Chương 184: Thắng?


Mặt ngòai thì Đỗ Duy không nói gì, nhưng trong lòng lại ghi nhớ cái tên vừa được Gandalf áo bào xanh nói ra – Mũi tên địa ngục Kedora* ư?
(Ở trên có rồi nhưng chú thích ở dưới cho chắc:*= tên một hệ điều hành nổi tiếng của Linux, có giao diện đẹp như Vista http://vi.wikipedia.org/wiki/Fedora_Core
Thông tin thêm: tác giả để tiếng hán là : kế đô la hầu thuấn ngục tiễn, trong đó, kế đô và la hầu là hai ngôi sao rất xấu trong tử vi số mạng, theo suy đoán thì ý chỉ mũi tên này rất xấu, nhưng mình cứ để tên tiếng anh cho dễ hiểu)
Chẳng lẽ đây mới là tên chính thức của "Tịch diệt chi cung" sao? Lão chuột Gageu cũng không biết lai lịch của nó nhưng chắc chắn là Gandalf giả mạo trước mặt này biết!
Tuy nhiên lúc này vẻ mặt Gandalf áo bào xanh sớm đã không còn vẻ nhàn nhã vừa rồi, cắn răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Đỗ Duy, con mắt nhìn chằm chằm vào chiếc cung trong tay Đỗ Duy. Một tia sợ hãi hiện lên trong ánh mắt của hắn, đã bị Đỗ Duy rất tinh tế chộp được.
Hả? Lão già này hình như rất sợ chiếc cung trong tay ta?
Giữa sân hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau, mà tòan bộ mọi người xem xung quanh đều chấn động!
Thấy đại sư Gandalf lại có thể bị đánh cho chật vật như vậy, mới vừa rồi Đỗ Duy đúng là thần kỳ bất ngờ phát ra một trận cầu lửa như mưa sao băng. Cách thức sử dụng ma pháp như vậy thật sự làm cho không ít các ma pháp sư được các gia đình quyền thế giàu có chiêu lãm mở rộng tầm mắt!
Hóa ra còn có thể sử dụng ma pháp như vậy sao? Lúc đầu là thuật cầu lửa hỏa hệ cấp thấp nhất, nếu như dùng loại mức độ dày đặc này trong nháy mắt phóng ra, uy lực khi chiến đấu cận thân hầu như có thể tuyệt đối giết chết trong tíc tắc! Mới vừa rồi, trong phút chốc ma pháp trượng trong tay đại sư Gandalf chưa được chuẩn bị sẵn sàng dưới tình huống đó , mà vẫn có thể gọi ra vòng ánh sáng phòng ngự ma pháp. Một thân công lực khống chế ma pháp như vậy, chỉ sợ đã là có một không hai đại lục!
Nhưng đó là đại sư Gandalf mà. Không ít ma pháp sư nơi đây trong lòng đều lo lắng không yên, không nhịn được nghĩ tới, nếu như đổi lại là mình ở trong cảnh tượng vừa rồi ……
Nghĩ đến điều đó, ai nấy đều mồ hôi lạnh đầy đầu. Nếu như khoảng cách xa mặt đất trống trải như vậy, tự nhiên có thế dùng thuật bay lượn của phong hệ để tránh né như vậy. Nhưng nếu ở khoảng cách mười thước xung quanh gần như vậy , không gian có khoảng cách nhỏ hẹp này xung quanh đều bị mưa sao băng hỏa cầu vây kín, căn bản không có chỗ chạy trốn. Mà ở trong cự ly ngắn bùng nổ, sức mạnh của ma pháp tập trung tại một chỗ nhỏ, căn bản không kịp gọi ra ma pháp phòng ngự của bản thân ……….. Duy nhất có thể thực hiện được, chính là mang theo bên người một quyển trục phòng ngự ma pháp cao cấp – nhưng quyển trục ma pháp cao cấp trân quý như thế, có thể tìm được sao?
Vô luận lànhư thế nào, nếu mới rồi đổi lại là chính mình thì không chết cũng bị thương nặng!
Đáng sợ nhất chính là…….. đại sư Gandalf danh chấn đại lục. Hắn có thể phá giải phương pháp công kích quái dị đáng sợ này, cũng không phải là kỳ lạ. Nhưng thằng nhóc của Rowling gia tộc này …… Hắn còn nhỏ tuổi, làm sao có loại bản lĩnh này?
