Chương 163: Nhiều người là có thể khi dễ ít người sao?


Đỗ Duy không muốn lãng phí ma pháp lực, hắn phủ áo choàng phi hành ra ngoài rồi bay lên không trung, nhìn chằm chằm hắc ám ma pháp sư.
-Đến đây đi, một trận quyết đấu giữa ma pháp sư!
Đỗ Duy cao giọng quát!
Đối phương truyền đến một trận cười khặc khặc khặc:
-Nhóc con đáng yêu, ngươi thật làm ta hứng thú đó.
Dứt lời, hắn nhẹ nhàng điểm chân xuống, đầu lâu Rồng xương há miệng ra, một đạo long tức như thiêu đốt hướng Đỗ Duy phóng tới! Đỗ Duy giơ lên hai tay phát ra một kết giới ma pháp quyển trục, ánh sáng màu bạc xuất hiện, một lưới ánh sáng ngăn trở long tức đối phương. Lúc này toàn thân Đỗ Duy đều được bao phủ bởi một tầng ánh sáng hình cầu trong suốt màu bạc.
Đây chính là cao cấp kết giới thủ hộ thần từ ma pháp quyển trục, chính là quyển trục ưa thích nhất mà Đỗ Duy lấy từ Gandalf. Cũng chính là cao cấp ma pháp quyển trục duy nhất Đỗ Duy có được! Phòng ngự ma pháp quyển trục này có thể duy trì ước chừng trong nửa canh giờ , có thể chống đỡ các hệ ma pháp công kích. Đỗ Duy tin rằng cho dù đối phương thi triển ra cao cấp ma pháp thì mình cũng có khả năng ngăn cản một lúc.
Long tức bị thủ hộ kết giới ngăn cản lập tức hoàn toàn biến mất. Hắc ám ma pháp sư kia cười lạnh, sau đó dùng ma pháp trượng trỏ tới, Rồng xương gào rít hướng về phía Đỗ Duy phóng đến! Đỗ Duy lập tức liều mạng né tránh, nghiêng người bay khỏi, tránh được một đòn của Rồng xương! Hắn trong tay chỉ có một thanh trủy thủ, hơn nữa ma pháp phòng ngự kết giới chỉ có thể ngăn cản ma pháp công kích, đối với vật lý công kích lại vô dụng !
Đỗ Duy như thiểm điện liều mạng phi về phía đằng xa . Hắc ám ma pháp sư cười lạnh: " Muốn chạy sao?"
Phía sau Rồng xương hai cánh vỗ mạnh lập tức đuổi theo.
Tốc độ bay của Đỗ Duy đã đạt đến tốc độ cực hạn, nhưng dù sao cũng không nhanh bằng Rồng xương, trong chốc lát đã bị đối phương đuổi đến. Hắc ám ma pháp sư giơ cao ma trượng, ngâm xướng một chú ngữ hắc ám thộn phệ. Nhất thời Đỗ Duy cảm thấy thân thể mình bỗng nặng nề, xung quanh không khí đột nhiên xuất hiện vài vết nứt. Từ mấy cái khe nứt kì dị, sương mù hắc ám chảy ra như suối quanh bao quanh. Đỗ Duy chỉ cảm thấy thủ hộ kết giới ma pháp nhất thời rung lên, vòng sáng ảm đạm vài phần mà ma lực kết giới nhanh chóng mất đi!!
Hắc ám thộn phệ?
Đỗ Duy trong lòng phát lạnh, tên hắc ám ma pháp sư kia cũng đã thu lại ma trượng, quay mặt hét lớn tới Đỗ Duy:
-Tới!
Đỗ Duy nhìn thấy một mũi tên màu bạc đâm tới bắn lên trên kết giới rồi chợt lóe mà biến mất. Lực lượng ma pháp bị kết giới ngăn cản làm mất đi chín thành nhưng Đỗ Duy vẫn như cũ cảm thấy toàn thân đột nhiên phát lạnh, tinh thần lực phảng phất như bị vật gì đâm cho một nhát mạnh mẽ. Nhát đâm này làm cho Đỗ Duy trước mắt tối sầm, chỉ trong nháy mắt cảm thấy vô cùng đau đớn trong đầu! Trận đau này mặc dù ngắn ngủi nhưng lại làm cho thân thể Đỗ Duy tê dại, ngay trái tim đang đập cũng dừng lại một chút!
