Chương 179: Quyết liệt triệt để


Đột nhiên trong lòng Bá tước Raymond run lên. Vào lúc này, hắn thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào hai mắt Đỗ Duy
Bá tước đại nhân không nhịn được quay đầu đi thấp giọng nói:
-Ngươi cũng đã nghĩ tới rồi à?
-Nghĩ tới rồi. Hơn nữa, con cảm thấy bây giờ chính là thời điểm tốt nhất.
Trên mặt Đỗ Duy nở nụ cười, sau đó hắn đột nhiên rút ra một con dao găm từ trong ngực áo choàng pháp sư của mình.
Một thiếu niên nhỏ tuổi cầm dao găm chĩa vào cha mình nhưng trên mặt hắn lại tươi cười một cách ôn hòa:
-Ngài xem, cha, nếu ngài không thể ra quyết định thì để cho con giúp ngài một tay!
Nói xong, Đỗ Duy đột nhiên cầm chùy thủ nhẹ nhàng đâm về phía bá tước Raymond!
Nhẹ nhàng đâm tới không hề bỏ ra một chút sức lực nào….
Bá tước Raymond nhắm hai mắt lại thở dài. Rồi sau đó, hắn phảng phất nghe thấy tiếng thở dài của thị vệ trưởng Alfa!
Khi mở mắt ra, Alfa thị vệ trưởng cầm trong tay trường kiếm đứng chắn ở phía trước thân mình, mà con trai mình đã bị đẩy ra xa, trên bả vai từng viên ngọc máu đỏ au liên tục chảy xuống thành chuỗi.
Đõ Duy nhíu mày lại vì đau nhức, nhưng nụ cười trên mặt vẫn còn nguyên. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của bá tước Raymond, thở dốc nói:
-Ngài xem, quá đơn giản, chuyện này cũng không phức tạp lắm . Nguồn: http://truyenyy.com
Nói xong, hắn đột nhiên xoay người tránh ra. Chạy về phía xa, nhảy thẳng từ trên đài cao xuống, rơi xuống một sân rộng được lát bởi những viên đá màu xanh
Sau đó, Đỗ Duy hít sâu một hơi, đột nhiên ngửa mặt lên trời hét to một tiếng:
-Ngươi!!!
Hét lớn một tiếng với tên Gadalf áo bào xanh ở phía xa xa giữa trường kia.
Ánh mắt của Gandalf áo bào xanh đảo qua toàn trường, cũng không có người nào dám ra đây khiêu chiến nữa. Nhưng tiếng hét của Đỗ Duy đã làm hấp dẫn sự chú ý của hắn.
-Ngươi!
Đỗ Duy chỉ vào Gandalf ở phía xa. Sau đó lớn tiếng quát:
-Ta có thể chứng minh! Ngươi là giả!
Một thanh âm quả quyết vang vọng khắp toàn trường
Trong lúc toàn trường đang khiếp sợ uy thế của Gandalf áo bào xanh, thiếu niên gầy yếu này lại chậm rãi đi vào giữa trường dưới ánh mắt chăm chú của mọi người. Vô số ánh mắt hoặc cả kinh hoặc ngạc nhiên hoặc sợ hãi hoặc khinh thường phóng về phía cậu thiếu niên này. Nhưng Đỗ Duy lại bước đi rất chậm, rất bình ổn.
-Ngươi.
Đỗ Duy chỉ vào Gandalf áo bào xanh, trên mặt cười lạnh không hề có vẻ già giả tạo:
-Ta có thể chứng minh, ngươi chính là giả. Hơn nữa, i không phải ngươi vừa mới hỏi, còn ai muốn thử sao?
Trên mặt Đỗ Duy không còn nét tươi cười như trước, sau đó chỉ vào cái mũi của mình:
-Ta, ta muốn thử xem!
Bá tước Raymond!
Đại hoàng tử đột nhiên xoay người, gắt gao nhìn chằm chằm vào tộc trưởng nhà Rowling, trong ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chất vấn.
Bá tước Raymond đứng thẳng dậy, hắn khe khẽ thở dài, sau đó hít một hơi thật sâu, thanh âm sang sảng lớn tiếng nói:
-Đại hoàng tử điện hạ …Đó là nhi tử của ta, Đỗ Duy, cũng là con cả của ta.
-Ta đương nhiên biết hắn là con của ngươi!
Trong ánh mắt của Địa hoàng tử hằn lên sự phẫn nộ nói:
-Nhưng tại sao con của ngươi lại muốn làm như vậy?!
