Chương 145: Một Tình Tiết Thay Đổi Nho Nhỏ


Đám ma pháp học đồ mặc áo bào màu bạc(loại áo rộng khoác ngoài, dài tới gót chân)đều đang khẩn trương đi tới đi lui trông rất vội vã. Có người ôm trong tay mấy quyển da dê dày, có người thậm chí mang theo thùng nước làm công việc lau chùi. Chỗ khác biệt duy nhất là bọn họ không cần tự mình động thủ, ngay cả công cụ lau chùi hoặc là thùng nước đều là ma pháp đạo cụ, chỉ cần niệm động chú ngữ là có thể tự động bắt đầu công việc lau chùi. Do đó đám ma pháp học đồ bận rộn này chỉ cần tập trung khống chế là có thể làm được.
Đi vào trong đại sảnh, điều khiến cho Đỗ Duy cảm thấy khác biệt là… tổng bộ ma pháp công hội không uy nghiêm và thần bí giống như trong tưởng tượng của bản thân … ngược lại, dường như mang chút gì đó của thế tục!
Dọc theo hai đường đi ra rộng rãi là những cửa hàng khá cổ quái. Bên trong bán các loại các dạng ma pháp tài liệu, ma pháp đao cụ kỳ quái, thậm chí còn có một số món đồ cổ đặc thù.
Những cửa hàng này là nơi các ma pháp sư thích lui tới, toàn bộ đều do ma pháp công hội xây dựng. Ma pháp sư trên khắp đại lục có thể đến đây để tìm mua các loại ma pháp nguyên liệu cần thiết.
Nhưng "tiền" được sử dụng ở đây, không phải là kim tệ thông dụng trên đế quốc đại lục hay là bất cứ loại tiền nào khác.
Mà là… trao đổi!
Phương pháp mua bán cổ xưa nhất, lấy hàng đổi hàng!
Điểm này khiến cho Đỗ Duy cảm thấy vô cùng tò mò và thú vị.
Bởi vì, đây là nơi cuối cùng trên toàn đại lục còn bảo tồn tập tục lấy hàng đổi hàng này. Trong khi tại các phân hội của ma pháp sư công hội trên đại lục cũng có loại cửa hàng ma pháp tài liệu này, nhưng ở đó lại có thể dùng đế quốc kim tệ để mua bán bất kỳ thứ gì.
Chỉ có tại tổng bộ ma pháp công hội tại đế đô, vì bảo vệ truyền thống, vẫn giữ lại truyền thống của các ma pháp sư từ ngàn năm trước, lấy hàng đổi hàng.
Đỗ Duy bước thêm vài bước, chỉ thấy xung quanh toàn là các ma pháp học đồ mặc áo bào màu bạc. Bọn họ từ xa nhìn thấy Đỗ Duy thân mặc hắc y, đều nhanh chóng tạm dừng làm việc, khom lưng cung kính thi lễ. Thỉnh thoảng có một hai người ma pháp sư mặc áo bào màu xám đi qua nhìn thấy Đỗ Duy đều tỏ vẻ kinh ngạc, sau đó lần lượt khẽ cúi đầu, mỉm cười thân thiện, đồng thời cung kính thi lễ.
Xem ra Clark không nói dối, địa vị của ma pháp học sĩ quả thật cao quý, ma pháp sư từ sáu cấp trở xuống đều phải cung kính thi lễ với hắn.
Nhưng Đỗ Duy cũng không vội đi gặp chủ tịch ma pháp công hội – thật ra hắn cũng không biết làm sao để đi gặp. Dù sao chẳng có chuyện gì gấp gáp, hơn nữa hắn lại cảm thấy cực kỳ hứng thú đối với mấy thương điếm ma pháp đạo cụ bên cạnh.
Những cửa hàng này cũng không lớn lắm. Tại đại sảnh to lớn rộng rãi này thì mỗi cửa hàng đều là một gian đóng kín, tạo thành kiểu kiến trúc "phòng trong phòng" . Vật liệu để xây cũng khá kỳ quái. Ví như trong cửa hàng bên cạnh, người ta dùng một loại tảng đá màu đen tỏa ra ánh sáng là lạ kiến tạo một căn phòng lớn, trên đỉnh phòng còn có sương khói. Chỉ thấy từng luồng sương đen tỏa ra bay lên, khi lên đến đỉnh những làn sương khói đen này tản ra như sương mù, dưới sự tác dụng của ma pháp tạo ra huyễn ảnh, phảng phất giống như bầu trời rồi dần dần tan đi!