Phệ tâm chú ư? Đỗ Duy không dám dừng lại, bên cạnh hắn mấy khe hở hắc ám liên tục cắn nuốt, thủ hộ kết giới lại lần nữa ảm đạm vài phần. Lúc này Đỗ Duy thấy trên mặt đất là một mảnh rừng đại thụ rậm rạp liền lập tức trốn xuống phía dưới.
Cao cấp Phệ tâm chú là thứ đặc biệt đâm phá pháp thuật thủ hộ kết giới khi ma pháp sư đối chiến. Mặc dù kết giới rất mạnh mẽ đi nữa thì Phệ tâm chú đem ma lực tụ tập thành một điểm, công phá kết giới đối phương. Do tụ thành một điểm, mặc cho ma pháp kết giới vô cùng cường đại cũng không thể hoàn toàn ngăn cản. Giống như voi lớn mặc dù mạnh mẽ, da thân vốn dày nhưng là bị mũi tên đâm thủng vậy.
Đỗ Duy chịu một đòn vô cùng khó chịu, chỉ thấy sau khi rơi xuống mặt đất thì chân đã mềm nhũn, váng đầu hoa mắt, tinh thần lực trở nên lạnh lẽo. Một đòn kia dường như đã đông cứng linh hồn hắn!
May mà loại cao cấp Phệ tâm chú này cực kì hao tổn ma lực, tên ma pháp sư kia mắt thấy một đòn không thành, bị Thủ hộ thần kết giới của Đỗ Duy ngăn trở cũng không có tiếp tục thi triển hai ,ba lần, nếu không chỉ sợ Đỗ Duy cũng đã xong đời.
Sau khi rơi xuống đất, tên ma pháp sư kia cưỡi thân thể khổng lồ của Rồng xương gào thét lao xuốngkhiến đại thụ xung quanh ngã rạp xuống!
-Ôn con, ngươi tưởng chạy trong rừng cây là có thể thoát sao?
Hắc ám ma pháp sư cười lanh, hắn vung ma trượng lên. Lần này lại phóng ra một đoàn khí màu đen, nhanh chóng ngưng kết thành một cái khe không gian, trong khe đó truyền ra đầy tiếng rít gào!
Một con ngựa đen quanh thân thiêu đốt bởi một ngọn lửa màu đen từ bên trong xông ra, trên ngựa cưỡi một tử linh kỵ sị mang khải giáp màu đen, . Kẻ mà xương cốt toàn thân đều màu đen thế này chính là Hắc ám tử linh kị sĩ!
Triệu hoán hắc ám kị sĩ? Vong linh ma pháp của người này mạnh hơn Clark nhiều! Vẫn chưa hết, từ trong cái khe, chạy ra tới năm hắc ám kị sĩ! Sau đó, hắc ám ma pháp sư ngâm nga vài câu chú ngữ, chợt nghe thấy trận trận thanh âm từ dưới đất vang lên, trước sau trái phải nơi Đỗ Duy đứng, mấy chục xương tay phá từ dưới đất lên! Chỉ trong chốc lát, mấy chục khô lâu binh đã phá đất chui lên! Những khô lâu binh này hiển nhiên đều là hàng thượng phẩm, những bộ xương hoàn chỉnh này vừa sáng bóng lại vừa tỏa ra màu đen hắc ám, vô cùng chắc chắn. Quanh thân khô lâu còn có dấu vết loang lổ của khải giáp, vũ khí trong tay chúng bao phủ một màn khí màu đen nhàn nhạt!
-Ma pháp kết giới của ngươi thật có khả năng phòng ngự.
Hắc ám ma pháp sư cười lạnh liên hồi:
-Nhưng đao kiếm của những tử vong sinh vật này, ngươi phòng ngự được không chứ?
