Chương 45 – Là ngốc hay là phúc?


Tại đại sảnh sân bay quốc tế.
Ánh nắng rực rỡ chiếu xuống đại sảnh, rõ ràng là giữa trưa, vậy mà không khí lại rất mát mẻ.
Hành khách quốc tế vội vàng bước qua cửa khẩu. Đám đông sắp vãn thì một người phụ nữ trẻ tuổi đeo kính râm bước ra. Nàng có nước da trắng nõn, chiếc mũi nhỏ xinh, đôi môi hé mở, đầu đội mũ lưỡi trai năng động. Dù chỉ mặc chiếc áo phông màu trắng, cùng chiếc quần bò giản đơn nhưng lại không thể che lấp dáng người tuyệt mỹ, thậm chí khiến nàng quyến rũ vạn phần.
Ăn mặc giản dị lại khiến nổi bật lên vẻ đẹp thanh xuân tươi trẻ, thu hút mọi ánh mắt trên sân bay.
"Noãn Tâm." Đã chờ từ lâu, ánh mắt Tiểu Vũ sáng ngời, cố sức vẫy vẫy tay về phía đám người. Đã sớm nhận được điện thoại, cho nên cô liền lập tức đi đón Úc Noãn Tâm.
"Tiểu Vũ…"
Úc Noãn Tâm tươi cười, nụ cười như hoa lê chớm nở ngày xuân. Nàng bước lên, mở rộng vòng tay, hai người ôm chặt lấy nhau. Có lẽ vì mỹ nhân luôn có ảnh hưởng lớn nên sự xuất hiện và hành động của Úc Noãn Tâm đã khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía họ, Tiểu Vũ liền kéo nàng đi đến bãi đỗ xe.
"Em nói gì đi, bảo bối thân yêu của chị…" Ngồi tại ghế trước, Tiểu Vũ cũng không vội vã lái xe, lại cười híp mắt, kéo tay Úc Noãn Tâm, thần sắc hưng phấn.
Úc Noãn Tâm sửng sốt, không hiểu: "Nói gì cơ?"
Tiểu Vũ cố ý trừng mắt nhìn, vỗ vai nàng: "Không phải chứ, em cố làm chị hồi hộp phải không? Em phải biết giờ chị đang rất quan tâm chuyện gì chứ???"
Úc Noãn Tâm thở dài, hạ kính xuống, ném qua một bên, xoa xoa giữa hai chân mày: "Chị chỉ tò mò chuyện giữa em cùng Hoắc tiên sinh mà thôi."
"Đương nhiên, đã biết rồi lại còn thừa nước đục thả câu, nói đi mà, bây giờ thế nào?" Tiểu Vũ nhẹ nhàng hỏi.
"Làm gì có cái gì, em là em, anh ta là anh ta. Từ hôm nay trở đi, hai người vốn chẳng liên quan gì tới nhau cả." Úc Noãn Tâm nói với vẻ hờ hững.
"Cái gì?"
Một tiếng thét chói tai thiếu chút nữa làm chiếc xe nhảy giật lên, may mắn tại thời điểm thanh âm lên cao nhất, Úc Noãn Tâm nhanh nhẹn lấy hai tay bịt chặt lại.
"Đừng hét, chị muốn mời cảnh sát đến hỏi thăm sao?"
Kinh ngạc hồi lâu, Tiểu Vũ mới vươn tay, giữ chặt lấy Úc Noãn Tâm, kéo sát lại gần, hai mắt trừng lớn:
"Noãn Tâm, em đang đùa chị đúng không? Làm ơn đi, chị thật lo cho tương lai của em đấy. Loại chuyện lớn như thế mà cũng muốn đùa sao? Hơn nữa…."
"Tiểu Vũ…"
Úc Noãn Tâm nhẹ giọng ngắt lời, cảm thán: "Em cùng Hoắc tiên sinh vốn không có gì. Chỉ vì anh ta giúp em xử lý những việc kia mới có thể khiến em làm như thế, tất cả mọi chuyện cũng chỉ vì báo đáp mà thôi."
"Rồi sao?" Tiểu Vũ ép hỏi.
"Rồi thì em cùng anh ta vốn không có quan hệ gì cả. Mà em cũng chỉ đồng ý đi nghỉ cùng anh ta mà thôi."
Tiểu Vũ trợn tròn mắt, hỏi tiếp: "Vậy khi em rời đi, Hoắc tiên sinh có thái độ như thế nào?"