Mặt trước cửa hàng, trên bục cửa sổ là các loại thủy tinh cầu được đặt san sát. Hiển nhiên, đây là một cửa hàng chuyên môn bán thủy tinh cầu mà các ma pháp sư chuyên dùng. Đỗ Duy nhìn thoáng qua nghĩ đến chính mình còn chưa có một cái thủy tinh cầu nào, không khỏi tò mò trong lòng liền đi vào.
Trong cửa hàng có một người đang đứng, với niên kỷ của người này e rằng có thể làm tổ phụ của Đỗ Duy, nhưng vẫn chỉ mặc một bộ trường bào màu bạc của ma pháp học đồ, bộ râu dài dài cơ hồ kéo tới ngực. Người đó thấy Đỗ Duy tiến vào, mặc dù niên kỷ của Đỗ Duy so với ông ta nhỏ hơn không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn vội vàng cúi đầu thi lễ với hắn rồi cung cung kính kính nói với một giọng khô khan: "Ma pháp sư tôn kính, xin hỏi ngài cần cái gì?"
Đỗ Duy sắc mặt hòa ái, đối với ma pháp học đồ có tuổi cao này rất là khách khí: "Ta cần một thủy tinh cầu… ừhm."
"À, để ta xem nào……". Tuy đôi mắt đã mờ đục nhưng lão học đồ vẫn lấy ra được một bảng danh sách đưa cho Đỗ Duy. Nở một nụ cười trên khuôn mặt đầy những nếp nhăn với làn da khô ráp, lão hỏi: "Không biết ngài cần loại gì? Quả cầu kiểm tra ma lực nhé? Ah, những pháp sư ngài nhất định là chuẩn bị thu đệ tử rồi đúng không? Chỗ ta có loại cầu kiểm tra ma lực thượng hảo, có thể kiểm tra rõ ràng ma lực thiên phú của bọn nhỏ……À ! Còn có tham trắc cầu(quả cầu dò xét), nếu ngài phải chuẩn bị đi thám hiểm, vậy chi bằng mua một cái tham trắc cầu đi. Chỉ cần ngài truyền vào một tia ma lực, tất cả mọi vật trong khuôn viên một dặm đều hiện ra rõ ràng…… Đương nhiên, nếu ngài cần thứ cao cấp hơn, ta nơi này còn có một quả từ lực hắc thủy tinh cầu, có thể hiện rõ cảnh vật trong khuôn viên mười dặm, có điều giá cả trao đổi sẽ cao hơn một chút……"
Đỗ Duy càng lúc càng hiếu kỳ: " Còn nữa không?"
"Đương nhiên!" Lão học đồ vẻ mặt kiêu ngạo: "Chỗ của ta là cửa hàng thủy tinh cầu lâu đời nhất ma pháp công hội! Ngài biết không? Khi còn trẻ, sau khi trở thành ma pháp sư thì chủ tịch đương nhiệm Jacobin Dougan của ma pháp công hội đã mua quả thủy tinh cầu đầu tiên ở cửa hàng này! Người bán thủy tinh cầu cho ông ta chính là cha ta đấy! Chỗ ta có tất cả các loại thủy tinh cầu…… Không biết ngài cần loại nào?"
Đỗ Duy mặc dù bản lãnh ma lực không kém nhưng mà dù sao cũng không có học tập tri thức ma pháp một cách hệ thống và chinh quy. Nhận thức về ma pháp đạo cụ của hắn phần lớn là từ trong mớ sách vở hỗn tạp, chỗ này biết một chút, chỗ kia cũng chỉ biết một chút. Thực ra hiểu biết của hắn đối với loại ma pháp đạo cụ thủy tinh cầu này không nhiều lắm. Suy nghĩ một chút, hắn cười khổ nói: "Lão tiên sinh, ta vừa mới trở thành ma pháp sư, chuẩn bị tìm mua cho mình cái thủy tinh cầu đầu tiên, cho nên ta cũng không biết chính mình cần cái gì? Ngài có đề nghị gì không?"
Lão học đồ sửng sốt một chút, nhìn áo bào màu đen của Đỗ Duy miệng há hốc hẳn ra: "Hả…… ngài, Ma pháp học sĩ đại nhân như ngài chẳng lẽ chưa có có dùng qua thủy tinh cầu trước kia sao?"
Đỗ Duy mỉm cười: "ta cũng vừa mới trở thành ma pháp sư."
Lão học đồ lập tức ý thức được chính mình đã thất lễ, ma pháp học đồ có địa vị thấp nhất trong hệ thống ma pháp. Đừng nói đối phương là ma pháp học sĩ áo bào màu đen, cho dù là nhất cấp ma pháp sư thì bản thân lão cũng phải khách khách khí khí với đối phương. Hỏi một câu thất lễ như vậy, thật là không nên.
