Chương 82 – Cơn thịnh nộ của hồng nhan


Đây là lần đầu tiên Úc Noãn Tâm đến Hoắc Thị.
Trước đó không bao lâu nàng vừa nhận được điện thoại của Phương Nhan, Phương Nhan đem chuyện tiết lộ giá quy định nói cho nàng biết, hơn nữa còn rất hoảng loạn nói trước mắt giá cổ phiếu của Tả Thị sẽ lại càng nguy hiểm hơn, mà người đánh lén Tả Thị chính là Hoắc Thiên Kình, dường như lúc này chỉ có Úc Noãn Tâm đích thân đi gặp Hoắc Thiên Kình mới có khả năng dàn xếp được chuyện này.
Úc Noãn Tâm không tin bản thân mình có ảnh hưởng lớn như vậy, nhưng nàng không thể không đi, thứ nhất là vì Lăng Thần, nàng muốn đi gặp Hoắc Thiên Kình hỏi rõ rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, thứ hai nếu như nàng đoán không sai, lời nói tối hôm đó của Hoắc Thiên Kình chính là nhằm vào sự việc ngày hôm nay.
Hắn nói chỉ hắn mới có khả năng vì nàng giải quyết vấn đề, hắn sẽ cho nàng một cơ hội cuối cùng!
Đây là cơ hội hay là cạm bẫy nàng không rảnh để ý tới, nàng chỉ hi vọng hắn có thể giữ đúng lời hứa, chỉ cần có thể giúp được Lăng Thần, nàng nhất định sẽ dốc hết sức mình.
Trụ sở chính của Hoắc Thị là toà nhà thương mại gần một trăm tầng khiến Úc Noãn Tâm không khỏi nảy sinh một trận choáng váng.
Thiết kế thị giác của đại sảnh phá vỡ quan niệm thiết kế truyền thống, toàn bộ đại sảnh nhìn lên có thể nhìn thấy đỉnh của toà nhà, độ cao từ tầng một đến tầng một trăm có thể hiển hiện đầy đủ, trong suốt và rõ ràng, khiến người ta cảm giác chính trực và sang trọng. Tổng thể bên trong lấy màu sắc cung đình làm chủ, mang lại một cảm giác hoàng gia.
Bước vào đại sảnh, thang máy cũng được chia thành năm khu: thang máy khu vực thấp, thang máy khu vực trung, thang máy khu vực trung cao, thang máy khu vực cao, và thang máy khu vực đỉnh, cứ 20 tầng chia thành một khu vực, mỗi khu vực có bốn cái thang máy, giúp nâng cao hiệu suất thời gian làm việc của tất cả các nhân viên.
Chính giữa đại sảnh là đài phun nước xoay tròn cao tới gần năm mươi thước, nước phun lên tạo thành những tầng cao khác nhau, nhìn rất đẹp mắt, thể hiện khí phái vô cùng tao nhã.
Tại phía đông của đài phun nước là cầu thang xoắn ốc, đối diện cầu thang là thang máy khảm hoa văn tử vi màu vàng, đây là thang máy riêng của tổng tài.
Toàn bộ Hoắc Thị dựa theo trách nhiệm công việc khác nhau, mà được đặt ở các tầng khác nhau, điều khiển hoạt động và hoạch định sản nghiệp trên toàn thế giới, tầng cao nhất còn lại là chỗ của Hoắc Thiên Kình cùng với ban điều hành.
Bầu không khí thương mai bận rộn đều ngưng tụ ở chỗ này, rồi khuếch tán lan xuống đến tất cả các tầng, bước đi của mọi người đều đặc biệt nhanh, ở đây, không giống như làm việc trong một tòa cao ốc, mà như là trên một chiến trường.
Úc Noãn Tâm hiển nhiên đã bị loại khí thế này áp đảo, nàng thầm thở dài một hơi, ngay cả khi mặc một chiếc váy trắng cùng với kính mát lớn, kiểu giản dị mà thời thượng này vẫn cứ thu hút ánh mắt của đám nhân viên nam ào ào.