Hơn trăm quả cầu lửa. Trong nháy mắt bộc phát ra ….. Ma lực nhiều thật đó!
Hơn nữa, không ngờ toàn bộ đều là "thuấn phát"! Mặc dù những ma pháp sư đang ở nơi này có thể được các gia đình quyền thế giàu có dùng số tiền lớn mời gọi, tất nhiên thực lực đều không tầm thường. Nhưng dù sao ai nấy đều biết, "Thuật thuấn phát" là môn pháp thuật cực kỳ thâm ảo khó luyện. Một ít ma pháp sư thực lực rất mạnh cũng chỉ có thể thuấn phát ra mấy cái ma pháp cấp thấp, muốn thuấn phát ma pháp cao cấp căn bản là không có khả năng. Nếu như có thể thuấn phát ma pháp cấp trung bình, cũng đã đủ để trở thành nhân vật truyền kỳ của đại lục.
(thuấn phát: phát ra trong chớp mắt- dùng từ hán cho nó gọn)
Nhưng thậm chí những người này tự hỏi nếu ma pháp sư có thể thuấn phát ra ma pháp cấp thấp …… giống như Đỗ Duy thuấn phát ra hơn trăm quả cầu lửa như vậy cũng chưa từng thấy qua! Thằng nhóc này có còn là người sao? Loài người có thể làm được việc ấy sao?? Thuấn phát mấy trăm ma pháp cấp thấp, dùng mức độ dày đặc bù cho uy lực thân thể không đủ …… Nhưng uy lực mạnh mẽ thế này, mức khó như vậy chỉ sợ không dễ dàng hơn thuấn phát ma pháp cấp cao nữa!
Thực lực thằng nhóc này có thể thuấn phát ra mấy trăm ma pháp cấp thấp, tại sao hắn không trực tiếp thuấn phát ra một cái ma pháp cấp cao?
Một ma pháp sư có thể thuấn phát ra mấy trăm ma pháp cấp thấp, tuyệt đối có thể cơn ác mộng của bất cứ cao thủ nào trong lúc chiến đấu trở thành đó!
Đương nhiên, Đỗ Duy lúc này toàn thân mang theo đạo cụ chứa đựng thuốc nổ đã ném sạch tòan bộ, điều ấy mọi người đều không biết. Mấy ngày nay Đỗ Duy đã sớm đoán được trong ngày lễ kỷ niệm sẽ có " kịch lớn". Vì vậy đã đưa ra cách điều chế, để cho con chuột Gageu trốn trong phòng thí nghiệm tại nơi ở của mình điều chế "thuốc nổ" một ngày một đêm. Mấy ngày này, cơ hồ đem toàn bộ ma pháp thực vật chứa hỏa hệ của Đỗ Duy tiêu hao hết. Các đạo cụ giữ vật của Đỗ Duy đã chứa đầy hỏa dược – Phải cảm tạ lão điên Arike, nếu như không có hắn tặng cho hàng loạt những nhẫn vòng cổ vòng tay giữ đồ, chỉ sợ chính mình cũng không có cách nào mang theo một lượng lớn thuốc nổ như vậy.
Hơn nữa, lợi dụng nguyên tố từ thuốc nổ thuấn phát ra thuật cầu lửa, đã là tuyệt chiêu lớn nhất của Đỗ Duy. Bây giờ thuốc nổ đã hoàn toàn tiêu hao hết trong một lần, muốn hắn thi triển thêm lần nữa, chính là tuyệt đối không có khả năng.
Điều cũng làm cho mọi người rung động, đương nhiên phải tính tới một mũi tên kia do Đỗ Duy phóng ra lúc cuối cùng.
Chiếc cung trong tay thằng nhóc kia rốt cuộc là thứ gì? Nhìn qua hình dáng cổ quái mà hoa lệ, trên đỉnh cung còn có mũi nhọn cong cong, trên mũi nhọn màu bạc còn có lưỡi sắc ….. Rõ ràng là cung tên mà võ sĩ sử dụng. Nhưng ở trong tay ma pháp sư Đỗ Duy này, lại có thể phát ra uy lực mạnh mẽ như vậy …….
Lại có thể …. Lại có thể đánh nát ma trượng của Gandalf đại sư!
