Chương 197: Sự lựa chọn của Đỗ Duy (phần 2)


-Không sai.
Bá tước Raymond hài lòng nhìn con mình:
-Ngươi nhìn rất chuẩn. Sở dĩ, hiện tại ta còn chưa chết, chỉ là do Hoàng tử Thần muốn trước khi ra tay, sẽ giữ cục diện như thế này. Chờ hắn đem lãnh địa của các gia tộc thu lại, tư quân cũng lui sạch sẽ rồi, cuối cũng mới là lúc thanh toán tội danh của chúng ta. Dù sao bọn đầu lĩnh chúng ta bị bắt ở đây, chạy cũng chạy không thoát, luôn nằm trong tay hắn, giết sớm một ngày hay muộn một ngày cũng có gì khác nhau? Cho nên hắn không vội, còn có thể được tiếng là một người khoan hậu!
Đỗ Duy cau mày:
-Cha cảm giác được hắn sẽ giết người sao?
-Khó nói.
Bá tước Raymond cười khổ:
-Việc này cũng không phải do ta quyết định được…
Nói tới đây, sắc mặt ông đột nhiên biến đổi, nghiêm nghị nhìn Đỗ Duy:
-Ngươi phải đáp ứng ta hai chuyện!
-Nói đi. Nguồn: http://truyenyy.com
Đỗ Duy thở dài. Hắn đã doán được phụ thân yêu cầu cái gì rồi.
Quả nhiên, bá tước Raymond sắc mặt nghiêm túc:
-Thứ nhất, nếu như tương lai có một ngày, Hoàng tử Thần hạ lệnh nói muốn giết ta, ngươi ngàn lần không được khuyên can. Càng không được cố gắng khiến hắn thay đổi chủ ý! Đỗ Duy, ngươi phải hiểu rõ ràng, đế vương là đế vương. Hắn có lẽ đối với ngươi có vài phần kính trọng, nhưng trong lòng hắn sẽ có một vạch mức, chính là tuyệt đối không cho phép kẻ nào thách thức! Một khi ngươi chọn lựa vượt qua vạch mức của hắn, cho dù hắn đối với ngươi có tốt, cũng tuyệt đối cũng sẽ không dung tình với ngươi! Cho nên, ta mới vừa rồi có nói, đến lúc đó, ngươi bảo toàn bản thân, cũng chính là phương thức tốt nhất để lưu lại hy vọng cho gia tộc Rowling. Cho nên, nếu như hắn nói muốn giết ta, ngươi tuyệt đối không được tham dự vào việc đó, phương pháp tốt nhất chính là không nói gì, mặc kệ không hỏi!
Đỗ Duy không nói gì:
-Còn việc thứ hai?
-Thứ hai…
Trong mắt bá tước Raymond toát ra một tia đau buồn:
-Sau khi ta chết, chăm sóc cho mẹ và em cho tốt. Nếu như ngươi nghĩ đến chút tình hương hỏa, tương lai, chờ ngươi lấy vợ sinh con rồi, tùy tiện chọn một đứa nhỏ, cho nó đổi họ thành Rowling, cũng là thỉnh cầu lớn nhất của ta đối với ngươi.
Đỗ Duy im lặng.
Bá tước Raymond thất bại. Chẳng những chính hắn xui xẻo mà còn liên đới tới người bên mình. Ngay cả em của Đỗ Duy, Gabri cũng bị dính vào. Chính biến loại này tội danh cũng không phải đơn giản, mặc dù trước mắt mệnh lệnh còn chưa truyền ra, nhưng dòng dõi bá tước Raymond sau này khẳng định vĩnh viễn đừng mong đặt chân vào cửa quan nữa.
Một câu vĩnh viễn không phong tước, đủ để làm cho một dòng dõi vĩnh viễn không thể trở mình.
Nói cách khác, Grabri, sau này cả đời cũng đừng nghĩ đến chuyển mình thành quý tộc được, mà con cháu của Gabri cũng giống như vậy.