Năm cao cấp hắc ám kỵ sĩ, cùng mấy chục khô lâu binh cấp thấp!
Đỗ Duy thở dài tự nhủ:
-Khó trách ma pháp sư làm cho người ta thấy kinh khủng, nhiều tử vong sinh vật như vật thì một tiểu đoàn gặp phải cũng phải bỏ chạy!
Sau đó, hắn nhìn hắc ám ma pháp sư đang cười lạnh, nghiêm trang nói:
- Ngươi nói không sai, ta bay không nhanh bằng ngươi, đánh cũng không lại. Đối với triệu hoán ma thú, biện pháp tốt nhất chính là dùng triệu hoán ma thú của mình…… Nhưng giờ ta còn chưa thể triệu hoán ma thú, cho dù có thì cũng khó có thể đối phó với nhiều tử vong sinh vật như vậy.
-Như vậy ngươi còn không ngoan ngoãn giao ra linh hồn đi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Hắc ám ma pháp sư khặc khặc cười lạnh:
-Để ta đem ngươi luyện chế ra một tử vong sinh vật thượng đẳng! Ồ, ma lực của ngươi không tệ, ta sợ là có thể luyện chế ra được một Vu yêu đấy!"
- Ưm ….. một con Rồng xương, năm hắc ám kỵ sĩ, một, hai, ba , bốn ….. hai mươi sáu khô lâu binh.
Đỗ Duy lắc đầu:
-Thực sự là nhiều người khi dễ ít người a! Chẳng lẽ đây là phương thức chiến đấu của ngươi sao? Lấy nhiều đánh ít?
Hắc ám ma pháp sư cười lạnh:
-Nghĩ không ra ngươi còn có một cao cấp thủ hộ thần kết giới. Nếu không, với Phệ tâm chú của ta là có thể khiến ngươi vong mạng rồi!
Đỗ Duy gật đầu:
Ừm, đó chính là nhiều người khi dễ ít người phải không? Như vậy ….. được đấy!
Dứt lời, Đỗ Duy đứng trong thủ hộ thần kết giới, cẩn thận lấy ra từ trong ngực một cái kèn hiệu màu vàng.
Kèn hiệu màu vàng này bên trên có khắc một dạng hoa văn hình lá cây, chính là dùng một lá cây màu vàng cuốn thành. Đỗ Duy đem kèn hiệu đặt bên miệng, sau đó vận ma lực thổi vang ……
Một tiếng trầm thấp hùng hậu phát ra từ kèn hiệu, thanh âm phiêu tán ra lan khắp rừng cây! Đỗ Duy chỉ cảm thấy ma lực toàn thân cơ hồ theo tiếng vang từ kèn hiệu màu vàng mà tiêu hao tận chín thành!
Hắn lần đầu tiên sử dụng vật này, còn không hiểu cách sử dụng lắm. Số ma lực tiêu hao này vô cùng kịch liệt khiến không đủ để duy trì, hắn vội vàng lẳng lặng nạp lấy ma lực dự trữ bên trong chiếc nhẫn làm bằng Ngũ thải thạch thì sắc mặt lúc này mới tốt lên một chút.
Trong rừng cây truyền đến một loạt thanh âm ầm ào. Lập tức nghe thấy những chuỗi rống rung trời! Những đại thụ cao ngất xung quanh đồng thời nhích người động thân, những rễ cây khổng lồ đã rút ra từ đất đá!
Một gốc cây đại thụ biến thành một thụ nhân "đồng bạn", khắp rừng quá nửa những cây đại thụ đều bị Đỗ Duy dùng " Kèn hiệu sinh mệnh" hoán tỉnh! Mấy chục thân hình cực lớn cùng nhau về phía Đỗ Duy hướng tới, một thụ nhân đi qua đã một cước đem hai bộ khô lâu binh nghiến thành mảnh nhỏ!