Đối thủ chính là kẻ được xưng ma pháp sư Gandalf đệ nhất đại lục đó! Dù là chủ tịch ma pháp sư cung đình, còn có ma pháp sư áo bào trắng của ma pháp công hội, đều không có chút khả năng nào chống cự năng lực của Gandalf. Mà Đỗ Duy……… cho dù thằng nhóc này ngày hôm nay chiến bại, nhưng dựa vào việc hắn có thể đánh cho ma trượng của Gandalf rơi khỏi tay cũng như vỡ vụn, cũng đủ làm cho danh tiếng của hắn truyền khắp đại lục, tiến mình vào hàng ngũ những cường giả nổi danh trên đại lục!
-Ta hỏi ngươi một lần nữa! Chiếc cung này lấy được từ nơi nào!
Thanh âm của Gandalf áo bào xanh cũng mang theo một tia run rẩy, cũng không biết là sợ hãi hay kích động, dù sao ánh mắt hắn làm cho cảm giác của Đỗ Duy rất cổ quái.
Thấy Đỗ Duy không nói lời nào, Gandalf áo bào xanh hạ thấp thanh âm, một tiếng sắc nhọn âm thầm trực tiếp tiến vào trong tai Đỗ Duy, tránh mọi người nơi đây phát hiện:
-Nói thật đi! Chiếc cung này chẳng lẽ lão già Chris cho ngươi! Ông trời của ta, ngươi rốt cuộc trao đổi cùng hắn điều gì, không ngờ hắn cũng đem loại vũ khí ma pháp đáng sợ này cho ngươi?!
Đỗ Duy giật mình. Với bộ dáng rất e ngại của lão già này, ta sao không lừa gạt hắn nói là Chris tặng cho ta thứ này …… Hù dọa hù họa hắn ư?
Đáng tiếc, ý niệm trong đầu hắn còn chưa thực hiện Đại hoàng tử đã mở miệng trước. Sắc mặt vị Đại điện hạ này cũng rất khó coi. Tuy vậy vẫn lớn tiếng nói:
-Đại sư Gandalf ….. Cây cung trong tay thằng nhóc này ban đầu là lấy được từ chỗ ta.
-Ngươi ư?
Gandalf quay đâu lại. Vẻ mặt cổ quái nhìn Đại hoàng tử.
Ánh mắt Đại hoàng tử mang theo hận ý:
-Không sai! Ban đầu ta mất không tí sức lực mới mời được Ám Ảnh sát thủ tiên sinh Chuck tới phụ giúp ta …… Nhưng, vào buổi tối vài ngày trước, tiên sinh Chuck được ta cử ra ngoài, kết quả lại bất hạnh bị hãm hại bỏ mạng. Cây cung này ban đầu là vũ khĩ lợi hại của tiên sinh Chuck, chính là bị thằng nhóc này lấy đi.
(Chuck: một serie TV hành động hài của Mỹ http://en.wikipedia.org/wiki/Chuck_(TV_series) – theo ý kiến cá nhân ta thì cái chết của tên Chuck này cũng rất lãng nhách và nhất hài còn nó có liên quan tới chương trình TV này hay không thì ta không biết)
Gandalf ngưng thần nhìn Đại hoàng tử. Đợi hắn nói xong, lão già này đột nhiên liên tục lắc đầu:
-Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng….. Ngươi nói cái tên Chuck "Ám Ảnh" kia ta đã nghe nói qua. Hừ, một sát thủ chỉ biết giấu đầu lòi đuôi, thực lực nhiều nhất cũng chỉ cấp bảy tám mà thôi. Cái loại giống như ốc sên này, cũng xứng đáng sử dụng bộ cung tiễn này ư? Đáng cười! Cho dù để hắn tu luyện thêm một trăm năm nữa thì ngay cả sờ cũng không xứng chút nào!
Lời nói này vô cùng không khách khí này bắt bẻ Đại hoàng tử lại càng không lưu tình chút nào ngay trước mọi người. Bởi thân phận Gandalf của hắn, dù trước mặt bắt bẻ không lưu tình chút nào như vậy, tuy Đại hoàng tử sắc mặt rất khó coi nhưng lại không dám mở miệng phản bác điều gì. Chỉ nghiến răng trong chốc lát rồi mới không cam lòng nói:
-Những lời ta nói đều là thật, nếu tiên sinh ngài không tin, ta cũng không có biện pháp. Tuy nhiên, tiên sinh ngài nếu đối với cây cung này tò mò, sao không bắt thằng nhóc này. Cây cung này ban đầu chính là vũ khí của thủ hạ ta. Ta quyết định tặng cho tiên sinh, để thắt chặt quan hệ.