Úc Noãn Tâm thật sự sợ Tiểu Vũ với cái dạng như thẩm vấn không ngừng này, nhún vai: "Trước khi đi, Hoắc tiên sinh cho em chọn hai tập chi phiếu. Một cái là thù lao vừa rồi, một cái khác dành cho việc tiếp tục ở lại bên anh ta, hàng tháng anh ta sẽ cấp em tiền tiêu vặt."
Tiểu Vũ há hốc miệng, vội vàng hỏi: "Em, không lẽ em lại ngốc đến mức lấy tấm chi phiếu đầu tiên? Đã là phụ nữ, ai lại không muốn dựa vào Hoắc tiên sinh."
"Đương nhiên em không chọn tấm chi phiếu đầu."
Úc Noãn Tâm cởi giày, dùng chân trần thoải mái đặt trên tấm thảm mềm mại. Tiểu Vũ nghe thế, vui mừng hết sức, nhưng Noãn Tâm đột nhiên bổ sung thêm:
"Em cũng không cần đống tiền kia, đây là chuyện em đã quyết từ trước. Em không muốn giống mấy người phụ nữ khác!"
"Em… Đồ ngốc!" Tiểu Vũ muốn điên rồi, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, bóp chết Úc Noãn Tâm
"Nếu như Hoắc tiên sinh đã đưa ra điều kiện như thế nghĩa là rõ ràng anh ta đã coi trọng em, sao em lại có thể từ chối chứ? Hơn nữa, nếu thật như vậy, thì cũng nên lấy thù lao chứ. Noãn Tâm, nghĩ kỹ một chút, nếu như em đi nghỉ cùng anh ta thì sao tránh được chuyện yêu đương nam nữ đó? Ngộ nhỡ có con thì làm sao bây giờ? Anh ta cho em tiền thì em cũng phải cầm chứ!"
"Tiểu Vũ."
Úc Noãn Tâm quả thực bị lời chị ta nói làm sắp phát bực rồi. Nàng bất đắc dĩ nói ra:
"Trí tưởng tượng của chị càng ngày càng phong phú. Thứ nhất, em đã trả lại ân tình của anh ta rồi, tuy là dùng phương thức khiến người ta coi thường nhất, nhưng chí ít thì bây giờ em cũng đã thoải mái. Sau này em có thể đi đóng phim để kiếm tiền, không biết chừng còn có thể tiến quân vào giới ca nhạc, em không cần dựa vào đàn ông để sống. Thứ hai, mặc dù có quan hệ với Hoắc tiên sinh, em cũng không có khả năng mang thai. Điều này thì chắc chắn, chị không cần lo."
Tiểu Vũ ngơ ngẩn, lắp bắp hỏi: "Không… Không lẽ em ngốc đến mức sử dụng biện pháp an toàn với Hoắc tiên sinh đấy chứ?"
Câu hỏi thẳng thừng khiến Úc Noãn Tâm bất đắc dĩ trả lời: "Đừng nói thẳng được không, chuyện này….."
Nói tới đây, nàng bỗng dừng lại một chút, trên mặt nổi lên một tia xấu hổ. "Cái đồ an toàn mà em mang đi quá nhỏ, Hoắc tiên sinh không thích dùng, hơn nữa anh ta nói anh ta cũng không bao giờ muốn dùng thứ đó, may mà em đã chuẩn bị biện pháp khác, em uống thuốc….."
"Nữ thần của tôi, đức mẹ Maria của tôi ơi, chị thực sự là hết chỗ nói với em rồi Noãn Tâm ạ, làm sao mà em lại không nghe ra như vậy chứ?"
Tiểu Vũ thật muốn một cước đạp chân ga xuống, cùng đi đến chỗ chết cùng nàng, chị ta tận tình khuyên bảo:
"Em có biết hay không, lúc trước Hoắc tiên sinh đi nghỉ đều mang theo Ngu Ngọc, lần này vì sao anh ta lại đem em theo bên người, em hẳn là rất rõ ràng, đây là điều thứ nhất. Còn nữa, Hoắc tiên sinh đã cho em lựa chọn, em hoàn toàn có thể ở lại bên người anh ta, chỉ cần em giữ chặt anh ta, khiến anh ta trở thành đại gia của em, tiền đồ của em sẽ hoàn toàn sáng lạn, Ngu Ngọc là ví dụ tốt nhất. Thứ ba, nếu Hoắc tiên sinh không thích chọn dùng biện pháp bảo vệ, em còn muốn ngốc nghếch uống thuốc để làm chi? Em, em, em… ngộ nhỡ em thực sự có thai với anh ta, nói không chừng còn có cơ hội bước vào nhà giàu có, trở thành thiếu phu nhân Hoắc gia, đây là chuyện mà phụ nữ đều sẽ tha thiết mơ ước. Thế nhưng em cứ lặp đi lặp lại cự tuyệt nhiều lần, em nói em nha, tức chết chị rồi!"
