Chương 213:


-Quần áo ngài mang dù không quý trọng nhưng kỹ thuật cắt may thì thợ bình thường chắc chắn không thể làm được, tôi cũng xuýt nữa trở thành một người học việc thợ may a. Chắc chắn ánh mắt không thể nhìn lầm được...Ngoài ra còn vị tiểu thư đây. Ồ, xin bỏ qua sự mạo muội của tôi. Một tiểu thư xinh đẹp như vậy lại có thái độ cung kính với ngài đến thế nếu không phải là thê tử của ngài thì chắc chắn là người hầu của ngài rồi. Ngoài ra mái tóc sạch sẽ, màu da sáng sủa vừa nhìn liền biết là người có thân phận …Còn có tư thế khi ngài đi đường cũng không giống với người nghèo, có vẻ giống với những quý tộc khác ở thành bắc .
Đỗ Duy cẩn thận nhìn thằng nhóc trước mặt, sau đó mỉm cười :
-Ngươi quan sát quả thực rất chu đáo đấy.
-Đương nhiên.
Sandy nói nhanh :
-Tôi có thể tiết kiệm giúp ngài rất nhiều thời gian quý báu, ta có thể là kẻ dẫn đường cho ngài ở chỗ này. Thậm chí lúc ngài mua nô lệ tôi còn có thể giúp ngài tiết kiệm một số tiền lớn. Đương nhiên cuối cùng ngài chỉ cần thoải mái thưởng cho ta hai đồng tệ để ta có thể mua một miếng bánh mì đen là được.
Đỗ Duy nở nụ cười nhìn Roline :
-Ta thích thằng nhóc này, cho nó đi theo đi.
Nói xong, Đỗ Duy vẫn đi tới phía trướ. Roline nhìn tên nhóc thông mình, nhanh miệng này liền lấy trong túi búng ra một đồng xu, Sandy lập tức nhanh tay chụp lấy …Động tác này nó làm dị thường thuần thục, hiển nhiên là mỗi ngày cũng làm vài lần. Chỉ là sau khi nó tiếp đồng xu có vẻ nặng nặng này lặp tức cặp mắt liền trợn tròn, hai tay dùng sức xoa xoa, thổi thỏi sau đó cẩn thận quan sát ngoài ra còn không thể tin dùng răng cắn một chút …
Quả nhiên là một đồng vàng đó !! Sandy giật mình vui sướng vạn phần, lập tức hiểu được hôm nay mình gặp được nhân vật lớn. Trước đấy mấy người mà mình từng phục vụ nhiều lắm cũng chỉ thưởng cho một đồng bạc mà thôi mà người này lại dễ dàng thưởng cho mình một đồng vàng quả thật không tầm thường. Một đồng vàng cũng đủ cho cả nhà ba miệng ăn của mình có thể sinh hoạt hơn một tháng đó. Ngoài ra còn có thể để cho cha mỗi ngày uống một chén nhỏ rượu lúa mạch rẻ nhất, lại còn có thể như ước nguyện của mình mua một đôi giày da cũ nữa chứ. Nhanh chóng đem tiền xu nhét vào trong túi tiền. Sandy ra sức chạy theo bên người Đỗ Duy, ra sức thực hiện công tác.
-Ngươi rất quen thuộc nơi này phải không ? Vậy ta hỏi người, nếu ta chuẩn bị mua một số nô lệ ta nên đi nơi nào ?
-Điều này phải xem ngài muốn mua nô lệ dùng để làm gì trước đã.
Sandy nếu đã nhận tiền liền cố gắng làm việc, không có chút lười biếng. Thân thể gầy ốm nhỏ bé của nó trong đám người đi lại trong đám người đông đúc đều không có vẻ trở ngại. Tiếng nói trong miệng khi nói chuyện vừa nhanh lại vừa rõ ràng :
-Nếu ngài muốn mua tỳ nữ tôi đề nghị ngài nên đến quan nô phường để nhìn xem, nô lệ ở nơi đầy đều là từ già giàu có đi ra từng trải qua huấn luyện hơn nữa hiểu lễ tiết của quý tộc. Nếu mua về cũng không mất mặt mũi, nếu ngài chỉ cần tìm người làm công việc nặng vậy tôi cũng có thể đề cử cho ngài mấy chỗ tốt. Nghe giọng nói của ngài hình như cũng không phải người đế đô thì phải ?