-Ha ha!!!
Gandalf áo bào xanh bật cười, hắn nhìn vị Đại hoàng tử này, trên mặt lộ ra vẻ đầy khinh thường. Tính tình hắn cũng thực sự cổ quái, đối diện với vị Đại hoàng tử lúc này đang chiếm hết thượng phong, rất có khả năng trở thành hoàng đế chí cao của đại lục, cũng hoàn toàn không cho hắn mặt mũi. Sau khi cười quái dị hai tiếng, ngón tay chỉ vào Đại hoàng tử:
-Ngươi tặng cho ta ư? Điện hạ. Ngươi làm trò cười rồi! Vật này cũng xứng để ngươi " tặng" người khác sao? Lai lịch vật này xem ra ngài căn bản không biết ………. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Lời này làm cho Đại hoàng tử tức đến mức liên tục trắng dã con mắt, nhưng vẫn ngại thân phận của Gandalf. Hơn nữa dù sao lúc này còn phải dựa vào danh tiếng của hắn để chấn trụ ma pháp công hội. Không nên chọc giận hắn, chỉ có thể nhẫn nhịn nuốt căm tức xuống.
Lão quái vật đột nhiên thay đổi sắc mặt nhìn về phía Đỗ Duy. Giọng nói hắn đã khách khí thêm rất nhiều:
-Thằng nhóc, ngươi thật sự không biết lai lịch bộ cung tiễn này sao?
Nói tới đây, ánh mắt hắn bắn ra ánh sáng, thản nhiên vỗ vỗ áo bào, cứ như vậy bước tới Đỗ Duy. Bản lĩnh hắn bao nhiều lợi hại, khoảng cách mười thước ngắn ngủn, hắn từng bước đi qua. Đỗ Duy mặc dù tinh thần lực rất cao nhưng cũng không kịp phản ứng.
Đến khi Đỗ Duy phản ứng được, Gandalf áo bào xanh đã đứng trước mặt hắn, nắm tay vỗ vỗ bả vai Đỗ Duy. Vẻ mặt hắn hòa ái vô cùng hòa ái, thân thiết vô cùng thân thiết. Vẻ tham lam trong ánh mắt hắn lại càng không có cách nào che dấu:
-Ừm. Trong tay ngươi đã có mũi tên địa ngục Fedora……. Như vậy những thứ khác có liên quan đến vật này……. Ngươi biết ở nơi nào chứ? Hay là đều ở trong tay ngươi?
Đỗ Duy cau mày, tránh qua một bên từng bước. Vội vàng giơ cây cung lên chĩa vào Gandalf:
-Ngươi muốn hỏi cái gì!"
-Được rồi, hạ mũi tên của ngươi đi.
Gandalf dang hai tay ra, cười ha hả:
-Ngươi không biết sao? Mũi tên địa ngục này chỉ bắn được một phát. Sau lần bắn thứ nhất, nếu muốn bắn lần thứ hai, lại phải thay thế ma lực thủy tinh mới được. Lần bắn vừa rồi, đã khởi động tiêu hao hết ma lực bên trong ma lực thủy tinh gắn trên cây cung này. Cho nên, trước hết ngươi hãy buông vật này, nghe ta nói hết đã.
Thở dài một hơi, Gandalf áo bào xanh hạ thấp thanh âm:
-Những vật khác, ngươi thật sự không biết ở nơi nào sao? Như vậy ….. Quyền trượng vinh diệu đâu? Nước mắt rơi trong suốt? Lá chắn Alexis* đâu? Mũi giáo Dracula**? Áo giáp Vàng Trăng Khuyết Năm Màu đâu? Áo bào Thần Gió? Chiếc nhẫn của Thánh? Vòng tay Đêm Tối? Tấm lụa cầu vồng cửu sắc? Mặt trời vĩnh hằng đâu?
Chú thích:
*=Alexis trung vệ của Tây Ban Nha, được mệnh danh là "lá chắn thép, hiện giờ đang đá cho Valencia, trước đó đã từ chối lời mời của Real Mandrid.
**Dracula: vị bá tước hút máu người này thì ai cũng biết rồi, ai chưa biết thì tra google nhé.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #184


Báo Lỗi Truyện
Chương 184/902