Cuối trường chính biến, người thắng cuộc không cần phải hỏi chính là Hoàng tử Thần . Nói xa hơn một bước, kỳ thật trong cuộc chính biến, những người đối nghịch cũng có một độ tác động nhất định.
Đế quốc Rowland tuy có được cả đại lục, đất đai rộng lớn, nhưng mà khai quốc ngàn năm tới nay, cũng không biết có bao nhiêu nhà giàu quý tộc, chiếm hơn phân nửa đất đai trên đại lục. Hơn nữa mỗi nhà quý tộc lâu đời đều có tư quân của lãnh địa, còn có quyền thu thuế. Hình thành một thế quốc gia trong quốc gia. Việc này rõ ràng là cái nhọt trên mình đế quốc.
Mà chính biến lần này, có không ít thế gia quý tộc ủng hộ Đại Hoàng tử bị san bằng, thu chức, thu lãnh địa, bãi bỏ tư quân… vân vân vân vân.
Thống kê một phen, ngược lại lại thấy đế quốc trung ương thu hoạch cực lớn, lãnh địa trung ương tăng thêm không ít, các tư quân bị giải tán có một bộ phận được chuyển thành quân đồn trú tại địa phương (đương nhiên là tránh không được việc chuyển quyền điều động).
Thu hồi lại phần lớn đất đai, tước giảm phần lớn tư quân, còn thu về không ít gia tài của các quý tộc giàu có khiến cho lúc đầu tài chính đế quốc nhất thời làm không xuể.
Hoàng tử Thần có nhiều khả năng sẽ trở thành một đời đại minh quân. Hắn trong lúc chính biến phải làm cả đủ thứ việc, việc nào cũng phi thường sáng suốt, không vội không vàng, từng chút từng chút một, hôm nay một việc, ngày mai lại một việc khác, không tới mười ngày đã nắm được ttrong tay mấy người nhà giàu có, thế gia có thế lực. sự việc này, hắn hiển nhiên cũng không phải mới chuẩn bị, hơn phân nữa là đã sớm có dự mưu, thêm vào việc hắn không ngừng điều động quân đồn trú địa phương, mấy quân khu được điều động đến thay phiên canh phòng, một mặt giám thị tình hình của các quý tộc đầu lĩnh tham dự chính biến, một mặt dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai thanh tảo (quét sạch).
Từng việc từng việc xảy ra, đường lối rõ ràng, hiệu quả cũng phi thường tốt.
Không tới nữa tháng, cái không khí khẩn trương sau chính biến trong đế đô đã biến mất. Đế đô lại khôi phục sự phồn hoa náo nhiệt, mà sau chính biến, Hoàng tử Thần thu được nhân tâm của không ít người, bên người lập tức có thêm một nhóm thế gia giàu có thuần phục hoàng thất.
Mà giờ phút này, Hoàng tử Thần đã làm xong những bước đầu, rốt cục sẽ chuyển ánh mắt tới tù binh đang bị giam trong đại lao, những đầu mục trong cuộc chính biến…
Solomon gia tộc đã bị thu sạch sản nghiệp, thêm Rowling bình nguyên, Prescott hành tỉnh và Lillie hành tỉnh bốn địa phương đều đã bị quân đồn trú địa phương bao vây bốn phía rồi tấn công vào, giam lỏng tư quân đã bị tước đoạt của gia tộc Rowling vào quân đội. Nhà Rowling cũng rất phối hợp, không có bán sống bán chết mà đánh lại, cái đó cũng nhờ tới sự sáng suốt của Raymond bá tước. Lão bá tước hiểu rõ rằng đại thế đã qua, chống cự đến chết không bằng lưu lại một tia nguyên khí cho Rowling gia tộc, tương lai mới có hy vọng tái khởi.
Cuối cùng là trên Rowling bình nguyên, đã bị đế quốc trung ương đưa quan viên đến nắm giữ, còn thêm một đội quân đồn trú địa phương thay thế toàn bộ tư binh của nhà Rowling.
