Chương 67 – Hồi ức tàn nhẫn


"Noãn Tâm, Noãn Tâm!" Tả Lăng Thần đuổi theo sau bóng dáng Úc Noãn Tâm đang chạy xa rồi kéo lại, nhưng lúc thấy nước mắt nàng chảy ràn rụa, trong lòng đột nhiên đau xót, ôm nàng vào trong lòng.
"Lăng Thần…" Nằm trong lòng anh, Úc Noãn Tâm sớm đã khóc không ra tiếng. Nàng không biết vì sao mình lại như vậy, tâm trạng phức tạp đến nỗi ngay bản thân mình cũng không thể nói rõ được.
Tả Lăng Thần gắt gao ôm nàng, cũng không nói hết, chỉ vỗ về lưng nàng một cách quan tâm, bàn tay to dày rộng đầy sự trấn an, để nàng tùy ý khóc trong lòng mình.
Cặp mắt hiện lên vẻ khí khái, sự đau lòng dần dần hiện lên, ánh mắt lóe lên nhuốm một thần sắc u ám…
Một lúc lâu sau, đợi cho tiếng khóc của người con gái trong lòng biến thành nức nở, anh mới nhẹ nhàng đẩy nàng ra một chút, dùng tất cả thương yêu lau đi nước mắt trên khóe mắt nàng.
"Noãn Tâm, đừng khóc nữa, nhìn em khóc, lòng anh sẽ đau đớn…" Vẫn ôn nhu như thường ngày, tựa như vị vương tử rất biết chăm sóc người khác, không có chút tức giận.
Trái tim Úc Noãn Tâm theo nụ hôn của anh nổi lên một tia đau lòng…
"Lăng Thần, anh… với anh ta quen biết sao?" Đôi mắt rưng rưng nhìn thẳng vào mắt anh ta, trong làn nước mắt lờ mờ tự dưng hiện lên một thần sắc phức tạp mà ngay cả nàng cũng không phát hiện ra.
Tả Lăng Thần không khó nắm bắt được sự thay đổi làm anh thấy xa lạ này, đáy mắt hơi giật mình, rồi nhẹ nhàng gật đầu một cái.
"Vì sao cho tới bây giờ anh lại chưa từng nói tới?" Trong lòng Úc Noãn Tâm rất khó chịu, loại khó chịu này còn trầm trọng hơn cả sự lừa dối.
Khóe môi Tả Lăng Thần chậm rãi nở ra một nụ cười bao dung…
"Cô bé ngốc, em chưa từng hỏi anh."
Úc Noãn Tâm cụp mắt xuống, dáng vẻ khóc xong khiến người ta thương yêu, hồi lâu nàng mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tả Lăng Thần. "Lăng Thần, thực ra sự tình cũng không giống như Hoắc tiên sinh nói, em sở dĩ theo anh ta đến dự hội nghị đấu giá, là bởi vì…"
"Noãn Tâm…" Tả Lăng Thần vô cùng ôn nhu lại lần nữa ôm nàng vào lòng, nhẹ giọng cắt đứt lời nàng. "Em không cần giải thích với anh, anh tin tưởng em."
Úc Noãn Tâm cảm thấy uất ức, ở trong lòng anh hạ giọng nói: "Lẽ nào anh không tức giận sao?"
"Giận."
Giọng nói của Tả Lăng Thần vẫn ôn nhu như trước nhẹ nhàng rơi vào trong tai nàng. Nghe thấy vậy xong, nàng ngẩng đầu nhìn anh chăm chú, đáy mắt hiện lên vẻ khẩn trương, anh ấy thực sự tức giận sao? Nhất định là đúng rồi, cho dù là ai thấy một màn như vậy, nghe thấy những lời nói kia đều sẽ hiểu lầm…
"Cô bé ngốc…"
Tả Lăng Thần thấy vẻ mặt khẩn trương của nàng xong, không khỏi nở nụ cười, khẽ vuốt mái tóc dài của nàng nói: "Em là người con gái anh yêu nhất, cho nên thấy em đứng bên người đàn ông khác, anh sẽ tức giận. Lúc thấy ánh mắt ám muội của người đàn ông khác nhìn em, anh cũng sẽ tức giận. Nhưng anh biết người mà Noãn Tâm của anh yêu chính là anh, em chỉ có thể thuộc về anh. Nghĩ như vậy, sẽ không tức giận nữa."