Thấy trước sau đều có những thân hình khổng lồ của những đại thụ như những người khổng lồ thời thượng cổ. Đỗ Duy cười lạnh nhìn tên hắc ám ma pháp sư đang giật mình không nói nên lời, lạnh lùng nói:
-Nhiều người có thể khi dễ ít người, phải vậy sao?
o0o
Hoàng tử Thần đối diện Rodriguez. Rodriguez đã nhảy xuống ngựa, chậm rãi đến gần Hoàng tử Thần.
-Điện hạ tôn kính, xin thứ lỗi. Ta hôm nay nhất định phải lấy được tính mạng của ngài.
Rodriguez nhẹ nhàng giơ cao " Nguyệt hạ mỹ nhân" trong tay, một tầng băng sương, ngưng kết bên ngoài " nguyệt hạ mỹ nhân" . Dưới ánh trăng, "nguyệt hạ mỹ nhân" phát ra những tia sáng ngũ sắc . Tầng băng sương kia từ từ chậm rãi biến mất, thân kiếm phản xạ lại hình ảnh lưỡi trăng non trên bầu trời trông vô cùng mỹ lệ khiến lòng người không khỏi si mê……
- Thanh kiếm thật đẹp.
Hoàng tử Thần thở dài, thu ánh mắt trở về mà vẫn hiện lên vẻ quyến luyến không rời:
-Quả nhiên không hổ cho cái tên Nguyệt hạ mỹ nhân!
Rodriguez trường kiếm trỏ vào hoàng tử, khe khẽ thở dài:
- Ngài là hoàng tộc, ta sẽ cho ngài chết có thể diện. Trong lúc thanh kiếm cắt lấy thủ cấp, khí lạnh trong nháy mắt sẽ đông cứng thân thể ngài, tuyệt không để ngài chảy một giọt máu tươi. Với một vị hoàng tộc mà nói thì có thể chết mà không chảy máu đó là một cái chết có thể diện.
Dứt lời, một đạo kiếm khí nhàn nhạt theo kiếm phong trên tay hắn phát ra, từ phía xa tập trung hướng về thân thể hoàng tử Thần. Kế tiếp chỉ cần trường kiếm Rodrigue hạ xuống là lúc hoàng tử Thần phải rơi đầu.
-Không chảy máu mà chết, chết kiểu này rất có thể diện đấy.
Hoàng tử Thần đột nhiên cười một tiếng:
-Nhưng thế thì sao chứ? Ta còn rất nhiều chuyện chưa làm xong. Cho nên đêm nay ta không muốn chết ở chỗ này.
Vừa nói, hắn đột nhiên mở vạt áo ngực ra! Phía dưới cổ trên da thịt tái nhợt của hắn lộ ra một mặt dây chuyền hình thù kì lạ!
Mặt dây chuyền này có bộ dáng trường kiếm hình chữ thập, loại kiếm có hình dáng như thế này cực kỳ lâu đời. Hơn nữa nhìn qua không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, đúng là một thứ đồ cổ xưa. Mặc dù nó đã được lau hết sức sạch sẽ không hề có một chỗ rỉ sét nhưng mà vẫn có nơi màu kim loại bị biến sắc, có những nốt màu vàng của kim loại lâu năm. Trên cái dây chuyền nho nhỏ này còn được khắc họa vô số hoa văn rất nhỏ, những hoa văn này không phải những trang sức bình thường mà đều là những chú ngữ ma pháp …..
Rodriguez nhìn thoáng qua, vẻ mặt lúc đầu trấn định như đá bỗng biến sắc, thấp giọng nói:
Thủ hộ Thánh Roland ư?!
-Đúng vậy. Là Thủ hộ thánh Roland!
Hoàng tử Thần nắm lấy mặt dây chuyền này giật mạnh từ trên cổ xuống ném một cách dứt khoát xuống đất!
