Chương 37 – Bà nội khó chiều


"Anh… đang cười sao?"
Trong thang máy, Úc Noãn Tâm nhìn Hoắc Thiên Kình đầy nghi hoặc, như là thấy người ngoài hành tinh, hắn đang cắn môi, dường như đang cố gắng nín cười.
Cửa thang máy bằng kim loại phản chiếu đôi môi khẽ cong lên của Hoắc Thiên Kình: "Cười thì có gì kì lạ chứ?"
Úc Noãn Tâm nhìn Hoắc Thiên Kình với vẻ dò xét, khẽ nói: "Tôi nghĩ… Hoắc tiên sinh không biết cười…"
Hoắc Thiên Kình không nhận xét gì về câu nói của nàng, không thừa nhận cũng không phủ nhận, nét cười trên môi rõ ràng đã héo đi một chút, bình thản nói một câu: "Một lát nữa cô phải làm cho bà tôi vui lòng!"
"Tại sao?" Úc Noãn Tâm ngơ ngác nhìn Hoắc Thiên Kình. "Anh đưa tôi đến đây chỉ vì muốn tôi chơi đàn cho bà của anh nghe?"
"Không sai. Nếu bà tôi ưa thích thì mấy ngày này cô sẽ ở lại đây." Hoắc Thiên Kình trực tiếp trả lời câu hỏi của nàng.
"Hoắc tiên sinh, tôi nghĩ anh nên hiểu rõ là việc này không nằm trong nội dung thỏa thuận của chúng ta!" Úc Noãn Tâm hiểu rất rõ cách làm việc của hắn, cau mày nói. "Ban đầu chính anh nói, chỉ cần kỳ nghỉ kết thúc thì chúng ta không còn quan hệ gì nữa, bây giờ kỳ nghỉ của anh đã kết thúc rồi, vì vậy anh không có quyền ra lệnh cho tôi làm gì hết!"
Thật ra trước nay nàng vốn là một cô gái tốt bụng, thích giúp đỡ người khác, đặc biệt là khi gặp ông già bà cả thì tự nhiên sẽ rất vui vẻ mà giúp đỡ họ. Có điều, bà lão này lại chẳng phải là một bà lão bình thường mà là bà của Hoắc Thiên Kình, cuộc sống của họ, nàng hoàn toàn không muốn xâm nhập.
"Cô gái!"
Hoắc Thiên Kình đột ngột thốt lên, chậm rãi đến gần nàng, đầu mũi thân mật cạ nhẹ vào chóp mũi Noãn Tâm. Hơi thở ma mị mà mãnh liệt của hắn vây lấy nàng, âu yếm: "Hình như em còn quên một việc…"
Đôi tay rắn chắc mang nàng vòng chặt trong lòng, không cho Noãn Tâm cơ hội trốn tránh.
Mùi hương đàn ông dễ chịu, bao trùm lấy nàng.
"Việc gì?" Nàng ngờ vực quan sát hắn, như kẻ trộm sợ người vây bắt, lo lắng không an.
Mỗi khi hắn tới gần, lòng của nàng như nghẹn lại…
"Em và tôi giao ước được thực hiện là 7 ngày 7 đêm." Hoắc Thiên Kình khẽ vuốt mái tóc dài óng ả của nàng, gương mặt anh tuấn mờ ảo khó đoán, song ánh mắt lại sắc bén hiện lên tia lạnh giá. "Cho nên lời của tôi, em đều phải phục tùng… vô điều kiện!"
Lựa chọn duy nhất của nàng là tuân theo mệnh lệnh của hắn!
Vừa dứt lời, hắn liền cúi đầu ôm chặt nàng, đầu lưỡi cháy bỏng, nhanh chóng xâm chiếm…
Hắn phát hiện dù là thời điểm nào, người phụ nữ này luôn hấp dẫn hắn, khiến hắn không thể nhẫn nhịn.
Hắn cũng không muốn khống chế khát vọng chính mình.
Càng lúc càng mãnh liệt, nụ hôn lần xuống cần cổ tuyết trắng, bờ vai quyến rũ, phần xương quai xanh gợi cảm.
Cuối cùng là phần thân thể đẫy đà của nàng…
Gương mặt tuấn tú mà bao nữ nhân đều mơ ước cùng Noãn Tâm quấn quýt thân mật. Hắn mạnh bạo vùi đầu vào trong đôi gò bồng đào đẫy đà hoàn mỹ, tà ác lưu luyến không rời.
Rồi sau đó, tay hắn đỡ lấy thân hình mềm nhũn của nàng, đôi môi giữ chặt lấy khuôn miệng anh đào nhỏ nhắn mềm mọng của nàng, không kìm lòng được mà đứng thẳng lên, liên tiếp ghi những dấu ấn nóng rực lên da thịt của nàng, bàn tay to giữ chặt lấy một bên sườn của nàng, hoàn toàn đùa ngoạn.
Thân thể mẫn cảm nhưng non nớt của Noãn Tâm đột nhiên như bị sét đánh trúng, run lẩy bẩy, cố đứng thẳng lên. "Đừng…" Hắn ta điên rồi sao? Cửa thang máy sắp mở ra rồi…
"Thân thể em thành thực hơn so với miệng…." Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng nhếch miệng nói, rồi mở miệng ngậm lấy hơn phân nửa một bên no tròn của nàng, đầu lưỡi như bươm bướm khiêu khích nơi anh hồng.