Úc Noãn Tâm nhướng mày nhìn Tiểu Vũ, thấy chị ta hổn hển gần như phát điên, không khỏi nở nụ cười, "Tiểu Vũ, đây là quyết định của em, đã như vậy rồi, chị không nên có bộ dạng như vậy."
"Chị không nên có bộ dạng như vậy thì còn có thể thế nào đây? Chẳng lẽ còn muốn chị phải cười ư?" Tiểu Vũ tức giận nhìn nàng, hận vì không thể thông suốt đầu óc nàng, thở hổn hển nói:
"Về phương diện này em thực sự phải lấy Ngu Ngọc mà học cho tốt. Em xem cô ta ở bên cạnh Hoắc tiên sinh đã ba năm, hiện giờ cái gì cũng đều có hết, chỉ là thù lao đóng phim cũng cao đến hù chết người. Noãn Tâm ơi, chị đã nói với em rồi, trong cái giới này, quá mức thanh cao là không được đâu. Nếu Hoắc tiên sinh đã cho em cơ hội rồi, em nên nắm chặt mới được nha, lẽ nào em còn muốn…"
"Tiểu Vũ, không phải là em không nắm chặt cơ hội, mà là người Hoắc tiên sinh này thực sự rất quái lạ, em chịu không nổi!" Úc Noãn Tâm khẽ cắt đứt lời lải nhải của chị ta, miễn cưỡng nói:
"Chị không biết kỳ nghỉ này em đã có bao nhiêu khó chịu đâu! Ngu Ngọc nghe được tin tức nói em theo Hoắc tiên sinh đi nghỉ, kết quả là cô ta cũng chạy tới. Mà Hoắc tiên sinh này, anh ta hoàn toàn có vẻ thu nhận tất cả, giống như hoàng đế trái phải đều ôm vậy. Chị cho rằng Ngu Ngọc tốt sao? Em nghĩ cô ta rất đáng thương đó, cùng lúc cô ta phải giữ gìn vẻ cao nhã của mình trước mặt Hoắc tiên sinh, mặt khác còn phải bảo vệ lợi ích của mình, đi khắp nơi đề phòng em. Em thực sự không muốn trở thành người Ngu Ngọc thứ hai, không muốn sau này cũng giống cô ta, dường như suốt ngày chờ đợi trong sự lo lắng, đề phòng mỗi một người phụ nữ bên cạnh Hoắc tiên sinh. Nếu như vậy, cuộc sống con người còn có ý nghĩa gì nữa, hoàn toàn gắn lấy số phận của chính mình lên người một người đàn ông!"
Một tràng lời lẽ của nàng cũng không nói phục được Tiểu Vũ, ngược lại, khiến cho chị ta đành chịu mà liên tục trợn trắng mắt.
"Làm sao em lại không muốn nghĩ tới Ngu Ngọc đã chiếm được cái gì? Hơn nữa, em không phải là Ngu Ngọc, nếu khi gặp em lần đầu tiên Hoắc tiên sinh đã ngỏ ý rồi, vậy nói rõ em hoàn toàn có khả năng thay thế được vị trí của Ngu Ngọc. Nếu chị mà là em, sẽ không nghĩ tới sau này đâu, trước tiên nổi tiếng một lần đã rồi sẽ nói sau! Em thực sự quá ngốc rồi!"
Úc Noãn Tâm khẽ thở dài. "Em không tiếp nhận thì có gì sai, trái lại, em nghĩ đó lại là một loại giải thoát, một loại hạnh phúc. Ngu Ngọc sống quá mệt mỏi, nhất là qua lần này, em tận mắt thấy để lấy lòng Hoắc tiên sinh, cô ta hoàn toàn có thể buông bỏ sự tự tôn của mình, dáng vẻ thấp hèn, em tự nhận là không làm được như cô ta về điểm này, cũng không học được mảy may lòng dạ của cô ta chút nào. Em chỉ muốn được sống thoải mái một chút, vui vẻ một chút, có năng lực làm chủ chính mình một chút!"