Nói xong câu cuối, Sandy giảo hoạt thử dò xét một câu. Chỉ là lần này tên thằng quỷ thông minh này lại đoán sai. Khẩu âm của Đỗ Duy quả thực cùng khẩu âm ở đế đô có chút khác biệt, đó là vì nó xuất thân từ Rowling gia tộc. Bởi vì truyền thống của Rowling gia tộc từ trước đến nay, kể cả lão bá tước Raymond cũng có một chút khẩu âm của Rowling bình nguyên. Riêng Đỗ Duy chỉ vì sinh sống một năm tại Rowling bình nguyên, nên dấu vết khẩu âm hơi nặng một chút. Nhìn thấy Đỗ Duy mỉm cười không nói, Sandy lập tức áp thấp thanh âm nói :
- Vậy tôi phải nhắc nhở ngài, tại chỗ này mặc dù mọi mua bán đều được pháp luật đế quốc bảo vệ, nhưng vì ngài là người đến từ bên ngoài nên phải chú ý một chút quy củ, đặc biệt là một số người không nên đắc tội đến, đây đều là những người có thế lực trong đế đô ….Tháng trước có mấy tên thương nhân từ bên ngoài đến, vì muốn cướp quyền mua hai nữ nô xinh đẹp đã cùng quản gia của một quý tộc tại đế đô làm ầm ĩ lên. Cuối cùng bị dạy cho một bài học ra trò, rồi ném đến bờ sông hộ thành bên ngoài đó.
Nhìn thấy vị …Tài thần nhỏ tuổi của mình vẫn không nói lời nào. Sandy trong lòng có chút áp lực, nhanh chóng giới thiệu :
-Tổng quan mà nói, nô lệ tại đây chia ra mấy cấp bậc. Cấp bậc cao giá nhất hiển nhiên là quan nô, đó vốn là người của những gia đình giàu có bởi vì mang tội mà bị tước đoạt đi thân phận tự do trở thành nô lệ. Đây là đại đa số, nghe nói gần đây còn có một số vợ nhỏ, con gái của các quy tộc cũng trở thành nô lệ …Hôm trước, tại thời điểm đấu giá đã khiến cho vài người đánh nhau để tranh mua nữa. Ài, tất cả đều hy vọng có thể mua được nữ nô là con gái của nhà quý tộc nào đó, như thế từ nay về sau có thể nở mặt mũi rất nhiều.
(Chỗ này bên trung quốc cũng thiếu , điều này bất khả kháng mong anh em thông cảm- theo ta đoán là : loại thứ hai là những tên dã ma từ vùng Tây Bắc)
-Vì sao ?
Cuối cùng Đỗ Duy cũng mở miệng hỏi.
Sandy nhẹ nhàng thở dài, nó nói nhanh :
-Bởi vì những tên dã man từ Tây bắc tới không phải trở thành khuân vác ….mà là để nuôi ngựa, những tên đến từ Tây Bắc này vừa có thể nuôi ngựa, vừa có thể cưỡi ngựa lại còn có thể chăm sóc cho gia súc. Nếu nhà ngài có mục trường nếu mua về mấy tên dã man ở Tây bắc làm lao động, cam đoan mục trường năm sau thu hoạch sẽ tăng nhiều hơn đó.
Đỗ Duy gật đầu
-Tuy thế, đám người dã man này dù là nô đãi tốt, nhưng mua về phải đặc biệt chú ý. Những tên này tính tình táo bạo, rất khó trông nom dạy bảo đặc biệt là thích chạy trốn. Nếu không phái người cẩn thận trông chừng liền sẽ chạy trốn như ong vỡ tổ, những kẻ này đều là loại hung ác liều mạng, nếu làm loạn liền không quan tâm đến tính mạng.
-Còn lại hẳn là loại cấp ba …loại nô lệ cấp ba này đều là người trong đế quốc chúng ta, đều là một số người cùng khổ không có việc làm đành bán thân làm nô lệ để sinh tồn. Nhưng những người này rất thành thực, chỉ cần có cơm ăn no bụng liền đối với chủ nhân trung thành, sẽ không chạy trốn, việc trông coi và dạy dỗ cũng rất dễ dàng.
Sandy nói tới đây, trên mặt cũng hiện ra nét trào phúng không hợp với tuổi của mình, không nhịn được thấp giọng nói :
-Ôi, từ trước đến nay nếu không phải đến đường cùng, ai lại nguyện ý bán thân mình thành nô lệ chứ.
