Chương 199: Ước địnhcủa Gandalf (phần 2)


Đỗ Duy buột miệng hỏi:
-Thế nào?
-Người thứ nhất, chính là một quý tộc dựa vào thương nghiệp phát triển của gia tộc, cuối cùng chiếm được mảnh đất kia. Nhưng rồi lại bị quân cường hào tây bắc bài trừ quý tộc, kết quả là chưa tới nửa năm, đã bị quân tây bắc chọc phá cho đến chết. Nghe nói hắn đắc tội với hai thống lĩnh tướng quân, kết quả nhà của hắn bị một băng "mã tặc" tàn sát giết cả nhà. Chuyện gì xảy ra, trong lòng chúng ta đều rõ ràng. Chỉ có điều tên tiểu quý tộc kia không có chống lưng cứng rắn, quân tây bắc trong tay cầm trọng binh, thống lĩnh của quân đội cũng không muốn đắc tội với họ quá sâu, chỉ giảm mấy tháng quân lương, xem như là trừng phạt một chút. Chuyện này coi như xong.
Dừng một chút, bá tước Raymond tiếp tục nói:
-Người thứ hai, cũng xem là có chút bối cảnh. Tên đó cũng là một gã bá tước, bối cảnh gia tộc cũng là xuất thân từ quân lính đế quốc, hắn có một người chú ở xa cũng là nam phương quân đoàn phó quân đoàn trưởng. Nhờ quan hệ, chiếm được một cái tước vị thế tập. Chỉ có điều đất phong kém một chút, chuẩn bị đến cái nơi phía tây bắc kia. Tên này vừa đến tây bắc, nhưng lại ỷ mình xuất thân quân đội, không mua chuộc quân tướng tây bắc, kết quả thiếu chút nữa là bị chơi cho chết. Chỉ có điều lúc này quân tây bắc không dám công khai giết người, âm thầm cho mã tặc cướp hàng hóa trong gia tộc hắn. Tư quân của hắn từ nam phương cũng là quân tinh nhuệ, nhưng tại vùng tây bắc cũng chỉ có thể miễn cưỡng tự bảo vệ. Lúc xảy ra chuyện, bọn khốn nạn quân tây bắc một người cũng không phái đến, chờ hắn tới tận nhà cầu khấn, còn nhân đó móc của hắn không ít. Hắn cố gắng khổ sở chống đỡ hai năm, biết chịu không nổi nữa, cuối cùng tự xin rút khỏi đất phong, trở về nam phương.
Đỗ Duy thở ra một hơi.
Hắn dù sao cũng chỉ là từ bản đồ và tư liệu xem qua tình hình. Đâu có như cha mình ở lâu trong quân mà hiểu sâu sắc như vậy được? Như vậy xem ra, lũ quân vùng tây bắc này, lính mà không khác gì giặc, hơn nữa đặc biệt bài ngoại.
Tự mình muốn tới tây bắc cắm rễ chỉ sợ rằng không được dễ dàng.
Nói xong hết, bá tước Raymond đứng lên:
-Ta có thể giúp ngươi cũng chỉ nhiêu đó. Địa phương kia, mặc dù đúng là hang cọp. Có điều, Đỗ Duy, ta vẫn cực kỳ xem trọng ngươi. Với sự thông minh cùng bản lãnh của ngươi, muốn cắm rễ tại tây bắc hẳn là không khó, khó khăn là làm sao thành lập thế lực cho ngươi. Ở cái thế giới này, không có thế lực của riêng mình là tuyệt đối không được. Hơn nữa chiến tranh tây bắc đang tới trước mắt, vài năm này là thời kỳ phát triển quý giá của ngươi, ngươi phải nội trong mấy năm ngắn ngủi này dẹp yên lãnh địa, thành lập quyền uy, đem thế lực của ngươi cắm sâu tại mảnh đất đó, đây mới là khảo nghiệm nặng nhất… Hơn nữa, nếu như ngay cả chuyện ấy ngươi còn làm không được, như vậy chỉ có thể nói ngươi căn bản không xứng với quyền lực trong tay. Cũng nên tính về nhà làm một phú ông thôi.
Cha con hai người ôm nhau một cái, xem như là cáo biệt.
Đỗ Duy tiễn cha ra đến cửa xe ngựa, sau đó vẫy tay với mẹ đang ngồi trong xe, nhìn mẹ đang khóc, Đỗ Duy mỉm cười nói:
-Mẹ, chờ mấy ngày nữa, con sẽ đến bình nguyên Rowling thăm mẹ.
Lại liếc mắt nhìn thấy Gabri đang ngồi buồn ở đằng kia, Đỗ Duy giật mình, đi qua, cười nói:
-Em trai, anh để lại trong thành không ít đồ chơi. Còn ở mặt sau thành, anh cho xây dựng một cái trang viên, lần trước sinh nhật mẹ, anh chế ra "Sự khoan thứ của nữ thần Rạng Đông" còn có khinh khí cầu, các tư liệu toàn bộ ở tại nơi đó, em trở về rồi, nếu như thấy có hứng thứ có thể tới xem một chút.