Thậm chí đã có người nhận ra nàng, có rất nhiều người chủ động tiến đến muốn xin chữ kí.
Để tránh rắc rối không cần thiết, nàng nhanh chóng bước tới chỗ ban thư ký để thông báo, sau cùng suýt nữa cúi đầu đi vào thang máy riêng của tổng tài.
Nàng không biết chính là….. Sáng sớm ngày hôm nay thư kí riêng của Hoắc Thiên Kình đã thông báo cho ban thư ký, sau khi Úc tiểu thư đến Hoắc Thị thì có thể trực tiếp đi thẳng đến phòng tổng tài.
Thư kí tổng tài nhìn qua chính là một người phụ nữ sắc sảo, tuổi so với Úc Noãn Tâm lớn hơn rất nhiều, nhưng khi lần đầu tiên nhìn thấy Úc Noãn Tâm, đôi mắt vốn luôn trầm lặng đột nhiên sáng ngời, lập tức ngạc nhiên mừng rỡ, chắc hẳn cô ta cũng hâm mộ Úc Noãn Tâm.
"Úc tiểu thư, Hoắc tiên sinh đang họp ở trong phòng họp, ngài có dặn nếu cô tới, xin mời đến phòng làm việc chờ ngài."
Lời của cô ta khiến Úc Noãn Tâm không rét mà toàn thân run rẩy….
Hắn dĩ nhiên biết mình sẽ đến? Làm sao có thể như vậy chứ? Nhất định là Hoắc Thiên Kình không biết Phương Nhan gọi điện cho mình, lẽ nào hắn đã sớm biết nàng dứt khoát sẽ tìm tới nơi này để hỏi về những chuyện liên quan đến Lăng Thần?
Nghĩ tới như vậy, người đàn ông này quả thật đáng sợ!
Dường như chuyện gì cũng không thể qua được mắt hắn, bị hắn nhìn thấu trong mắt, bị hắn tuỳ tiện lạnh lùng bỡn cợt trong lòng bàn tay!
"Úc tiểu thư, bây giờ cô chờ một lát, cô muốn uống cà phê hay trà?"
"Cà phê là được rồi, cảm ơn…"
Thư kí tổng tài lịch sự đi ra ngoài, không gian rộng lớn chỉ còn một mình Úc Noãn Tâm.
Nàng đứng dậy, nhìn xung quanh, quan sát phòng tổng tài trước mặt này, nơi làm việc quá mức rộng lớn, xa hoa khiến người ta phải líu lưỡi không nói nên lời, có lẽ Hoắc Thiên Kình thật sự nghiên cứu sâu về rượu vang, bên cạnh một góc ghế xô-pha chính là quầy bar, ở dưới đất là tủ rượu vang sát đất, bên trong có vẻ là những chai rượu vang đỏ thơm thuần đến từ những hầm rượu nổi tiếng, những chiếc ly thuỷ tinh trong suốt dưới ánh nắng mặt trời chiếu từ cửa sổ sát đất trở nên sáng bóng lấp lánh….
Toàn bộ nửa mặt văn phòng đều là cửa sổ sát sàn, đem tới cho người ta một loại cảm giác có thể vươn tay tới tận trời cao…..
Úc Noãn Tâm vô thức đi tới bàn làm việc, gỗ trầm toả ra mùi đàn hương thoang thoảng, một chiếc áo vét âu phục đàn ông tùy tiện đặt trên chiếc ghế tổng tài màu đen.
Đây là nơi Hoắc Thiên Kình xử lí công sự hằng ngày, có phải là ở ngay tại vị trí này, hắn đã lạnh lùng nhìn đường cổ phiếu của Tả Thị đi lên, sau đó ngắm bắn Tả Thị?
Ở vị trí này, hắn rốt cục đã ngắm bắn bao nhiêu xí nghiệp? Chiếm đoạt bao nhiêu tâm huyết của người khác?
Người đàn ông này giống như ma quỷ, dường như cả thế giới đều trong tầm khống chế của hắn.
