xuống, tiếp tục nói:
-Tốt, tôi vừa rồi nói đến nơi nào nhỉ? Được rồi… vũ khí. Ngài công tước, còn có vị nữ kỵ sĩ xinh đẹp này nữa, mặc dù tôi thấp lùn và chỉ là một chủ quán nhỏ, nhưng tôi cũng có thể nhìn ra, những cửa hàng này đối với khách hàng, đều là những gia đình quí tộc trong đế đô phải không? Như vậy xin hỏi, những gia đình quý tộc như vậy mua nhiều vũ khí để làm gì?
Hắn nói một câu đã làm cho Roline không thể trả lời được.
Sau đó Zach một phen bàn về các vấn đề khác làm cho Đỗ Duy phi thường hài lòng
-Các gia đình quý tộc đều là có thân phận, bọn họ sẽ không giống như các võ sĩ chính thức hoặc các nhà mạo hiểm. Như vậy, mặc áo giáp, cầm vũ khí sắc bén, đi tới rừng rậm Đóng Băng, hoặc là ao đầm nam phương để mạo hiểm, đi giết ma thú, bọn họ sẽ không làm như vậy, bọn họ sẽ không mua vũ khí phải không… Tôi đã xem nhiều sản phẩm và tác dụng của nó, có áo giáp rất đẹp, có trường kiếm kỵ sĩ cũng rất đẹp, còn có chiến bào, các nữ sĩ quí tộc khi đi ra ngoài mới sử dụng những cái này… Tôi nói vậy chắc không sai chứ, cũng một dạng lòe loẹt kiểu chim công mà thôi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
-Ông nói không sai, điểm ấy chúng ta cũng đã nghĩ tới.
Roline trả lời:
-Cho nên chúng ta những thứ kia, đều chú trọng vào sự hoa lệ và hình thức.
-Tôi cũng thấy thế.
Zach gật đầu:
-Theo phương thức kinh doanh mà nhìn thì nữ kỵ sĩ xinh dẹp, ngài trước mắt có cách làm như vậy không có gì sai.
Roline lập tức nói:
-Đây là ý nghĩ của ngài công tước, ta chỉ là chấp hành mà thôi.
-Nhưng !
Zach không chút khách khí cắt đứt lời nói của Roline:
- Tôi nói chính là phương thức không có gì sai, đúng vậy nhưng phương hướng thì sai lầm rồi.
-Nói hết đi !
Đố Duy thấy Roline đang muốn phản bác, hắn lập tức ngăn cản Roline, thản nhiên nói:
-Xin mời ngài Zach nói hết.
Zach cười, hắn ngượng ngùng chà xát hai tay, liếm môi, sau đó có chút ngượng ngùng cười nói:
-Chén rượu kia, có thể cho tôi thêm một chén nữa chứ hả?
-Gọi người làm đưa lên cho ngài Zach một bình rượu." Đỗ Duy lập tức phân phó đi làm.
Theo sau, Zach hai tay tiếp lấy bầu rượu mà nữ nô vừa bưng lên, sau đó một mặt nhấm nháp thưởng thức rượu ngon, một mặt cười nói:
- Tốt, ngài công tước, như vậy khi tôi nói, sẽ có thể … Tôi hi vọng ngài không cảm thấy phiền.
-Đương nhiên, ta thích những ý kiến của ông.
Đỗ Duy lúc này cho hắn sự tin tưởng hoàn toàn:
-Nếu không thì ta cũng sẽ không mang theo ông trở về.
-Tôi cho rằng, hiện tại ở chỗ này thì phương thức kinh doanh đúng là không sai, nhưng là phương hướng lại sai lầm rồi.
Zach buông bầu rượu, sau đó giơ ngón tay lên nói:
- Các gia đình quý tộc này, nhất là các quý tộc trẻ tuổi, đích xác sẽ phải tốn hao không ít thời gian để lấy lòng các cô nương, nữ sĩ xinh đẹp, để thể hiện… Tuy nhiên, đó chỉ là một bộ phận các quý tộc, thậm chí là một bộ phận nhỏ… Dù sao, những gã hám sắc vẫn là số ít người. Đại bộ phận quý tộc bọn họ có cuộc sống phong phú hơn so với người bình thường, nói đơn giản… Họ vui chơi và giải trí.
Hưởng thụ và giải trí ư?
Zach cười nói:
- Trong mắt tôi, nếu so sánh con người với loài lợn thì có khác nhau gì? Cuộc sống của lợn là: ăn cơm rồi ngủ, người thì sao? Người so với lợn có chút phong phú hơn: ăn cơm, làm việc, ngủ cộng với hưởng thụ."
Dừng một chút… Ngài Zach đưa ra một cái tổng kết tinh minh:
-Vì thế nếu con người không hưởng thụ thì không khác gì một con lợn.
-Cuộc sống của đại bộ phận giới quí tộc, hưởng thụ là chủ yếu, bọn họ đương nhiên không phải là lợn, bọn họ so với lợn thì đặc sắc hơn, mà chúng ta phải nắm bắt được thứ mà bọn họ muốn nhất: quần áo, thức ăn !, hàng!... và bây giờ chúng ta có vũ khí? Vũ khí chỉ là một phần rất rất là nhỏ mà thôi.