Cũng nhờ được đặc biệt khai ân, còn lại hơn nữa là do nể mặt Đỗ Duy, nhà Rowling vẫn còn giữ lại được tòa thành Rowling của gia tộc cùng hơn mười dặm đất đai chung quanh.
Hoàng tử Thần gần đây đúng là vui sướng đắc ý, có điều bản thân hắn vẫn tỏ ra bình tĩnh vui buồn không lộ ra ngoài mặt. Bộ dáng không hề có chút kiêu ngạo. Chỉ có điều, vị hoàng tử này tuổi còn trẻ mà đã có biểu hiện kinh người như vậy về tinh lực cùng trí tuệ, đã làm cho không ít lão thần của đế quốc tăng thêm vài phần kính trọng.
Lúc vua Augustine VI mới lên ngôi, ông già này vì thích việc lớn hám công to đã đem tài chính đế quốc biến thành mây khói, mấy vị tài chính đại thần cuối cùng cũng sớm bị về quê, làm cho triển vọng của đế quốc chìm vào mây mờ, người thông minh nhìn qua là biết. Mà sau khi vị nhiếp chính vương này nhận chức, xua tan mây mờ, làm việc quả quyết, hơn nữa mọi chuyện đều được tính trước, lập tức làm cho triều chính đế đô sa sút nhiều năm bộc phát sinh cơ.
Nghe nói vị tài chính đại thần ngày ngày đều mặt ủ mày chau thêm đông bớt tây, tại phủ của nhiếp chính vương trong buổi tối ngày đầu tiên. Về đến nhà rồi, lão nhân nghiêm cẩn này tự nhiên phá lệ uống hẳn một bầu rượu, lại còn mượn hơi men ở trong sân hô to:
-Đế quốc có hy vọng! Đế quốc có hy vọng!
Có thể tưởng tượng được, giờ phút này Hoàng tử Thần cực kỳ được lòng người.
Rốt cục, tại ngày này. Nhiếp chính vương cùng tài chính đại thần nhìn danh sách vừa báo lên trên, thấy được chi tiết các vùng đất đế quốc thu hồi, cắt giảm quý tộc tư quân, còn có sau này hang năm có thể làm cho thu nhập của tài chính trung ương gia tăng bao nhiêu từng chút từng chút tư liệu. Nhiếp chính vương mới mỉm cười thở dài, nói:
-Đại cục đã định.
Tài chính đại thần lại kích động cơ hồ muốn rơi nước mắt tại chỗ.
Hắn ở địa vị này đã hơn mười năm, hàng năm khó chịu nhất chính là thu không đủ chi. Chạy khắp nơi đem chỗ này đắp vào chỗ nọ, nhìn tới danh sách thu vào rõ ràng trước mặt này, nghĩ tới sau này không cần sẽ vì tài chính thu vào mà lo lắng nữa, sẽ không bị lão đại trong quân đội cùng người các ngành khác tới thúc giục, không khỏi thấy uất khí trong lòng tiêu tan.
Mà kế tiếp, trong hội nghị của tiểu tập đoàn nhiếp chính vương, Đỗ Duy cuối cùng cũng trả lời Hoàng tử Thần về vùng đất hắn chọn.
Ngày đó Hoàng tử Thần hào sảng đem bản đồ đất đai cho Đỗ Duy tùy tiện chọn lựa. Chuyện như vậy, không phải là nhỏ. Đối mặt với ánh mắt hâm mộ lẫn địch ý xung quanh, Đỗ Duy sớm đã khong còn là một thằng nhóc mới bước vào chính trường, hắn cười hì hì nói sẽ về nghĩ lại.
Trong những ngày đó, Đỗ Duy đi tới tử tù đại lao vài ba lần, mỗi lần đều cùng phụ thân nói hơn nửa ngày, còn tặng tiền lễ cho nam tước Lebowski để hắn chiêu đãi hai trăm năm mươi tướng quân kia tốt lành.