Cũng đúng, hắn là người làm tài chính, tài chính sản nghiệp của hắn gần như đều có mặt ở khắp nơi trên thế giới….
Cho tới bây giờ nàng vẫn không biết Hoắc Thị và Tả Thị cuối cùng có hiềm khích gì không giải quyết được, chuyện này Hoắc Thiên Kình chưa bao giờ từng tự đề cập đến, mà Lăng Thần cũng vậy không hề tiết lộ nửa lời, dường như điều này đã trở thành cấm kị, ngay cả Phương Nhan quen biết lâu với hai người cũng mờ mịt không rõ.
Từ ánh mắt của Hoắc Thiên Kình, nàng không khó nhìn ra thù hận với Lăng Thần, cho nên nàng không biết lần này mình tới liệu thực sự có tác dụng không, bất kể như thế nào nàng vẫn phải thử một lần, theo như lời Phương Nhan nói, bây giờ chỉ có Úc Noãn Tâm nàng mới có khả năng giải vây cho Lăng Thần
Chắc hẳn Hoắc Thiên Kình cũng nghĩ vậy đi.
Đang mải suy nghĩ miên man, cửa phòng tổng tài có vài tiếng gõ nhẹ, mùi hương cà phê lan tỏa trong không khí.
"Úc tiểu thư, thật ngại, trên bàn tổng tài có để một số tài liệu cơ mật, có lẽ mời cô nên trở lại ngồi trên ghế sô pha." Thư kí tổng tài bưng cà phê đi đến, thấy Úc Noãn Tâm đứng bên cạnh bàn làm việc vội vàng nói.
Úc Noãn Tâm không nói gì, chỉ là khẽ giật mình đứng ở nơi đó, lẳng lặng nhìn thư kí tổng tài, một suy nghĩ lóe qua trong đôi mắt lờ mờ lấp lánh ánh hổ phách.
Thư kí tổng tài thấy thế vội vã giải thích: "Úc tiểu thư, tôi không có ý gì khác, chỉ là Hoắc tiên sinh luôn xử lí văn kiện rất cẩn thận, cho nên….."
"Tôi hiểu." Bên môi Úc Noãn Tâm nổi lên nụ cười yếu ớt, tiếp nhận cà phê trong tay cô ta, khẽ nhấp một ngụm.
Hương cà phê êm dịu ngay lập tức phiêu tán ra trong miệng, chắc hẳn loại cà phê này cũng là được tuyển chọn đưa đến. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Úc tiểu thư, tôi là Candy, nếu cô có việc cần dặn dò có thể gọi tôi bất kì lúc nào." Thư kí tổng tài ít nhiều cũng biết tai tiếng của Hoắc tiên sinh với vị tiểu thư minh tinh này, cho nên trong giọng nói cũng cực kỳ khách khí.
Cô công tác nhiều năm bên cạnh Hoắc tiên sinh như vậy, nên cũng biết bên người hắn có rất nhiều đàn bà, nhưng chưa bao giờ thấy vụ bê bối nào của hắn với phụ nữ bị lên trên truyền thông, Hoắc tiên sinh luôn ngăn chặn phát sinh loại chuyện này, cho dù vô ý bị giới truyền thông biết được, hắn cũng sẽ không để loại tai tiếng này xuất hiện, lấy diễn viên nổi tiếng Ngu Ngọc làm ví dụ, mặc dù mọi người biết hai người này có quan hệ, nhưng giới truyền thông chưa bao giờ có cơ hội đưa tin cả.
Nhưng vị Úc tiểu thư trước mặt này lại khác, Hoắc tiên sinh không chỉ không ngăn cản vụ tai tiếng này tiết lộ ra ngoài, thậm chí còn ở trước mặt giới truyền thông công khai thừa nhận có hứng thú đối với Úc tiểu thư, điều này quả thực khiến thư kí thâm niên như cô cũng mở rộng tầm mắt, cho nên cô sao dám thất lễ.
Úc Noãn Tâm lại không biết trong lòng cô ta sẽ có ý nghĩ phong phú như thế, nên khẽ gật đầu, cười tươi như hoa.