Bất quá…… đã là ma pháp học sĩ, nhưng lại vừa mới trở thành ma pháp sư…… quả thật rất kỳ quái a. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Như vậy……" lão học đồ do dự một chút, nụ cười trên mặt càng khách khí: "Xin hỏi ngài tu luyện hệ ma pháp nào là chính?"
"Có sự khác biệt sao?" Đỗ Duy hỏi.
"Đương nhiên, nếu ngài chuyên tu luyện hỏa hệ ma pháp, ta có một cái thủy tinh cầu tăng cường phụ trợ hỏa hệ ma lực, có thể đảm nhiệm vai trò trận nhãn một cách tốt nhất khi ngài bố trí hỏa hệ ma pháp trận. Ngài chỉ cần cầm quả một cầu trong tay thì bất kỳ thay đổi tinh vi nào của ma pháp trận đều không thoát khỏi mắt ngài. Nếu ngài chuyên tu luyện thủy hệ ma pháp, ta có một loại thủy hệ triệu hoán cầu. Cho dù ngài đang ở vùng thảo nguyên hoang vu khô hạn ở Tây Bắc thì nó cũng có thể giúp ngài tăng cường quy mô ma lực triệu hoán, có thể dò xét ra mạch nước ngầm để thu được thủy nguyên tố...... À, để ta ngẫm lại đã…… ai, tuổi đã già rồi, đầu óc chẳng còn tốt nữa, thiếu chút nữa quên mất, chỗ ta còn có mấy cái phong hệ thủy tinh cầu, bất quá chỉ là dự trắc cầu cấp thấp. Nó có thể đoán trước sự thay đổi của tầng mây trên bầu trời, đoán trước được những cơn lốc lớn trong phương viên trăm dặm. Trong khi ngài bố trí phong hệ ma pháp trận, có thể thông qua thủy tinh cầu này để tìm kiếm phong lực xung quanh để tiến hành điều động…… ừm, điều động được gió so với tự mình sử dụng ma pháp chế tạo thành gió sẽ tiết kiệm được rất nhiều ma lực, ngài nói có đúng không?"
Đỗ Duy suy nghĩ một chút, cười nói: "nếu là hắc ám hệ ma pháp thì sao?"
Khóe mắt lão học đồ khẽ giật một cái, trong ánh mắt thoáng qua vẻ sợ hãi, lão nhìn Đỗ Duy dò xét một lúc rồi thở dài: "Ài…… hắc ám hệ ma pháp…… bây giờ ma pháp sư tu luyện hắc ám hệ ma pháp thật sự không nhiều lắm a. Để cho ta ngẫm lại một chút……"
Một lúc sau, đột nhiên mắt lão sáng lên, cười nói: "Ta nhớ ra rồi, ta có một vật chuyên dụng của hắc ám hệ ma pháp sư, bất quá là một thứ đồ cổ mấy chục năm rồi, nó được để ở chỗ này mãi mà không thấy ai đến mua. Đây là một cái "vong linh sưu tác cầu"(quả cầu tìm kiếm vong linh). Nếu ngài là ma pháp sư hắc ám hệ, đang cần sưu tập vong linh để luyện chế tử linh sinh vật, vậy cái vong linh sưu tác cầu này có thể trợ giúp ngài phát hiện sự hoạt động của u hồn chưa tan sau khi chết ở xung quanh."
Đỗ Duy không khỏi run lên!
Sưu tập u hồn chưa tan sau khi chết? Luyện chế tử linh sinh vật?
Nói như vậy, đám tử linh võ sĩ mà tên pháp sư Clark triệu hoán là do bản thân hắn luyện chế ra?
Việc làm đó…… chuyện tà ác như vậy, chẳng lẽ ma pháp công hội cũng cho phép sao?
Thấy sắc mặt Đỗ Duy khác thường, lão học đồ vội vàng bổ sung: "bất quá ta phải nhắc nhở ngài, nếu ngài muốn mua thủy tinh cầu này thì phải lập khế ước trước."
"Khế ước?"
"Đương nhiên!" lão học đồ sắc mặt càng tỏ ra nghi hoặc…… tên tiểu gia hỏa này thân mặc áo bào của ma pháp học sĩ , địa vị cực cao nhưng sao đối với những thứ cơ bản nhất đều tỏ ra chẳng biết chút gì?