Đỗ Duy nhìn thằng nhóc này một lần nữa. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
-Cuối cùng là loại nô lệ tới từ Nam dương, đám dân bản xứ nam dương này là những nô lệ rẻ nhất, nhiều nhất. Chỉ là thời điểm này ngài nếu muốn mua chúng cũng phải chọn lựa cẩn thận. Bởi vì tốt xấu trộn lẫn hỗn tạp với nhau, bọn buôn bán nô lệ lòng dạ xấun thường đem một nô lệ cường tráng cùng người già và trẻ nhỏ bán đồng thời. Những tên dân bản xứ Nam dương này cũng có vài loại, loại tốt nhất là trải qua cuộc sống nhiều năm tại đế quốc …Thậm chí có thể nói ngôn ngữ của đế quốc hoặc có thể nghe hiểu được, loại này mua về sử dụng rất tiện lợi nên thường gọi là "Thục Nô". Ngoài ra còn một loại là bị quân đội đế quốc bắt về, còn chưa nói được ngôn ngữ của chúng ta, cái gì cũng nghe không hiểu chủ yếu chỉ mong chạy trốn. Dạng nô lệ này bình thường gọi là "Sinh Nô", bình thường giá tiền của Sinh Nô so với Thục Nô rẻ hơn rất nhiều, dĩ nhiên trừ một số nữ nô xinh đẹp, có nhan sắc thì giá tiền rất khó nói trước.
Giới thiệu đến đây, Sandy đột nhiên xoay người sang hai ba thằng nhóc bẩn thỉu đang mon men đến gần Đỗ Duy lớn tiếng quát :
-Biến đi, Dick ! Đây là khách quý của tao, không thấy sao hả? Muốn làm ăn thì đi nơi khác đi.
Hai ba tên thằng nhóc nhìn có vẻ đầu trộm đuôi cướp một chút, chỉ còn cách Đỗ Duy bốn năm bước liền bị Sandy phát hiện. Một tên cao nhất trong đó không khỏi mắng một tiếng, lầm bầm nói :
- Thằng quỷ Sandy! Mày luôn phá chuyện làm ăn của tao!
Nói xong, nhìn Đỗ Duy và Roline một cái sau đó chen vào trong đám người.
Sandy nhẹ nhàng thở ra :
-Đừng để ý mấy tên đó, bọn họ vốn là móc túi kiếm cơm trên ngã tư này. Nhưng nếu có tôi ở đây bọn họ sẽ không làm phiền ngài đâu, chỉ là vẫn nên cẩn thận. Bàn tay vàng ở đây rất nhiều đó
Đỗ Duy nhìn Roline, nó cơ bản vốn không lo lắng những tên móc túi này. Thực lực của Roline mặc dù không phải là cao thủ gì nhưng đối phó loại côn đồ đường phố này vẫn còn thừa sức. Đến năm mười người cũng không phải vấn đề, mà thực lực của bản thân cũng không cần phải nói. Tuy nhiên hắn đối với thằng nhóc này lại càng tò mò :
-Mấy tên vừa rồi đều là móc túi sao ?
-Hả !
Gương măgt Sandy biến sắc, thấp giọng nói nhanh :
-Ngài ngàn vạn lần đừng nói thế ! "Móc túi" loại danh xưng này nếu bị họ nghe được sẽ cho rằng đây là một loại miệt thị đó, chắc chắn sẽ tìm ngài phiền toái. Nhắc đến những tên này đều cũng phải gọi là bàn tay vàng mới được, đây là quy củ trên đường.
Đỗ Duy trong lòng cười thầm, sau đó nói :
-Nhưng mà ngươi phá chuyện làm ăn của chúng, chúng sẽ không tìm người phiền toái sao ?
-Hừ.
Sandy bĩu môi :
-Chúng tôi đều lớn lên trên còn đường này, từ nhỏ đã đánh nhau đến giờ. Mọi người ở đây nếu lợi dụng người cũng là lợi dụng người bên ngoài, bình thường sẽ không xuống tay với người một nhà … Hơn nữa anh của ta trước đây vốn là đầu lĩnh của bọn chúng. Nể mặt anh ấy bọn họ sẽ không làm khó ta đâu. Mọi người cũng chỉ đều vì kiếm cơm ăn, không đến lúc trở mặt ai cũng sẽ không thật sự ghi hận đối phương …hơn nữa ngài nhìn xem, nơi này người bên ngoài tới rất nhiều, bọn họ cũng không lo không có cơ hội làm ăn.
Kỳ thực, Sandy nói nửa thật nửa giả. Nó kiếm tiền kiểu này cũng đắc tội không ít bàn tay vàng, mặc dù nó nói tất cả mọi người đều lớn lên trên con đường này sẽ không thực sự trở mặt. Nhưng là vài lần đánh nhau chắc chắn phải có.
Dù gì mỗi lần đều có thể kiếm được vài đồng tệ trở về, tính ra ăn vài đấm vài đá cũng đáng giá. Mà hôm nay lại được một đồng vàng thế này, nếu trở về bị bọn chúng đánh một trận nghĩ lại cũng cực kỳ đáng.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #213


Báo Lỗi Truyện
Chương 213/902