Candy hơi sửng sốt một chút, ngay cả phụ nữ nhìn thấy cũng đều khuynh đảo trước dáng vẻ tươi cười này, làm sao lại không khiến đàn ông điên cuồng chứ, nói vậy Hoắc tiên sinh cũng nằm trong số đó đi.
"Candy, tôi muốn hỏi một chút" Thấy cô ta sắp ly khai, Úc Noãn Tâm đột nhiên nghĩ tới một điểm.
Thư kí tổng tài ngừng bước, mỉm cười hỏi: "Úc tiểu thư xin mời nói."
Trên trán Úc Noãn Tâm lờ mờ nổi lên nghi hoặc, hỏi: "Cô vừa nói Hoắc tiên sinh xử lí văn kiện rất cẩn thận?"
"Đương nhiên." Candy đáp không chút do dự.
"Vậy" Tim Úc Noãn Tâm đột nhiên đập mạnh, vội vàng hỏi: "Nói cách khác, Hoắc tiên sinh đều xử lí công sự tại phòng làm việc?"
Candy không rõ vì sao nàng lại hỏi như vậy, gật đầu đáp: "Đều là vậy, còn nữa, Hoắc tiên sinh ở bên ngoài chủ yếu là để tham gia hội nghị."
Úc Noãn Tâm hít thở có chút gấp gáp, ánh mắt mơ hồ chợt bừng tỉnh, "Candy, nếu Hoắc tiên sinh luôn có thói quen xử lí văn kiện tại phòng làm việc, anh ta sẽ không có khả năng mang văn kiện về Ngự thự? Thậm chí là để lại văn kiện ở Ngự thự?"
Candy cười cười. "Úc tiểu thư, làm sao có khả năng Hoắc tiên sinh lại đem văn kiện về Ngự thự chứ? Ngự thự là nhà cũ của Hoắc gia, Hoắc tiên sinh cũng không thường ở lại nơi đó, càng đừng nói tới xử lí văn kiện ở tại Ngự thự, về phần để lại văn kiện ở Ngự thự lại càng không có khả năng, Hoắc tiên sinh làm việc luôn cẩn thận, hiển nhiên sẽ không quên hoặc làm mất văn kiện."
Úc Noãn Tâm hoàn toàn ngây dại, lòng lại như rơi vào bóng tối vô hạn, dường như càng không ngừng rơi xuống….. liên tục rơi xuống nơi nàng không hề biết.
Lời nói của Phương Nhan trong điện thoại lại lần nữa hiện ra trong đầu nàng
…..
"Tất cả đều là tại tôi, tôi lén nhìn phương án đấu thầu trong thư phòng của Hoắc Thiên Kình, bởi vậy đã đem giá yết định nói cho Lăng Thần, tôi chỉ muốn giúp anh ấy, lại không ngờ là hại anh…."
….
Như đã thông suốt khúc mắc lớn, ngón tay đột nhiên nhanh chóng nắm lại, kể cả ánh mắt vốn tĩnh lặng như nước của nàng cũng đột ngột trở nên phẫn nộ!
Hoá ra tất cả đều là do Hoắc Thiên Kình đã sắp đặt hết từ trước, Phương Nhan chẳng qua chỉ là vừa vặn rơi vào bẫy, trở thành quân cờ để hắn đả kích Lăng Thần!
Nếu như dựa vào lời nói của Candy, Hoắc Thiên Kình cẩn thận như vậy, làm sao có khả năng để lại tài liệu ở Ngự thự? Mà đây lại đúng là đề án đấu thầu quan trọng như vậy? Nếu hắn đem tài liệu vào thư phòng, chỉ có thể có một cách giải thích duy nhất, là hắn cố ý!
Hắn cố sức ở trước mặt người khác thể hiện rất thích và thất vọng vì để mất hạng mục này, mà Hoắc Thị luôn là sản nghiệp tài chính, đầu tư vào hạng mục này tuyệt đối chính là đả kích đối với Tả Thị, hắn đoán chắc Phương Nhan không thể nhìn hai nhà tàn sát lẫn nhau, cho nên cố ý để văn kiện ở Ngự thự để Phương Nhan nhìn thấy.