Cảnh tượng xảy ra trên boong tàu vẫn còn khắc sâu trong ký ức nàng cho tới tận bây giờ, nhất là cảnh Ngu Ngọc quỳ gối trước Hoắc tiên sinh, vì hắn mà… Nàng thực sự khó có thể tưởng tượng bản thân mình mà đi làm như vậy thì sẽ thế nào? Nói không chừng thậm chí còn muốn nhảy xuống biển nữa.
Làm sao mà muốn lấy lòng một người đàn ông lại có thể làm như vậy? Đây là chuyện… buồn nôn biết mấy? Hơn nữa cô ta cũng biết rõ ràng trong phòng thay quần áo hôm đó đã xảy ra chuyện gì, vậy mà còn có thể giả bộ dường như không có việc ấy trước mặt Hoắc tiên sinh, thậm chí khẩn cấp nghe lời bò lên trên người Hoắc tiên sinh… Thật quá kinh khủng rồi!
Nhưng thật ra Tiểu Vũ không rõ rốt cuộc nàng chỉ chuyện gì, kỳ thực cũng không nghe lọt tai nhiều lắm, chị ta lấy tay vỗ vỗ ngực, dường như thực sự bị nàng làm tức giận không ít, thở phì phò vài ngụm không khí trong lành rồi nói:
"Noãn Tâm, chị chỉ lo lắng cho em mà thôi, đúng là hoàng đế không vội mà thái giám vội. Em biết không, chuyện Hoắc tiên sinh đứng ra thay em xử lý những việc hóc búa nan giải và cả thông tin em theo Hoắc tiên sinh đi nghỉ đã lan khắp trong giới rồi. Trong thời gian vừa rồi, đã có mấy nhà chế tác phim ảnh lớn đến tìm em, hợp đồng có liên quan tới em chị đã nhận tới tay rồi, các quảng cáo thương mại hình như cũng có phát hiện ra, đều có ý định mời em ký hợp đồng, em nói chị có thể không vội được sao?"
"Đây là chuyện tốt, vội cái gì chứ? A, được rồi, Tiểu Vũ, em còn muốn nói cho chị một việc vui này."
Úc Noãn Tâm tươi cười, dáng vẻ chọc người trìu mến giống như đám mây nhẹ đằng xa.
"Chị có biết đạo diễn Ôn Dương vừa đoạt được giải thưởng lớn của Hollywood chứ? Tuần rồi em đã diễn thử, anh ta mời em diễn Vệ Tử Phu, đó là chế tác lớn và quan trọng. Nếu như tất cả thuận lợi mà nói, tình cảnh bất lợi của em sẽ hoàn toàn đảo ngược. Hơn nữa, nghe chị vừa nói như vậy, kỳ này em hẳn là có đầy việc phải làm. Thật tốt quá, Tiểu Vũ, chỉ cần em nỗ lực một chút, em tin tưởng tiền đồ nhất định phát triển theo hướng em chờ mong…"
Nói đến đây, đôi mắt đẹp của nàng đồng thời lộ vẻ vui sướng chờ mong và mơ ước, đẹp như tiên nữ trong rừng không rành thế sự…
Thế nhưng, Tiểu Vũ lại đập tan hi vọng của nàng.
"Noãn Tâm, em đừng nên vui vẻ quá sớm!" Chị ta nhìn nàng chăm chú, nặng nề thở dài nói: "Em cho là người trong giới giải trí, đến một ngày biết em và Hoắc tiên sinh không còn có quan hệ nữa, thì những cơ hội này còn có thể chiếu cố tới em sao?"
Một câu nói như là dội một bát nước lạnh xuống đầu Úc Noãn Tâm, Tiểu Vũ nói lần này khiến nàng lơ đãng nghĩ tới câu nói băng lạnh của Hoắc Thiên Kình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Không có tôi, em cho rằng có thể tự mình đi xa trong giới diễn viên sao?"
Trong lúc nhất thời, nàng giật mình, chỉ ngây ngốc nhìn Tiểu Vũ, nửa ngày không nói gì.

7 Ngày Ân Ái - Chương #45


Báo Lỗi Truyện
Chương 45/173