Oanh một tiếng, một ngọn lửa màu đỏ chớp động, ngọn lửa kia biến thành một người cao lớn!Một tiếng quát tràn ngập sát khí vang lên, bên trong ngọn lửa bỗng xuất hiện một thân ảnh to lớn! Một võ sĩ toàn thân đều phát ra quang ảnh trong ngọn lửa hiện ra, thân thể hắn dường như quá nửa là lửa cháy trong suốt. Vóc người hắn hùng vĩ tràn đầy khí chất sát phạt, trên người mặc một bộ khải giáp đã nứt vỡ như đã tồn tại hàng nghìn năm. Tuy vậy phía trên khải giáp này mặc dù đầy vết chém của đao kiếm nhưng lại mang theo khí thế vô hạn trấn áp người khác!
-Thủ hộ Thánh Roland kị sĩ vĩ đại!Trong dây chuyền này có lực lượng phong ấn do mười hai thành viên thánh kị sĩ thần bí năm đó do Aragon bệ hạ chỉ huy, mỗi người hiến ra một nửa máu tươi của chính mình cùng một tia thần thức mà chế tạo ra ma pháp sinh vật! Roland đế quốc hoàng thất thủ hộ thần!
Hoàng tử Thần sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại mang theo một tia cuồng nhiệt!
Hỏa võ sĩ kia trong mắt là một ngọn lửa đang thiêu đốt, đứng từ xa nhìn Rodriguez. Mặc dù cách khoảng hơn mười thước nhưng là khí thế sát phạt này lại làm cho người cường hãn như Rodriguez cũng không nhịn được phải lùi ra phía sau từng bước!
Rodriguez sắc mặt vô cùng trầm tĩnh, hai tay nắm chặt lấy kiếm, thân thể chợt vụt tới. " Nguyệt hạ mỹ nhân" giống như ánh trăng mang theo ánh sáng mê hoặc hạ xuống …..
Khanh!
Thân thể Rodriguez chấn động, chỉ cảm thấy trên trường kiếm truyền đến một cỗ lực lượng thật lớn làm mình khó có thể kháng cự. Hắn không nhịn được lui ra phía sau từng bước, mỗi bước đều đạp vỡ mặt đất bên dưới!
" Nguyệt hạ mỹ nhân" bị một thanh hỏa diễm trường kiếm cũ nát trong tay hỏa võ sĩ kia chặn đứng!
Rodriguez hừ một tiếng, toàn thân hắn đột phát một đoàn ngọn lửa màu vàng! Đúng là biểu tượng cho cấp bậc võ sĩ cao nhất Roland đại lục – biểu tượng thánh kị sĩ !
Sau Hussein, quang huy màu vàng của thánh kỵ sĩ một lần nữa xuất hiện trên Roland đại lục!!
Được đấu khí màu vàng từ Rodriguez thiêu đốt, ánh trăng trên "Nguyệt hạ mỹ nhân" trong tay cũng dường như càng nồng đậm! Vô tận hàn sương phát ra liên tục, khí lạnh khó khăn lắm mới đối kháng nổi ngọn lửa hừng hực trên người hỏa võ sĩ!
-Rodriguez các hạ, ta đoán không sai, sáu năm trôi qua ngài quả nhiên đã trở thành thánh kị sĩ a!
Hoàng tử Thần đã suy yếu ngồi dưới đất nhưng vẫn mỉm cười nói:
-Nhưng chính ma pháp sinh vật này được dùng máu tươi cùng thần thức của mười hai thành viên trong Roland thánh kỵ sĩ đoàn luyện chế mà thành ….. Mà là mười hai thành viên thánh kị sĩ năm đó Aragon bệ hạ chỉ huy. Toàn bộ đều là ….. Thánh! Kỵ! Sĩ! Đó!!"
Dứt lời, hỏa võ sĩ kia như cũng cảm ứng được sự cường đại của đối thủ, đột nhiên rít gào một tiếng, lửa trên toàn thân nguyên bổn màu đỏ, trong nháy mắt biến thành màu vàng! !
Rodriguez kinh hãi:
- Không thể nào! Một ma pháp sinh vật cũng là thánh giai !?!
Hai luồng đấu khí màu vàng tỏa sáng, ánh trăng trên bầu trời bỗng mất đi vẻ lộng lẫy vốn có…..

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #163


Báo Lỗi Truyện
Chương 163/902