Lại an ủi thêm vài câu, thẳng nhỏ Gabri bây giờ mới đổi sắc mặt, nhìn thoáng qua Đỗ Duy. Kiên quyết nói:
-Anh, chờ em trưởng thành, em nhất định tới tìm anh!
Cũng trong ngày này, gia tộc từng phong quang vô hạn Rowling hoàn toàn rời khỏi đế đô. Một đoàn xe dài, hơn mười chiếc xe ngựa, hơn trăm người hầu cùng thị vệ bảo vệ nhà bá tước Raymond ba người. Đi tới nhà cũ ở bình nguyên Rowling.
Có điều, việc ngoài ý của Đỗ Duy chính là, thị vệ trưởng trung thành Alpha lại không theo bá tước Raymond rời đi.
-Bá tước đại nhân có lệnh.
Alpha nhìn cậu chủ trước mặt:
-Bắt đầu từ hôm nay, tôi không còn là người của Rowling gia tộc nữa, tôi xin được thuần phục ngài, công tước Rudolf đại nhân.
Tiễn mẹ cùng em trai đi rồi, Đỗ Duy cũng không có thời gian thương cảm nữa.
Hắn vẫn còn rất nhiều chuyện cần xử lý. Lãnh địa mới nên cần phải thiết lập một bộ hành chính tức khắc.
Theo lệnh trên, quan viên cũ của Desa hành tỉnh đều được rời đi, Đỗ Duy phải tổ chức một nhóm người tìn nhiệm đến trông nom toàn bộ chính vụ của hành tỉnh này!
Đúng là có nghèo, đúng là có hoang vu, nhưng chỗ đó dù sao cũng là một hành tỉnh! Quan viên địa phương. Quan lại, chỉ sợ ngay cả chỉ một chức nho nhỏ là thư ký viên thôi… cũng cần một lượng lớn người rồi!
Nhưng trong tay Đỗ Duy có gì?
Những cường giả đứng đầu đại lục. Hắn có mấy người. Nhưng mà, quan viên…
Suy đi nghĩ lại, có thể để cái băng hải tặc kia đi làm quan phụ mẫu ở vùng tây bắc được sao?
Nghĩ đến việc một băng hải tặc thành quan viên địa phương, như mỡ vào miệng mèo, Đỗ Duy tự nhiên đổ mồ hôi lạnh đầy người.
Thiếu người!
Thiếu người trầm trọng!
Dựa theo thông lệ, bàn giao chính vụ của cả lãnh địa như thế này, bình thường cũng chừng ba tháng. Nhưng trong ba tháng, Đỗ Duy đào đâu ra một nhóm quan chức để sử dụng đây!
Hắn lúc đầu thật ra rất muốn đem những quan viên viên bị cách chức ở bình nguyên Rowling sử dụng, nhưng sau lại phát hiện là không được! Bởi vì gia tộc Rowling là gia tộc có tội, ngay cả các quan viên chính vụ ở đây nếu xuất thân từ lãnh địa của Rowling gia tộc thì đều bị cách chức, hơn nữa toàn bộ đều bị biến thành bình dân, vĩnh viễn không được tuyển dụng!
Hắn có thể sử dụng một ít tên tuổi còn lại của phụ thân, có thể dùng sự vinh sủng của hoàng tử Thần đối với mình làm nền. Nhưng nếu hằn đem một đám quan viên Rowling tới tây bắc… vậy chẳng phải là gầy dựng lại một cái Rowling bình nguyên hay sao? Cho dù Hoàng tử Thần có đối với mình vài phần kính trọng, cũng tuyệt đối không có khả nâng cho phép mình làm như vậy.
Nghĩ tới nghĩ lui, Đỗ Duy đột nhiên nhìn thấy lão quản gia cũng đang ngẩn người bên cạnh mình, người trông ngựa tiền nhiệm, ngài Marde.
-À… Marde.
Đỗ Duy nháy nháy mắt nhìn lão trông ngựa trung thành này, cười nói:
-Ông là Chủ tịch Hội bóng đá. Nhìn tới chịu không nổi, bình nguyên Rowling đã không còn là của chúng ta nữa… có điều, ngươi có hứng thú làm Tổng đốc một cái hành tỉnh không?
Tổng đốc ư?
Lão Marde sợ đến mức thiếu chút nữa là xỉu tại chỗ, vội vàng đến ôm lấy chân Đỗ Duy, sợ hãi đến khóc ròng nói:
-Ngàn vạn lần không nên cậu chủ ơi… Ngài xem, ta làm gì có bộ dáng làm Tổng đốc chứ!
Đỗ Duy dụng lực vuốt huyệt thái dương:
-Chà, ta tìm người ở đâu đây? Ba tháng…chỉ có ba tháng!
Kéo lão Marde đứng dậy, Đỗ Duy nhìn sắc trời, đột nhiên trong lòng nhớ ra một việc, kêi lên:
-Marde, hôm nay là ngày mấy?