"Lăng Thần…" Úc Noãn Tâm bị anh nói làm cho cảm động, chủ động ôm lấy người anh.
Người đàn ông này dường như vĩnh viễn đều như vậy, bao dung nàng, hiểu nàng, thậm chí chưa từng nổi giận với nàng. Có một người đàn ông yêu mình như thế, là một việc rất hạnh phúc, rất hạnh phúc…
Thế nhưng…
Ánh mắt Úc Noãn Tâm dần dần trở nên ảm đạm, vô thức hỏi một câu: "Hoắc tiên sinh… hình như rất hay nhắm thẳng vào anh, anh với anh ta…" Nàng không hỏi hết câu, bởi vì ngay khi những lời này bật thốt ra, nàng mơ hồ có thể cảm nhận được thân thể Tả Lăng Thần khẽ run lên một chút.
"Lăng Thần?" Nàng không giải thích được mà nhìn anh, đôi mắt đẹp ẩn chứa vẻ hơi nghi ngờ.
Trong mắt Tả Lăng Thần hiện lên một chút khó hiểu, nhưng cũng chỉ là thoáng qua, khóe môi đẹp cong lên ôn nhu. "Tả Thị cùng Hoắc Thị hiện nay đang tranh giành một dự án, em cũng biết thương trường như chiến trường, hai bên có thể dùng bất kỳ phương thức nào để tấn công đối phương. Không cần lo lắng, đây là chuyện rất bình thường."
Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng gật đầu một cái, chớp đôi mắt dưới hàng lông mi dài che lấp đi nghi hoặc thật sâu của mình.
Mọi chuyện thực sự giống như Lăng Thần nói sao? Nếu như quả thực đúng là như vậy, vì sao lúc anh ấy giải thích, đáy mắt lại xẹt qua một tia nặng nề?
Còn nữa, Hoắc Thiên Kình lại chỉ vì một dự án mà chọn dùng thủ đoạn như vậy sao? Người cao cao tại thượng như hắn, đối với bất cứ cuộc cạnh tranh nào trên thương trường đều có thể ung dung bình thản, cho dù gặp phải bụi gai cũng không cần phải có thái độ này chứ?
Vì sao… Lòng của nàng vẫn cảm thấy bất an, nhưng không cách nào hỏi ra được…
Nàng lại lần nữa nhìn về phía anh, nhưng phát hiện anh sớm đã thay đổi nét mặt ôn nhu như trước, kéo nàng lại.
"Lăng Thần."
"Noãn Tâm, đi theo anh…"
Biệt thự xinh đẹp dường như lan tràn một màu xanh của đồng cỏ, phong cách kiến trúc đặc biệt làm cho Úc Noãn Tâm thoáng như đặt mình trong thế giới cổ tích, cửa sổ sát đất cao cao nhìn thẳng ra hoa viên bươm bướm bay lượn, gió mát thoảng qua, mùi hoa thoang thoảng nương theo làn gió bay nhè nhẹ xung quanh…
Con đường dưới tàng cây cọ được trải đầy những cánh hoa hồng với một sắc hồng giống như pháo bông, một đường kéo dài đến cửa lớn của phòng chính. Xung quanh rộn ràng tiếng chim thanh thúy kêu lên vui mừng. Cảnh tượng này, đẹp đến nỗi có cảm giác tựa như thần thoại…
"Lăng Thần, đây là…" Con mắt trong suốt của Úc Noãn Tâm hàm chứa nỗi nghi hoặc.