Cuối cùng, tại ngày này, Đỗ Duy đang là thân tín của Hoàng tử Thần, hai tay mở rộng tấm bản đồ:
-Điện hạ, ta nghĩ xong rồi.
-Ồ?
Hoàng tử Thần vẻ mặt vui vẻ:
-Tốt lắm. Ta nghĩ ngươi nhất định là sẽ chọn đỏ mắt lên rồi. Nói đi, tới cùng ngươi chọn chỗ tốt lành nào?
Chung quanh đều là ánh mắt hâm mộ.
Đỗ Duy từ từ mở rộng bản đồ, mỗi người bên cạnh đều không nhịn được chụm đầu vào xem. Đại đa số người đều nghĩ: vị thiếu niên công tước này nhất định sẽ chọn lựa vùng đông nam rồi!
Vùng đông nam đất đai phì nhiêu, khí hậu ôn hòa, mưa lành gió thuận, dân cư đông đúc, đúng là vùng đất phồn hoa nhất đại lục. Hơn nữa hải quân đế đô vừa viễn chinh hải ngoại, mậu dịch trên biển càng hưng thịnh, rõ ràng là tài nguyên phong phú.
Với tước vị công tước của Đỗ Duy, tại đông nam muốn chọn một tỉnh vừa có rừng vừa có biển khẳng định không phải là một vấn đề. Nắm giữ một cái thành mấy trăm vạn dân cư, còn có đất đai phì nhiêu, thêm mấy cái cảng lớn ở xa không ngừng buôn bán trên biển, sau này tài nguyên tăng lên, không giàu nhất nước thì cũng không kém là bao!
Nhưng Đỗ Duy từ từ mở rộng bản đồ ra rồi, vươn tay lại bản đồ, chỉ vào một chỗ, vẻ mặt mỉm cười:
-Ta thấy thích nơi này.
Hắn nhấc ngón tay trên bản đồ lên, mọi người nhìn chỗ ngón tay hắn chỉ đều ngây dại!
Hoàng tử Thần lúc đầu vẻ mặt mang khí khái tươi cười, giờ phút này cũng dần dần biến mất, nhìn Đỗ Duy một cái thật sâu. Tiếng nói có chút khó khăn:
-Ngươi… thật đã nghĩ kỹ rồi chứ? Đây là quyết định cuối cùng của ngươi sao?
Đỗ Duy đón ánh mất của vị nhiếp chính vương này, từ từ nói:
-Suy nghĩ cẩn thận rồi, ta muốn nơi này.
Người người xung quanh đều lộ xuất vẻ mặt không biết nói gì. Trong một lúc, sợ rằng mọi người đều nghĩ rằng thằng nhóc công tước này chắc là điên rồi.
-Ngươi sẽ không hối hận chứ?
Hoàng tử Thần đã đứng dậy, nhìn Đỗ Duy.
-Không hối hận.
Đỗ Duy lắc đầu, sau đó hắn đột nhiên cười, chậm rãi cúi người:
-Xin nhiếp chính vương thành toàn!
Lần náy, Hoàng tử Thần không còn tí nào vẻ mặt ôn hòa nữa, hắn cắn răng cắn lợi, chăm chú nhìn Đỗ Duy. Nhìn cả nữa ngày, lúc này mới thở phào một hơi, nói một chữ, sau đó nhìn cũng không nhìn đến bộ hạ thân tín đông đảo xung quanh, quay đầu đi về phía của cung.
-Duyệt!
Roland đế quốc mùa hè ngày 11 tháng 6 năm 965, sự kiện chính biến cuối cùng được ghi lại dưới một số hiệu. những quý tộc tham dự chính biến cũng bị thanh tảo tất cả, tước đoạt tài sản, phủ đệ ở đế quốc cũng bị tịch thu, người nhà chỉ có thể tự trốn tránh khỏi đế đô, tự tìm cách sống.
Sau đó,trong hoàng cung truyền xuống từng đạo mệnh lệnh thấm đẫm sát khí!
Các gia tộc tham dự chính biến, từ hầu tước Solomon trở xuống giết hết.