- Tôi thấy tất cả các thứ ở đây bây giờ đều sử dụng những vật liệu trân quý dưới sự gia trì của ma pháp, rất nhiều đều là… Tôi nghĩ ngài công tước nhất định sở hữu một nguồn cố định, có thể cuồn cuộn không ngừng cung cấp các tài liệu ma pháp trân quý. Như vậy chẳng lẽ sử dụng các ma hạch của ma thú, bảo thạch, thủy tinh, thực vật … để khảm tại vũ khí thì tại sao lại không thể sử dụng chúng vào một mục đích khác?
Đỗ Duy hai mắt sáng ngời, cùng Roline nhìn nhau một cái
-Theo giá thị trường thì một thanh trường kiếm bình thường có thể bán được hai đồng bạc. trong khi một nữ quí tộc đeo một cái dây chuyền bé thì sao? Chỉ một cái vòng cổ, có thể đã là hai mươi đồng bạc. chỉ là một dây chuyền bảo thạch bình thường, đại khái giá cũng là năm đồng bạc. Mà một bộ quý tộc lễ phục thì sao? Ồ, tôi không hiểu rõ giá của những thứ này, nhưng so sánh đoán chắc so với chiến bào chắc hẳn phải đắt hơn nhiều lắm.
-Tôi vừa mới nhìn thấy một bộ áo qiáp. Trời ơi, tôi không thể không nói… nó thật là xinh đẹp ! Ở phía trên bao phủ một tầng bạch quang nhàn nhạt, giống như là thánh quang mà tôi đã thấy khi tháng trước khi đi vào thần điện bái lạy ! Quả thật rất đẹp, nếu như…. Tôi là nói nếu như, chúng ta đối với các đồ trang sức của nữ quý tộc sử dụng các loại ma pháp này? Ồ, thứ đó là ma trượng mà ma pháp sư dùng phải ko? Nhưng trong đời của tôi, đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy ma pháp sư sử dụng ma pháp trượng, tôi nghe ngài nữ kỵ sĩ Roline giải thích rằng đó là vật chuyên dụng cho ma pháp thủy hệ ? Có thể ngưng tụ được …. được cái gì ấy nhỉ ?
- Thủy nguyên tố.
Roline trả lời
-Ồ, không sai! Là thủy nguyên tố nước.
Zach cười rất là giảo hoạt:
- Nếu chúng ta đem những thứ này khảm trên các đồ vật của cô gái quí tộc, chẳng hạn như nhẫn? Dây chuyền? Vòng tay? Tưởng tượng đi, những cô gáiquí tộc này thường phàn nàn gì? Họ thường phàn nàn là sao thời tiết quá khô ráo. Da của họ bị khô, nếu chúng ta bán cho họ một số thứ, nói rằng miễn là họ đeo sản phẩm của chúng ta thì dù thời tiết như thế nào thì quanh thân thể của họ cũng có thể duy trì một chút hơi nước xung quanh. Thử tưởng tượng đây sẽ là món đồ hấp dẫn cỡ nào chứ? Tôi xem cái ma trượng được khảm bảo thạch có tính thủy, khảm một khối lớn như vậy nếu mà đem cắt ra rồi chế tác có thể làm được mấy bộ đồ trang sức !
-Còn có… Ồ, đây là tưởng tượng của chính tôi. Nếu như tôi nói không đúng thì ngài công tước và ngài kỵ sĩ không cần phải để ý.
Zach tiếp tục nói:
-Hàng năm mùa đông, tôi thường phải tới các nơi buôn bán, thường nghe các phú ông giàu có oán thán rằng áo khoác của họ thật sự quá nặng, hành động thật quá bất tiện, hơn nữa mùa đông hình như mọi người đều ăn mặc giống nhau,trên cổ thì quàng khăn, trên người đúng là tầng tầng lớp lớp áo, còn có giày nữa… Trời ạ, quá là nhiều thứ! Nếu như chúng ta… Ồ, xin tha thứ, tôi không phải là ma pháp sư, nhưng là tôi muốn dùng ma pháp thần kỳ, có thể nào chế tạo ra một loại tài liệu nhẹ dễ dàng đính vào quần áo, giống như là quần áo mùa hè của chúng ta, các cô gái cũng có thể thể hiện được vóc người xinh đẹp, còn có hai chân, đồng thời vẫn có thể giữ ấm, được chứ hả? Tôi nghĩ nhiều quý tộc sẽ nguyện ý bỏ ra rất nhiều tiền để mua những thứ như thế này, quý tộc thích cái gì? Thích nhất là hưởng thụ ! Đó là sự khác biệt ! Nghĩ xem khi mùa đông đến với thế giới toàn băng và tuyết, xung quanh toàn người mặc những bộ áo dày cộp và bạn đang mặc một bộ quần áo tuyệt đẹp và nhẹ nhàng, những cô gái có thể khoe những cái eo nhỏ, đàn ông có thể vẫn mặc những đồ mùa hè

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #230


Báo Lỗi Truyện
Chương 230/902