-Tháng sáu ngày mười lăm.
Marde thấy thiếu gia không hề đề cập chuyện Tổng đốc nữa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Lão Marde là một người rất thành thật. Hắn giống như một người nông dân chất phát: rất tự biết mình. Hắn hiểu rõ mình tuyệt đối không thể làm Tổng đốc của một tỉnh! Không phải là việc tốt, nhất định sẽ gặp báo ứng!
Ngày mười lăm tháng sáu ư?
Đỗ Duy trong mắt sáng ngời, nhớ ra một đại sự trong lòng, lập tức kêu lên:
-Marde, chuẩn bị cho ta một con ngựa! Ta cần phải đi, một mình!
Dừng một chút, hắn lại hỏi: "
-Tây bắc đế đô có phải có một trấn nhỏ là Ngựa Bay không? Còn có một nơi gọi là khe Ngựa Nhảy phải không?
(xin phép được dịch tên của 2 cái nơi này ra, đây là cách chơi chữ của Khiêu Vũ)
Trước lúc mặt trời lặn, Đỗ Duy một mình cưỡi ngựa, một con ngựa tốt, từ cửa tây bắc đế đô ra khỏi thành, theo hướng tây bắc mà đi.
Quân thủ thành có người nhận ra vị thiếu niên công tước có quyền lực rất lớn này. Thấy dáng vẻ lo lắng của công tước đại nhân, nào dám ngăn trở? Từ xa đã mở đường. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Sờ vào cái ma pháp đạo cụ màu xanh biếc do lão Gandalf lưu lại đang để trong ngực áo, căn cứ chỉ dẫn do Gandalf lưu lại, chỉ cần trong lúc trăng tròn đêm nay, tại khe suối Ngựa nhảy phóng ma pháp lên trời… sẽ có thể gặp được người Gandalf muốn mình tìm, có thể làm sư phụ ma pháp của mình!
Cái trấn nhỏ Ngựa Bay kia sẽ không khó tìm, chỉ là cài gọi là "khe Ngựa Bay" là làm cho Đỗ Duy tốn không ít khí lực mới tìm được. Lúc đầu hỏi dân bản xứ, dân bản xứ đều nói chưa từng nghe qua cái tên này. Cuối cùng Đỗ Duy từ miệng một người đánh xe ngựa nghe được: "khe i Ngựa Nhảy" ư ? Ngươi nói là cái trấn trên sườn núi kia sao? Chỗ đó, năm đó đúng là gọi là khe Ngựa Nhảy, bởi vì truyền thuyết cổ đại có một nhóm thần mã, từ hai ngọn núi đó nhảy ra. Có điều bây giờ thì, có rất ít người nhớ cái tên kia, chỗ đó, từ thị trấn phía tây bắc rất dễ tìm ra, hai tòa núi đất, ở giữa là một khe nước! Có điều, cái truyền thuyết kia bây giờ còn rất ít người biết, sau lại vì hình dáng của nó, người ta lại đặt cho nó một cái tên mới.
-Vậy, hiện tại chỗ đó gọi là gì?
-Núi Brokeback.
(Brokeback Mountain (tạm dịch là Núi yên ngựa, Núi Brokeback) là phim Mỹ của đạo diễn Lý An (Ang Lee) được trình chiếu vào cuối năm 2005. Bộ phim kể về hai chàng trai cao bồi đồng tính http://vi.wikipedia.org/wiki/Brokeback_Mountain)
Đỗ Duy :…Trời ạ!
Phóng ngựa ra khỏi trấn từ hướng tây bắc một đoạn đường, Đỗ Duy cuối cùng cũng đến được núi Brokeback lúc mặt trời lặn.
Nhìn bóng đêm phủ xuống, Đỗ Duy giục ngựa tiến vào một khoảng rừng. sau đó đi vào giữa khe núi. Khe núi này rõ ràng là ngày thường có rất ít người đi lại. Vùng đất trong khe núi là một con đường đầy đá vụn, con ngựa đi lại rất gian khó khăn.
Đỗ Duy dứt khoát bỏ ngựa lại, đi bộ vào.
Đi một đoạn xa, đi qua khỏi khe núi, cuối cùng cũng tìm được khe ngựa nhảy do Gandalf tả lại là một khoảng đất trống không.
Chỉ là Đỗ Duy từ xa nhìn lại, phát hiện trong bóng đêm, trên mặt đất, hình như có một đống lửa, một người ngồi ôm gối bên cạnh đống lửa, trông rất là cô độc.
Ánh lửa rất yếu, người kia lại đưa lưng về phía Đỗ Duy, thân thể cuộn lại thành một khối, phảng phất còn hơi run run. Đỗ Duy khe khẽ đến gần, mơ hồ có thể nghe thấy một tiếng thở dài sâu kín.
-Thần ơi… xin ngày bảo vệ Vivian bé nhỏ đáng thương…. Vivian bé nhỏ rất rất lạnh và rất rất rất đói nữa…

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #199


Báo Lỗi Truyện
Chương 199/902