Nếu không phải tại ma pháp công hội có ma pháp trận bảo vệ khiến người ngoài căn bản không cách nào giả mạo đi vào…… e rằng lão học đồ đã thật sự nghĩ rằng Đỗ Duy là đồ giả rồi!
"Tuy dùng hắc ám hệ ma pháp luyện chế tử vong sinh vật được ma pháp công hội chấp nhận là hợp pháp, nhưng tu luyện hệ ma pháp này thì có rất nhiều cấm lệnh và hạn chế. Ví như khi sưu tập vong linh sinh vật luyện chế tử linh sinh vật, mặc dù nói là cho phép, nhưng cũng có vài cái cấm lệnh. Trong đó trọng yếu nhất chính là chỉ cho phép sưu tập những u hồn chưa tan sau khi chết, tuyệt đối không cho phép ma pháp sư tự sát hại người vô tội để luyện chế vong hồn bọn họ! Đây là tuyệt đối cấm kỵ! Cho nên, nếu ngài muốn mua muốn đổi thủy tinh cầu này, tất phải ký một bảng khế ước với ta! Nói một câu khó nghe…… nếu sau này ngài dùng thủy tinh cầu của ta làm mấy cái chuyện vi phạm quy định thì chuyện đó tuyệt đối không có quan hệ với ta! Cho dù truy cứu trách nhiệm, cũng sẽ không truy cứu đến ta. Ma pháp công hội có quy định là tất cả mọi đạo cụ của hắc ám hệ ma pháp, trước khi mua bán đều phải làm bảng khế ước. Cho nên……"
Lão học đồ nói xong, liếc trộm Đỗ Duy một cái.
Cũng không thể trách Đỗ Duy chẳng biết chút gì việc này, dù sao hắn cũng chưa học tập một cách chính thức và hệ thống về ma pháp thể hệ.
Trong ma pháp công hội, sự tồn tại của hắc ám hệ ma pháp luôn là một điều làm cho người ta cảm thấy rắc rối và mơ hồ.
Nhất là có một loại ma pháp sư tuyệt đối bị ma pháp công hội cấm tồn tại một cách nghiêm khắc, hễ phát hiện ra thì cho dù phải cố gắng nhiều đến đâu cũng nhất định phải tiêu diệt cho bằng được ma pháp sư tà ác đó!
Vong linh pháp sư tà ác.
Mặc dù trong hắc ám ma pháp, có thể cho phép ma pháp sư dùng những vong hồn chết mà không tiêu tan để tiến hành luyện chế. Nhưng tuyệt đối không cho phép dùng người sống luyện chế!
Trong lịch sử đã từng có một số hắc ám ma pháp sư tà ác, vì theo đuổi lực lượng cường đại mà sinh ra tà niệm. Thông thường họ vì sự ích kỷ của mình mà sử dụng thực lực cường đại để giết chết thường nhân một cách bừa bãi. Thậm chí trong lịch sử có một vài cường giả tà ác có thể dễ dàng đồ thôn diệt trấn, thậm chí giết chết tất cả mọi người ở một thành thị nào đó, sau đó luyện chế thành tử vong sinh vật để chính mình sử dụng!
Cho nên giữa hắc ám ma pháp sư và tà ác vong linh pháp sư, sự khác biệt chỉ có một đường tơ.
Nếu ngươi chỉ thỉnh thoảng bắt một hai u hồn, loại vong hồn chết không tiêu tan này do oán khí tràn ngập nên sẽ gây nguy hại cho nhân gian, vì vậy bắt lấy luyện chế thành tử linh sinh vật của chính mình thì chẳng những sẽ không bị trách tội mà ngược lại còn được cho rằng là làm một việc tốt.
Nhưng giết hại sinh linh để luyện chế tử linh sinh vật là chuyện tà ác.
Đỗ Duy nghe lão học đồ giới thiệu hai câu, trong lòng cũng hiểu đại khái. Hắn đang chuẩn bị rời đi, không hiểu tại sao đột nhiên trong lòng lại chợt động tâm, giống như "thần sai quỷ khiến", hắn nói: "vậy ta mua cái hắc ám hệ thủy tinh cầu kia của ngươi."
Đó hoàn toàn là một ý niệm tình cờ trong lòng Đỗ Duy, hắn mơ hồ tự hỏi chính mình một lúc, cảm thấy nếu không mua thứ gì rồi rời đi thì xem ra có chút gì đó không được hay lắm.
Mặc dù bây giờ hắn không tu luyện gì về hắc ám hệ ma pháp, nhưng mua một cái đem về nghiên cứu một chút, cũng là có vài điểm hứng thú.