Tả Lăng Thần không nói gì, chỉ là thản nhiên cười, nắm bàn tay nhỏ bé của nàng đi thẳng vào trong tòa biệt thự như mộng như ảo, phòng lớn tựa như một biển hoa, mùi hương thanh nhã ùa vào mặt, đôi mắt đẹp của Úc Noãn Tâm lộ vẻ kinh ngạc…
"Thích nơi này không?"
Anh nhẹ nhàng ôm nàng từ đằng sau, đôi môi cong lên duyên dáng mềm nhẹ rơi vào bên tai nàng, tiếng nói trầm thấp thanh thuần như rượu ngon vang lên…
"Lăng Thần…" Úc Noãn Tâm cảm thấy tim đập nhanh hơn, nàng có thể cảm nhận được cái gì, trong nhất thời không biết trả lời thế nào.
"Noãn Tâm, nơi này sẽ là nơi anh và em ở, hài lòng không?" Miệng anh cong lên, lộ ra một nụ cười dịu dàng.
Cả người Úc Noãn Tâm khẽ run lên một chút, ánh mắt lóe lên, giống như trong nháy mắt có một sự trốn tránh, hoặc giống như đang chờ đợi cái gì đó…
"Noãn Tâm!" Tả Lăng Thần nhẹ nhàng xoay người nàng lại, làm cho nàng ngẩng đầu lên nhìn mình, thâm tình nói: "Anh muốn kết hôn, lấy em làm vợ, việc này bất kể 3 năm trước hay 3 năm sau đều không thay đổi!"
Nói xong, anh lấy ra từ bó hoa một cái hộp tinh xảo…
Úc Noãn Tâm ngây ngốc nhìn hộp quà trong tay anh, là cái hộp lần trước bị nàng từ chối, anh…
"Lần trước em không mở nó ra, hôm này, bất kể em có đồng ý hay không, anh đều phải tự mình đeo nó vào ngón tay em…"
Ánh mắt ôn nhu của Tả Lăng Thần lộ rõ vẻ ngang ngược, lời nói kiên định giống như không cho nàng cự tuyệt, anh mỉm cười từ từ mở chiếc hộp ra…
Hơi thở của Úc Noãn Tâm dần dần nhanh hơn…
Đèn chùm pha lê trong biệt thự phản chiếu ánh sáng, trong chốc lát kết hợp với vật trong chiếc hộp hình thành nên một thứ ánh sáng chói mắt.
Một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh xa hoa mỹ lệ, ánh sáng tao nhã của nó giống như đâm bị thương con mắt của Úc Noãn Tâm. Không khó nhìn ra chiếc nhẫn kim cương này được chế tác vô cùng tinh xảo.
"Noãn Tâm, đây là chiếc nhẫn anh đã đặt nhà châu báu bậc thầy Winston đặc biệt thiết kế cho em, là chiếc nhẫn độc nhất vô nhị trên thế giới. Nó, chỉ xứng đeo ở trên tay em…" Tả Lăng Thần nhẹ nhàng nâng tay nàng lên, lấy chiếc nhẫn ra, hầu như không hỏi ý kiến nàng, đã từ từ đeo nhẫn vào ngón tay nàng.
Da thịt đang đông cứng đụng chạm đến chiếc nhẫn bạch kim, cảm giác hơi lạnh khiến Úc Noãn Tâm bỗng nhiên phản ứng lại.
"Lăng Thần" Nàng đột nhiên rút lại ngón tay, tháo ra chiếc nhẫn đã đeo được một nửa…
"Noãn Tâm?"
Đáy mắt Tả Lăng Thần đột nhiên cả kinh, nghi hoặc nhìn nàng. "Vì sao lại cự tuyệt? Lẽ nào…" Nói đến đây, tim anh đột nhiên sinh ra một dự cảm bất thường, cúi đầu nói: "Em yêu anh ta rồi?"
"Không, em không có!" Úc Noãn Tâm trong mắt ngẩn ra, phản xạ phủ nhận. "Em cự tuyệt cũng không phải bởi vì anh ta."