Mà hết lần này tới lần khác, chỉ có một ngoại lệ là nhà Rowling có Raymond bá tước nhưng chỉ bị "Cách chức hết thảy các tước vị, vĩnh viễn không phong tước".
Một câu nói nhẹ nhàng, nhưng lại bỏ qua tử tội của bá tước Raymond. Chỉ là tòa bá tước phủ của nhà Rowling tại đế đô cũng bị thu trở về, truyền lệnh cho nhà Rowling theo Raymond bá tước, lập tức rời khỏi đế đô, trở về Rowling bình nguyên ở lại thành Rowling dưỡng lão.
Mà trừ việc đó ra, còn một việc nữa là: đế quốc một trăm năm nay chưa có phong công tước cho người nào, chỉ có mới được phong thiếu niên công tước Đỗ Duy đại nhân, nhưng lại bỏ qua vinh sủng của nhiếp chính vương, bỏ qua những vùng đất tốt, lại hết lần này tới lần khác chỉ muốn một vùng làm người ta trợn mắt há mồm không thôi…
Tây bắc, vùng núi Kilimanjaro, hành tỉnh Desa.
(Kilimanjaro với 3 chóp núi lửa hình nón, Kibo, Mawensi và Shira, là một núi lửa dạng tầng không hoạt động ở đông bắc Tanzania. Dù nó không có độ cao nhất, Kilimanjaro lại là ngọn núi đứng một mình cao nhất thế giới[1][2] với độ cao 4.600 m (15.100 ft) từ chân núi, và là đỉnh núi cao nhất châu Phi với độ cao 5.895 m (19.340 ft) và cao thứ 4 thế giới. http://vi.wikipedia.org/wiki/N%C3%BAi_Kilimanjaro)
Một nơi nghèo nàn, ngu dốt, thậm chí là nơi tràn ngập sự dã man, lạc hậu. Nhìn vào mức thu vào, cái tỉnh này thậm chí không thể so với một người trung lưu ở thành thì đông nam.
Càng thêm làm người ta không biết nói gì là, chuyện này tuyệt đối không được ghi chép vào sử chính thống:
Tại ngày đó, sau khi Đỗ Duy chỉ lãnh địa của mình rồi, Hoàng tử Thần về phòng, vị nhiếp chính vương luôn luôn hòa nhã náy đột nhiên giận dữ, đem mọi thứ có thể vỡ bên trong phòng ngủ đập bể thành mảnh vụn, thị vệ thân tín bên cạnh đều trợn mắt há mồm, cũng không biết vị nhiếp chính vương tôn quý này tới cùng tại sao lại giận dữ như vậy.
-Hắn vẫn không chịu theo ta! Hắn vẫn không chịu!
Hoàng tử Thần một đá đá ngã một giá san hô cao ba thước, phẫn nộ la lên:
-Nhà Rowling cho hắn, ta cũng cho! Nhà Rowling chưa cho, ta đã cho! Nhưng bây giờ thì sao! Hắn đem vinh sủng ta cho, nhưng chỉ đổi lại một cái mạng của lão Raymond!! Hắn vẫn lo cho gia tộc! Vẫn lo cho gia tộc! Từng bước từng bước, hắn trung thành đối với gia tộc của hắn nhiều hơn hắn trung thành với ta!! Chẳng lẽ trên thế giới này, ta không thể tìm ra một người trung thành với ta sao!! Đỗ Duy ơi Đỗ Duy, ta lúc đầu cho rằng ngươi là người có thể làm ta hài lòng! Nhưng ngươi làm cho ta quá thất vọng! Quá thất vọng đi!
Cha, người nói đúng, nếu như muốn bảo toàn bản thân, con thật không nên cứu người…
Nhưng mà, con là Đỗ Duy!
Nếu như con không làm như vậy… con, còn có là con đâu?
Đỗ Duy vẫn tươi cười, nụ cười chân thành, ra khỏi hoàng cung.
Ta đi con đường ta chọn!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #197


Báo Lỗi Truyện
Chương 197/902