Lão học đồ kia lập tức trở nên cao hứng, đi vào phía sau cửa hàng, một lúc lâu sau mới đem ra một cái hộp được chế tạo bởi hắc sắc mặc thạch(đá đen), chầm chậm đặt ở trước mặt Đỗ Duy, mỉm cười nói: "Cái vật này, ta đã đợi mấy chục năm vẫn không bán được, nay nếu như ngài đã thích, vậy ta sẽ bán với giá phải chăng……"
Sau một phen trả tới trả lui, Đỗ Duy dùng hai khối thượng đẳng Thủy Lan toản, thêm vào một viên ma pháp thủy tinh để bố trí ma pháp trận để đổi lấy thủy tinh cầu. Dù sao bây giờ túi hắn cũng khá dày, lần trước phân hội của ma pháp công hội ở Rowling bình nguyên có tặng mấy món đồ vật, hắn vẫn mang theo không ít thứ để trong túi ma pháp bên người. Tuy cái thủy tinh cầu này khá đắt nhưng Đỗ duy cũng chẳng ngần ngại – dù sao đều là đồ người khác tặng.
Sau khi ký tên vào bảng khế ước trong cái quyển bằng da dê, lão học đồ tỏ vẻ rất cao hứng, ông ta tiện tay cầm lấy phía sau quầy một cái chuông nhỏ mà nhìn không ra màu sắc vốn có của nó là gì, lắc lắc vài cái, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên dường như có cả ma lực ba động trong đó.
Chỉ chốc lát sau, một người trẻ tuổi mặc trường bào màu bạc của ma pháp học đồ chạy đến, trên ngực đeo huy chương ngôi sao sáu cánh, chút mồ hôi rịn ra trên trán, tiến đến cười nói: "Lão Hans, người gọi ta sao?"
"Này…… ta mới bán một kiện đạo cụ hắc ám hệ, đây là khế ước, ngươi mang về cất đi." Lão học đồ mỉm cười.
Người học đồ trẻ tuổi này hiển nhiên là nhân viên công tác trong ma pháp công hội, hắn nhìn Đỗ Duy một cái rồi nhanh chóng khom lưng thi lễ, tiếp đó cẩn thận nhận lấy bảng khế ước rồi đi khỏi.
Đỗ Duy rất tò mò đối với loại chế độ trong ma pháp công hội này, tuy nhiên cũng không có ý hỏi nhiều, sau đó cũng rời đi.
Hắn tiện tay bỏ cái thủy tinh cầu đen như mực kia vào túi ma pháp trên người.
Dường như đó chỉ là một tình tiết nho nhỏ trong chuyến dạo chơi của
Đỗ Duy……
Nhưng lịch sử thông thường vẫn là như thế. Một tình tiết nhỏ đôi khi có thể thay đổi phương hướng dòng chảy của cả thời đại……
Quả hắc ám hệ thủy tinh cầu nho nhỏ đó dường như có chút gì đó làm thay đổi cuộc đời Đỗ Duy, mà sự thay đổi này, bây giờ mà nói thì không thể nhìn ra.
Đôi lời về thủ pháp "Người kể chuyện lịch sử của Khiêu Vũ":
Các tác phẩm của Khiêu Vũ nói chung, k chỉ là Ác ma pháp tắc đều sử dụng một thủ pháp "người kể chuyện lịch sử", ở đó tác giả đóng vai một người biên soạn sử sách thêm vào những câu nói tiết lộ đến những bí mật, những sự kiện sẽ xảy ra trong tương lai.
Tại đây ta có thể thấy thủ pháp này rất rõ
Trích:
Nhưng lịch sử thông thường vẫn là như thế. Một tình tiết nhỏ đôi khi có thể thay đổi phương hướng dòng chảy của cả thời đại……
Quả hắc ám hệ thủy tinh cầu nho nhỏ đó dường như có chút gì đó làm thay đổi cuộc đời Đỗ Duy, mà sự thay đổi này, bây giờ mà nói thì không thể nhìn ra
Có lúc, thủ pháp này được dùng đúng chỗ, tạo ra kích thích lớn với người đọc, nhưng có đôi khi nó lại nói quá rõ về tương lai gây ra sự tiết lộ lớn về diễn biến câu chuyện... Vì thế đây quả là con dao hai lưỡi trong tác phẩm....
Tuy nhiên, có vẻ Khiêu Vũ sẽ vẫn chưa từ bỏ thủ pháp này...và ta cứ chờ xem những tiết lộ xuyên suốt trong tác phẩm... những gợi ý khi tỏ khi mờ của tác giả...

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #145


Báo Lỗi Truyện
Chương 145/902