Không ngờ sự thực chính là có âm mưu ở đằng sau!
Hoắc Thị căn bản là không cần đầu tư hạng mục này, điều hắn muốn chính là tìm cơ hội đánh Tả Thị!
Không sai, cho dù Tả Thị đấu thầu thất bại cũng không tổn thất gì cả, cho nên Hoắc Thiên Kình mới có thể dùng kế đảo ngược, để Lăng Thần đấu thầu thành công!
Hoắc Thiên Kình, chiêu này của ngươi thật quá độc ác!
Nhìn thấy Úc Noãn Tâm nghiến chặt nắm tay, Candy quả thực hoảng sợ, dè dặt hỏi thăm: "Úc tiểu thư, cô làm sao vậy?"
"Phòng họp ở đâu?" Vẻ mặt Úc Noãn Tâm trở nên lạnh giá, giọng điệu lộ ra hàn khí.
"Ồ?" Candy sửng sốt.
"Hoắc Thiên Kình họp ở phòng họp nào?" Nàng cao giọng hỏi lại lần nữa
Candy không khó thấy lửa giận trong mắt nàng ngày càng bùng hơn, hết sức kinh ngạc vô thức chỉ chỉ đỉnh đầu, "Hoắc tiên sinh ở phòng họp quốc tế ở lầu trên…. Ai, Úc tiểu thư "
Không đợi cô ta nói xong lời, Úc Noãn Tâm liền đi ra ngoài trong cơn giận dữ, Candy vừa nhìn thấy liền sợ đến mặt mũi trắng bệch, lập tức đuổi theo.
Trong phòng họp quốc tế phát ra ánh sáng lạnh lẽo, cửa sổ sát sàn chiếm cứ cả mặt tường lớn, dưới chân bọn họ là cảnh đẹp đô thị phồn hoa, nhưng những quản lí cấp cao không hề có tâm trạng thưởng thức thế giới mĩ lệ ở dưới chân, bọn họ ngồi nghiêm chỉnh, sắc mặt cũng cực kỳ lộ vẻ thận trọng.
Đây là cuộc họp đầu tiên sau khi dự án đấu thầu xây dựng thành phố hoàn mỹ thất bại, nhưng nội dung hội nghị trên chỉ là yêu cầu trình báo số liệu hoạt động ở chi nhánh các quốc gia, tình hình khác thường như vậy làm mọi người bọn họ đều không hiểu nổi, trên lý thuyết không giành được hạng mục là chuyện lớn, đáng nhẽ phải tổng kết một chút kinh nghiệm thất bại mới phải.
Mà Hoắc Thiên Kình ngồi trên chiếc ghế tựa màu đen, khuôn mặt anh tuấn bình tĩnh như nước, ánh mắt lạnh đảo qua mỗi người tham dự cuộc họp, toàn thân âu phục màu đen, vẻ mặt lạnh lùng hà khắc có thể đông cứng chết người.
Trong lòng mọi người đều như có con thỏ nhảy loạn, rất sợ Hoắc tổng tài hướng ánh mắt sắc nhọn về phía mình.
Tổng tài sẽ không bị Tả Thị làm tức điên rồi chứ?
Khi mọi người đều đã khiếp sợ bất an, Hoắc Thiên Kình đột nhiên mở miệng.
"Tỷ lệ phần trăm tiền lời hơn nửa năm của chi nhánh Thuỵ Sĩ của đã vượt qua kế hoạch cả năm, tốt, không tệ!" Giọng nói trầm thấp nghe không ra nửa điểm vui sướng.
Tiền bạc đối với Hoắc Thiên Kình mà nói, đã trở thành những con số, tỷ lệ phần trăm gia tăng chẳng qua là tăng nhiều hơn thêm vài con số mà thôi.