Bá tước Raymond không lập tức trả lời. Trong ánh mắt hàm chứa sự đau xót. Giọng nói rất chậm chạp:
-Khi hắn sinh ra, ta ở trên biển lớn nam dương vì mệnh lệnh của đế quốc, ta vì vinh diệu của đế quốc mà gây ra những cuộc tàn sát. Ta suất lĩnh hạm đội đế quốc trên biển lớn chịu đựng những đợt sóng to gió lớn. Khi hắn lớn lên, ta đã trở về. Nhưng cho tới bây giờ ta cũng không thích đứa con trai này, thậm chí còn đuổi hắn ra khỏi đế đô. Đáng tiếc, nay hắn đã trở về……
Khi nói đến "trở về", bá tước Raymond nhìn thật sâu vào mắt Đại hoàng tử, trong ánh mắt ẩn chứa cái gì đó khiến cho Đại hoàng tử không nhịn được trong lòng run lên.
Đúng vậy, đã trở về …. Còn không phải ta bị các ngươi bắt buộc phải đưa hắn trở về ư! Nếu như không gọi hắn trở về, dù hắn không được ta yêu quý nhưng vẫn là con trai ta! Nhưng chính vì gọi hắn quay trở về …. Đã hắn đẩy tới bước đường này! Trong lòng bá tước Raymond gào lên, nhưng nét mặt hắn vẫn bình tính.
-Chính là con trai của ta, vào buổi tối hai ngày trước hắn đã phá hỏng việc lớn của ngài.
Bá tước Raymond thản nhiên nói:
-Đứa con trai này của ta từ trước tới nay chưa bao giờ khiến ta phải để tâm. Nhưng hiện tại, hắn là bạn tốt hoàng tử Thần điện hạ. Thậm chí đứa con này của ta còn là một thành viên trong ma pháp công hội …. Cho nên …
Bá tước Raymond thở dài, tay hắn chắp ở phía sau đã xiết chặt, sau đó chậm rãi nói ra từng chữ từng chữ một:
-Cho nên, ngày hôm nay, ta chính thức tuyên bố. Hắn, Đỗ Duy – Rowling, sau này không còn là con trai ta nữa! Ta ngay tại nơi này, chính thức trục xuất hắn ra khỏi Rowling gia tộc! Hết thảy những tội lỗi của hắn, hết thảy sai lầm, tất cả sự trừng phạt đều do hắn tự mình gánh chịu! Bắt đầu từ hôm nay Rowling gia tộc và hắn không chút quan hệ nào nữa!
Cuối cùng, hơi thở của Bá tước Raymond đột nhiên có chút run rẩy, nhưng vị tộc trưởng này vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Hắn nghênh đón ánh mắt của Đại hoàng tử, dứt khoát nói:
-Hôm nay, nếu như hắn can đảm chống lại việc lớn của điện hạ, cho dù ngài có đem hắn trảm sát ngay tại chỗ này. Ta nhất định không nói nửa lời! Bởi vì hắn không còn là con trai của ta nữa, cũng không còn là thành viên của Rowling gia tộc nữa!
Khi Bá tước Raymond nói xong câu cuối cùng, hai mắt Đỗ Duy đã nhắm lại. Ánh mặt trời chiếu lên trên mặt hắn, hắn đột nhiên cảm thấy hôm nay mặt trời có chút chói mắt. Không nhịn được, thiếu niên này nhắm hai mắt lại, nhưng cha đã nói rõ ràng như vậy, từng chữ từng chữ đều lọt vào tai một cách rõ ràng.
Được rồi, được rồi …. Như vậy là được rồi. Cha, làm như vậy là được rồi, ha ha … Như vậy không phải là rất đơn giản sao!
Đỗ Duy không quay đầu lại nhìn cha mình một cái.
Đúng, cha làm như vậy là đúng, bỏ rơi một người như ta là vì cả lợi ích của Rowling gia tộc!
Ngươi giúp đỡ Đại hoàng tử chính biến. Giúp đỡ Đại hoàng tử cướp đoạt ngôi vị hoàng đế. Như vậy, ta tính cái gì chứ? Bản thân ta thậm chí còn một lần ngăn cản Đại hoàng tử ám sát hoàng tử Thần. Nói như vậy, trong lòng Đại hoàng tử nhất định sẽ lưu lại sự thù ghét với Rowling gia tôc! Không thể đắc tội với vị hoàng đế tương lai. Như vậy, mình đúng là tuyệt đối không thể tồn tại chung với Rowling gia tộc – Cha, ngày đó nói chuyện trong thư phòng, kỳ thật ngài có cái ý tứ này đúng không …. Đó là thứ nhất!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #179


Báo Lỗi Truyện
Chương 179/902