Tả Lăng Thần nhìn vào nàng, dần dần, đáy mắt lộ ra một tia đau lòng. "Em biết anh ta trong lời nói của anh là ai…"
Kỳ thực, lúc thấy nàng đi cùng Hoắc Thiên Kình đến dự hội đấu giá, anh bắt đầu khủng hoảng và sợ hãi, anh sợ mất đi nàng. Cho nên cách bảo đảm chắc chắn nhất chính là làm cho Úc Noãn Tâm trở thành vợ mình, chỉ có như vậy anh mới có thể an tâm!
Úc Noãn Tâm sửng sốt, lập tức gượng cười một chút. "Anh ta trong lời của anh là chỉ Hoắc tiên sinh! Thế nhưng em không có khả năng yêu anh ta, vĩnh viễn không có khả năng, nhưng, em cũng không thể gả cho anh được!"
"Vì sao?"
Tả Lăng Thần thấy nàng phủ nhận việc này, tảng đá trong lòng cũng được rơi xuống, nhưng vẫn không cam lòng hỏi: "Em nói em không thể gả cho anh, chứ không phải là không muốn! Noãn Tâm, em là người con gái đã định trước kiếp này của anh, đây là sự thật vĩnh viễn không thể thay đổi!"
"Lăng Thần, vì sao anh không hiểu? Nếu như chúng ta thực sự có duyên, 3 năm trước đã ở bên nhau rồi! Bây giờ cho dù chúng ta gặp lại cũng không quay về như trước được nữa rồi!" Tâm tình Úc Noãn Tâm có chút kích động nói.
Hai tay Tả Lăng Thần giữ lấy bả vai run run của nàng, anh nhìn vào mắt nàng, nói từng chữ một: "Noãn Tâm, mặc kệ chúng ta có rời xa 3 năm hay 30 năm, anh đều phải cưới em làm vợ! Trừ phi chính miệng em nói cho anh biết, em không hề yêu anh!"
Tình huống trước mắt hung hăng đập vào lòng nàng đau nhức, nhìn cặp mắt trong suốt không chút nào giấu giếm của anh, trong lòng đột nhiên hồi hộp, hai bàn tay để bên hông từ từ, từ từ nắm lại…
"Em…" Nàng cảm thấy một trận hít thở không thông, như bị nghẹn lại ở cổ họng.
Nàng sao lại không thương anh chứ? Ba năm nay, mỗi một ngày mỗi một giây nàng cũng không thôi nhớ nhung anh, sự nhớ nhung này giống như là độc dược, từ từ gặm nhấm sự kiên cường của nàng…
"Em yêu anh!" Tả Lăng Thần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng hiện lên vẻ tái nhợt của nàng, yêu thương mà kiên định. "Người yêu nhau nên ở bên nhau, cho dù thế nào cũng phải ở bên nhau"
"Lăng Thần!" Giọng nói Úc Noãn Tâm run run cắt đứt lời nói của anh, ánh mắt cũng lộ ra ánh sáng kiên quyết mà đau đớn.
"Anh yêu em được bao nhiêu?"
"Anh yêu em" Tả Lăng Thần khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng, từng chữ từng chữ nói: "Yêu đến khăng khăng một mực!"
Tình cảm không che giấu khiến cả người Úc Noãn Tâm run lên. "Anh thật sự muốn lấy em?"
"Đúng!"