Các quản lí cao cấp ở đây sau khi nghe vậy đều thở dài một hơi, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, tốt, không tệ! Đây là lời đánh giá tốt nhất mà bọn họ nghe được từ trong miệng Hoắc Thiên Kình.
Tất cả vui buồn trong lòng mỗi người đều bị Hoắc Thiên Kình nhìn thấu, hắn bình tĩnh, thản nhiên mà nói: "Bây giờ các người bắt đầu tiến hành báo cáo tình hình kinh tế về kế hoạch sáu tháng cuối năm."
Các quản lí cấp cao lại bắt đầu nơm nớp lo sợ mà báo cáo công tác.
Máy vi tính tỏa ra ánh sáng, khiến đường nét khuôn mặt lạnh lùng góc cạnh của Hoắc Thiên Kình càng thêm cương nghị và băng lạnh, nhìn không ra biểu cảm gì trên mặt hắn.
Hắn là một người chú trọng thời gian và hiệu quả, hơn nữa lại là người chỉ biết nghe kết quả, rất dễ nhận thấy, các quản lí cấp cao đang báo cáo công tác rõ ràng không làm hắn vừa lòng.
Hoắc Thiên Kình thẳng thắn ném cây bút cầm trong tay xuống, những ngón tay thon dài gõ nhịp trên mặt bàn, mọi người đều hiểu rõ tính tình hắn, đây là biểu hiện cho việc hắn đang không hài lòng và mất kiên nhẫn.
Cặp mắt thâm sâu, tuy nửa nheo lại nguy hiểm, nhưng tâm tư bắt đầu dần dần phản bội ánh mắt.
Chắc chắn nàng đã tới, dựa vào tính cách của nàng nhất định sẽ đến!
Chết tiệt, sao nàng lại quan tâm tên đàn ông kia?
Nghĩ tới đây, đáy mắt Hoắc Thiên Kình càng trở nên âm u….
Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Úc Noãn Tâm hai mắt đẫm lệ, nước mắt kia trong suốt như một khối thủy tinh lóng lánh, nặng nề mà rơi vào trong nội tâm hắn….
Trong lòng không hiểu sao dần xuất hiện một chút yêu thương cùng tình cảm…
So với nước mắt của nàng, hắn thật thích nhìn thấy vẻ tươi cười của nàng hơn, như lần đầu tiên hắn thực sự đối diện với vẻ mặt tươi cười nhẹ nhàng như tơ như mây của nàng……
Tham gia lễ trao giải đêm đó, tài xế của hắn giữa đường suýt chút nữa đâm vào một đứa trẻ, là nàng nhẹ nhàng ôm đứa nhỏ vào lòng, nụ cười bên môi vậy mà thoáng ấm áp như ban ngày, ngay cả khi cách cửa sổ xe trong bóng đêm, cũng chớp mắt liền chiếu sáng đến lòng hắn…..
Nụ cười của nàng không ngờ mà lại có thể làm hắn cảm thấy ở nơi đáy lòng sâu thẳm có một vài thứ đang chậm rãi hoà tan cùng tan chảy…..
Trong mắt hắn, ngôi sao và người mẫu cũng giống nhau, cho dù cười cũng mang bộ mặt diễn kịch nịnh nọt giả dối, nhưng mà nụ cười của cô gái này là phát ra từ đáy lòng, giống như ánh mặt trời êm dịu…..
Nụ cười của nàng thật ấm áp, nên đã khiến hắn cảm thấy phải hoàn toàn đoạt lấy sự ấm áp đó, không phải sao?
Không sai, người của nàng, thân thể của nàng, cho dù là nước mắt của nàng cũng chỉ có thể thuộc về hắn! Người đàn ông khác đừng vọng tưởng chạm vào!
Bất kể người yêu trong đáy lòng nàng là ai, chỉ có thể là hắn!
Nghĩ tới đây, đường nét trên khuôn mặt Hoắc Thiên Kình lại xuất hiện một chút biến đổi nho nhỏ, trở nên giống như có chút mềm mại hơn, nhưng sâu trong đáy mắt, làn sóng ngầm nguy hiểm đã bắt đầu khởi động…..
Giọng nói người báo cáo bắt đầu trở nên run rẩy, bởi vì hắn rất khó đoán được ý nghĩ trong đáy mắt của Hoắc tổng tài…..
Không khí trong phòng họp trở nên bức bách khó thở, nhưng mà vào lúc này…
"Rầm"
Theo một tiếng động, cửa phòng họp quốc tế bỗng nhiên bị mở ra, các nhân viên có mặt trong cuộc họp đều khiếp sợ!
Hoắc Thiên Kình ngoảnh đầu lại về phía tiếng động, đối mặt với đôi mắt đầy lửa giận của Úc Noãn Tâm!
Đôi mắt trong veo vốn không hề gợn sóng của nàng đang hung hăng nhìn thẳng vào Hoắc Thiên Kình, lửa giận trong mắt nàng gần như muốn thiêu rụi hắn.
Mọi người kinh hãi, đều ồn ào không hiểu người phụ nữ nào to gan dám xông vào phòng họp, lại nhìn Hoắc tiên sinh, thấy gương mặt hắn vẫn bình tĩnh như thường, nhưng đôi môi lạnh hình như lờ mờ cong lên….
"Hoắc tiên sinh, xin lỗi, Úc tiểu thư cô ấy…"
Thư ký Candy ngay cả ý nghĩ tự sát cũng đã chuẩn bị, trên trán vã mồ hôi lạnh, Úc Noãn Tâm này sao lại như thế, lại xông vào như thể điên cuồng, nhưng thật lòng mà nói, vẻ giận dữ của nàng thật sự rất đáng sợ.
Là ngôi sao, tính khí đều nóng nảy, ôi….
"Candy cô lui về đi!" Hoắc Thiên Kình thản nhiên ra lệnh, đôi mắt vẫn gắn chặt vào gương mặt đỏ bừng vì tức giận của Úc Noãn Tâm.
Giờ khắc này, trong mắt hắn, nàng giống như là hoa mai tuỳ ý nở rộ trong mùa đông giá rét, cho tới bây giờ hắn cũng không ngờ lại có một kiểu phụ nữ như thế, ngay cả tức giận cũng đẹp khiến hắn kinh tâm động phách!
Phảng phất trong không gian, hắn cảm thấy hương thơm từ trong không khí theo mũi ngấm vào phổi.
Hắn không khỏi hít sâu mùi hương này, dường như theo mũi hắn, chui vào ngũ tạng của hắn, thấm vào nội tâm của hắn, cũng hướng đến đáy lòng hắn quấy nhiễu…..
Lòng hắn không khỏi nổi lên từng đợt tê dại….
Chớp mắt sau đó, ánh mắt đã lập tức thay đổi.
Sâu thẳm trong đôi mắt, tràn đầy độc đoán cùng ngang ngược, và cả tình cảm mà ngay cả hắn cũng không nhận ra!
"Úc tiểu thư, bây giờ đang là thời gian họp, nếu cô có việc cần nói, xin chờ ở bên ngoài." Trợ lí riêng của tổng tài đi lên trước, lịch sự khuyên nhủ..
Úc Noãn Tâm không vừa lòng nhíu mày lại, nàng đứng ở nơi đó, đợi sau khi trợ lí nói xong, mắt sáng quắc như có lửa mà nhìn chằm chằm vào Hoắc Thiên Kình, lạnh lùng quát: "Hoắc Thiên Kình, anh đi ra cho tôi!"
Nàng xin thề, lớn như vậy đây là lần đầu tiên nàng phát cáu, thậm chí không hề khách khí mà xông vào phòng họp gọi tên của một người đàn ông!
Nguyên nhân là do nàng đang vô cùng tức giận, tất cả đều là do hắn đang giở trò quỷ, dĩ nhiên đem tất cả mọi người biến thành quân cờ để đạt được mục đích! Chết tiệt!

7 Ngày Ân Ái - Chương #82


Báo Lỗi Truyện
Chương 82/173