Tả Lăng Thần không rõ vì sao nét mặt nàng lại trở nên thê lương cùng bất đắc dĩ như vậy, bàn tay muốn khẽ vuốt đi sự yếu đuối trên mặt nàng, lại bị nàng đẩy ra…
"Lăng Thần, em cần phải nói với anh một chuyện, đợi anh nghe xong chuyện này, một lần nữa lựa chọn lại quyết định của anh…"
Tim nàng như là bị một bàn tay to lớn hung hăng xé rách, đi tới trước cửa sổ sát đất, vô lực dựa vào cửa kính, bởi vì nàng sợ…một chút khí lực cuối cùng cũng sẽ biến mất sạch sẽ…
Sự tình đã đi đến nước này rồi, nàng hẳn là nên nói cho hắn tất cả mọi việc đã xảy ra, bao gồm cả chuyện từ ba năm trước và ba năm sau
Mọi việc đã xảy ra rốt cục bản thân mình cũng che giấu không được, giấy không thể gói được lửa – đạo lý này nàng hiểu được. Huống chi, nhìn thấy tình cảm thâm sâu của Tả Lăng Thần, nàng càng thêm kiên quyết không thể lừa gạt anh. Nhất là trong trường hợp tất cả mọi chuyện anh đều không biết mà lại bước chân vào lễ đường làm hôn lễ.
Ba năm trước nàng bởi vì không muốn lừa dối anh mà đã quyết định ra đi, như vậy ba năm sau, nàng càng không nên lừa gạt anh…
Về phần anh khi biết tất cả chân tướng sự việc, còn có thể lựa chọn như thế nào, nàng cũng không có tư cách được biết
Đối mặt với tình cảm sâu đậm của hắn, nàng chẳng qua chỉ là một tội nhân trong tình yêu mà thôi!
Nhìn bóng dáng cô đơn lạnh lẽo của nàng, ngực Tả Lăng Thần cũng từ từ phập phồng, ánh mắt lộ ra một tia đau đớn…
Một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi đi đến phía sau nàng, nhẹ giọng nói. " Em nói đi, anh nghe!"
Trong lòng anh nổi lên dày đặc bất an …
Trong không khí một mảnh tĩnh mịch…
Ánh mắt Úc Noãn Tâm xa xăm, đau đớn như sương mù giăng tràn ngập mông lung, ánh mắt dần dần chuyển thành tối tăm, như bóng đêm hôm ba năm trước, cho thấy dấu hiệu của một sự sợ hãi không thể đoán trước được…
Tả Lăng Thần không nói gì, chỉ yên lặng chờ nàng mở miệng, thế nhưng hô hấp rõ ràng trở nên nặng nề.
"Lăng Thần… Tuy rằng anh đã nói anh không để tâm ba năm trước đây đến tột cùng xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không hỏi em vì sao lại hối hôn, nhưng…" Có thể nhìn ra được, Úc Noãn Tâm nói ra thật vô cùng gian nan, nàng tạm dừng thở hít một hơi thật sâu. "Em vẫn muốn nói cho anh tất cả…"
"Noãn Tâm…" Dự cảm bất ổn trong lòng Tả Lăng Thần rốt cục cũng nổi lên, bàn tay anh đột nhiên nắm chặt lại.
Vẫn đứng nhìn vào cửa sổ sát đất nên Úc Noãn Tâm không nhìn thấy vẻ mặt phức tạp của Tả Lăng Thần, giọng nói gian nan rõ ràng mang theo sự mệt mỏi vô lực
"Lăng Thần, thực ra ba năm trước đây em rất muốn được gả cho anh, rất muốn, rất muốn…Thế nhưng…" Nàng đột nhiên dừng lại, tay nhỏ bé gắt gao đè lại trên ngực, ngón tay xanh nhợt của nàng đã sớm lạnh băng, suy nghĩ của nàng lại hướng về buổi tối ba năm về trước. Nàng biết, hôm nay cho dù thế nào đều phải đối mặt với nỗi sợ hãi rất vốn có này…
Tả Lăng Thần cũng khẩn trương nhìn bóng lưng của nàng.
"Thế nhưng ngay một đêm trước khi kết hôn đó, sau khi anh vừa đi khỏi, em bị hôn mê ngất đi…"
Nàng run rẩy hồi tưởng lại tình huống đêm đó. "Khi em tỉnh lại, thế nhưng lại phát hiện mình ở chỗ của một người xa lạ, càng đáng sợ hơn chính là còn có một người đàn ông xa lạ. Hắn, hắn, hắn giữ lấy em… Mặc kệ em cầu xin hắn thế nào, nhưng cuối cùng em cũng là không có bảo vệ được sự thuần khiết của mình, em…"
"Noãn Tâm… Em, em nói cái gì?" Tả Lăng Thần ở phía sau hiển nhiên chấn kinh, thân thể cao to nghe vậy xong run rẩy một chút, lập tức ôm lấy nàng, giọng điệu gấp gáp hỏi: "Em vừa nói cái gì? Lặp lại lần nữa!"
"Em, em bị một người đàn ông xa lạ cướp đoạt!"
"Là ai? Có thấy rõ hắn là ai không?" Tả Lăng Thần có vẻ kích động cực độ, ánh mắt vốn luôn ôn nhã từ lâu đã nhiễm sự phẫn nộ cùng không thể tin tưởng được.
Úc Noãn Tâm lắc đầu, nước mắt chậm rãi tràn ra. "Em chỉ biết gian phòng quá tối, em cũng không nhìn thấy được tướng mạo người đàn ông kia, hắn buộc tay em vào đầu giường… giống như dã thú dằn vặt em… Mãi đến lúc em không thể nào chịu đựng được nữa ngất đi… Sau đó em rất sợ hãi, em không biết nên đối mặt với anh thế nào, đối mặt với cuộc hôn nhân này. Em không thể giao cho anh một người đã bị vùi dập như vậy!"
Cuối cùng nàng khóc thành tiếng.
Tả Lăng Thần thoáng chốc đã ôm nàng vào trong lòng, thật gắt gao, trên mặt cũng hiện lên vẻ vô cùng đau đớn. "Noãn Tâm… Noãn Tâm…" Anh gọi tên nàng hết lần này đến lần khác, tim rõ ràng như bị một đao cắm vào. "Vì sao lại ngu ngốc như vậy, anh yêu chính là con người em. Xảy ra chuyện như vậy em phải nói cho anh biết, chúng ta cùng đối mặt, em sao có thể tùy hứng mà rời đi như vậy, vì sao không cho anh một chút cơ hội quyết định chứ?"
Tuy rằng anh đã chuẩn bị tốt tâm lý, nhưng trăm ngàn lần không nghĩ tới Noãn Tâm sẽ gặp phải chuyện này, cánh tay ôm nàng càng cố sức chặt hơn, như rất sợ buông lỏng tay sẽ mất đi nàng, ánh mắt đau đơn lộ ra lửa giận và hận ý…
Người đàn ông làm thương tổn Noãn Tâm, anh nhất định không bỏ qua!
Thời gian dường như ngưng đọng lại theo những lời này, Úc Noãn Tâm chậm rãi ngẩng đầu, nhìn gương mặt tuấn mỹ đang đau đớn kia, khóe mắt thanh lệ không nhịn được mà rơi nước mắt, cánh môi run run bất an hỏi: "Lăng Thần…"
"Cô bé ngốc, anh sao có thể ghét bỏ em đây? Việc này không phải là lỗi của em, tất cả đều là tại người đàn ông kia, người phải trả giá tất cả là hắn!" Nắm tay Tả Lăng Thần nổi lên gân xanh, có thể nhìn ra được anh đang cưỡng chế lửa giận trong lòng.
"Không, Lăng Thần, ba năm trước tuy răng không phải là lỗi của em, nhưng ba năm sau… Em cũng lại không khác gì kỹ nữ!" Nếu đã muốn nói, thì đem tất cả mọi chuyện đều nói cho anh đi.
Bàn tay Tả Lăng Thần khẽ vuốt lên mái tóc nàng, sau khi nghe nói vậy, dừng lại, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
"Úc Noãn Tâm hôm nay đứng trước mặt anh cũng giống với các nghệ sỹ khác, vì tiền đồ của bản thân, không tiếc dùng thân thể đi trao đổi với đàn ông!"
Noãn Tâm tự mình nói không sai một chữ, nàng thở dốc thật sâu, cố nén không cho nước mắt trong mắt rơi xuống. "Ngay trước khi chúng ta chưa gặp lại nhau, em vì muốn tìm một lối thoát cho mình, chủ động gây sự chú ý với Hoắc tiên sinh. Anh ta giúp em giải quyết tất cả mọi chuyện, mà em cũng thực hiện đúng điều kiện đã đáp ứng với anh ta, theo hầu anh ta bảy ngày bảy đêm. Bảy ngày này những việc em đã làm không khác gì với kỹ nữ… Đây mới chính là em, chính là Úc Noãn Tâm mà anh đang thấy!"
Cuối cùng nàng nói xong, thân thể sớm đã thành không có sức lực dựa vào tường, nhìn trên mặt anh ban đầu là khiếp sợ cùng phẫn nộ, đến cuối cùng là đau đớn…
Trong nhất thời, nàng thấy bản thân mình cực kỳ tàn nhẫn.
Bất an trong lòng dần dần lan rộng, cuối cùng biến thành một bàn tay to mạnh mẽ gắt gao bóp chặt hô hấp, Tả Lăng Thần rốt cục chán chường ngã ngồi trên ghế sô pha, tất cả tựa như là đã được định trước…
Cuối cùng, Noãn Tâm vẫn bị liên lụy…
Nhìn nét mặt thống khổ tiều tụy của anh, trái tim liêu xiêu của Úc Noãn Tâm cũng giống như bị dao đâm vào, nàng không nói gì nữa, mà là vô lực cầm lấy túi xách, nặng nề từng bước đi về phía cửa trước…
Tất cả nên kết thúc rồi, không phải sao? Lăng Thần chỉ là có thể tiếp nhận chuyện của ba năm trước, nhưng ba năm sau thì sao? Nàng giống như một kỹ nữ bởi vì lợi ích mà tìm đến một đại gia, dùng chính thân thể của mình đổi lấy tiền đồ, loại chuyện này ngay cả nàng còn không thể tiếp nhận, huống chi là một người đàn ông?
Ngay lúc tay nàng đặt lên nắm cửa
"Em đi đâu?" Tiếng nói khàn khàn của người đàn ông nhẹ nhàng vang lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Điều nên nói em đã nói rồi, em nghĩ… chúng ta hẳn nên kết thúc…" Úc Noãn Tâm cố nén mình, không quay đầu lại, bởi vì nàng sợ mình nhịn không được sẽ ôm anh mà khóc, đến giờ nàng có tư cách gì làm như vậy?
"Anh cần em!" Tả Lăng Thần đứng dậy, giọng điệu trở nên kiên định như cũ.
Úc Noãn Tâm quay mạnh đầu lại, bắt gặp cặp mắt đen như đêm tối kia của anh, vẻ mặt anh cùng giọng điệu đều biểu lộ hàm ý cực kỳ chăm chú…
Cuối cùng nước mắt cũng rơi…
"Em đã trở thành thế này rồi, anh… còn muốn em?"
Giữa màn nước mắt, dần dần hiện lên đường nét cao to thuộc về anh, anh đến gần nàng, càng ngày càng gần… Mãi đến khi thân thể hai người triệt để dán vào cùng một chỗ.
Tả Lăng Thần cúi đầu hôn nhẹ nước mắt nàng, ngón tay cái không ngừng xoa lên hai gò má tái nhợt của nàng, rất sợ nàng không hiểu, không ngừng hạ giọng: "Cần, chỉ cần là Noãn Tâm anh đều muốn."
Sự cứng rắn ngụy trang tất cả trong nháy mắt đổ sập, Úc Noãn Tâm rốt cục nhịn không được gắt gao ôm anh, tựa như người sắp chết đuối nắm được chiếc phao cứu hộ, nằm trong lòng anh khóc lớn.
Bầu trời phía xa xa dường như trong xanh một chút, thế nhưng ai cũng không chú ý tới một đám mây đen lớn hơn nữa ở phía đằng kia…

7 Ngày Ân Ái - Chương #67


Báo Lỗi Truyện
Chương 67/173