Một cơn khoái cảm không thể nói thành lời đã sớm như một con ngựa hoang phóng về phía nàng, làm cho lý trí Úc Noãn Tâm trở nên mờ mịt, khiến nàng không khỏi phát ra những tiếng ngâm nga rên rỉ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Như vậy mới ngoan, cô bé, ngoan ngoãn nghe lời…" Hoắc Thiên Kình kề sát tai nàng, bá đạo tuyên bố, giọng nói trầm hùng mà cố chấp, đánh thẳng vào linh hồn nàng.
Cửa thang máy chầm chậm mở ra …
Người phục vụ ở tầng này bước lên chào hỏi nhưng khi thấy cảnh tượng thân mật trong thang máy thì khựng lại.
Úc Noãn Tâm lập tức có phản ứng, dùng hết sức khẽ đẩy Hoắc Thiên Kình ra, cuống quýt sửa lại quần áo bị xộc xệch, cảm giác nhục nhã chợt dâng lên …
Sao hắn lại có thể không tôn trọng nàng như thế? Rõ ràng là biết bên ngoài thang máy sẽ có người làm, mà vẫn làm chuyện này? Thế nhưng càng đáng buồn là… dưới những động chạm của hắn, nàng lại không nhịn được mà ngâm nga ra tiếng.
Ngược lại, Hoắc Thiên Kình không hoảng cũng không cuống, thấy nàng hoảng loạn như thế, đôi mắt đen lại thoáng một tia cười chế giễu.
Hắn đưa tay sửa lại cà vạt rồi sải bước ra khỏi thang máy.
"Còn không ra đi?" Hắn xoay người dừng lại chờ nàng.
Gò má Úc Noãn Tâm đỏ ửng lên, mái tóc dài xõa xuống hai bên, càng làm lộ ra vẻ dịu dàng của nàng.
Úc Noãn Tâm vừa giận dữ vừa xấu hổ, hận không thể lập tức rời khỏi cái chỗ quỷ quái này, bước ra khỏi thang máy với đôi má ửng hồng, ngượng ngùng nhìn anh người làm ban nãy.
Chuyện thế này bị người khác nhìn thấy, không biết họ sẽ nghĩ gì về nàng, ắt hẳn là thứ con gái đáng khinh bỉ rồi.
"Vả miệng!" Hoắc Thiên Kình bước qua chỗ anh người làm, lạnh lùng cất giọng.
"Vâng, vâng …" Anh người làm liên tiếp gật đầu, giơ tay lên tát vào má mình.
Úc Noãn Tâm kinh hãi.
Tiếng tát tai bốp bốp vang lên trong hành lang, hết cái này đến cái khác …
"Đủ rồi…" Cuối cùng nàng không chịu nổi phải buột miệng nói. Hoắc Thiên Kình đúng là một tên ác ma, sao lại bá đạo như vua chúa thời xưa như thế, người làm thì cũng là người mà.
Ánh mắt Hoắc Thiên Kình lạnh nhạt, thấy cảnh này cũng không giận dữ, quay sang hỏi anh người làm. "Vừa rồi đã nhìn thấy gì thế?"
"Thưa thiếu gia, vừa rồi… tôi… không thấy gì hết…" Anh người làm vội vã trả lời, hai gò má đã sưng đỏ.
Đôi mắt hẹp dài của Hoắc Thiên Kình lóe lên một tia đắc ý, bàn tay to lớn kéo cánh tay trắng nhỏ nhắn của Úc Noãn Tâm.
"Đi thôi. Trước mặt là phòng của bà, tốt nhất là em lanh lợi một chút!"
Một cánh cửa bằng gỗ trầm hương loại tốt, chạm trổ hoa văn tinh xảo, khung cửa lấp lánh ánh vàng, không khó để thấy sự xa hoa một cách tinh tế của chủ nhân.
Úc Noãn Tâm nén một hơi thở, nàng không biết, ở trong căn phòng này rốt cuộc là một bà lão như thế nào.
Sự căng thẳng của nàng dường như đã bị Hoắc Thiên Kình cảm nhận được, đôi môi trước nay vẫn cứng rắn khẽ nhếch lên, giống như đang thưởng thức dáng vẻ thấp thỏm bất an của nàng, cánh tay rắn chắc đặt lên tay nắm cửa, vừa lúc đó cửa phòng mở ra…
Một cô người làm bước ra, tay ôm lấy trán, nhìn thấy Hoắc Thiên Kình thì nét mặt trở nên bối rối, cúi người nói: "Xin chào thiếu gia…"
"Bà lại nổi giận rồi à?" Hoắc Thiên Kình nhìn cảnh này, trong lòng cũng đã rõ được bảy, tám phần.
Cô người làm bỏ tay xuống… Úc Noãn Tâm mở to mắt kinh ngạc… trán của cô ta đang chảy máu ròng ròng !
"Thiếu gia, mấy hôm nay lão phu nhân làm rất dữ, quả thật chúng tôi không cách gì hầu hạ được…" Cô người làm vẻ mặt rầu rĩ, giọng nói có chút nghẹn ngào.
Hoắc Thiên Kình nghe nói, nghĩ một chút rồi bảo. "Cô lui xuống đi".
"Vâng, thưa thiếu gia ."
Cô người làm vội vàng bước đi, Úc Noãn Tâm vẫn không phản ứng gì.
Hoắc Thiên Kình thấy Úc Noãn Tâm ngây ra thì khẽ cau mày, nói: "Vào đi thôi!"
"Ồ." Úc Noãn Tâm như bừng tỉnh, bàn tay nhỏ nhắn bất giác níu lấy cánh tay rắn chắc của hắn, thái độ có chút không tự nhiên. "Hoắc tiên sinh, bà nội của anh… rốt cuộc là người thế nào ?"
Lại có thể đánh người làm chảy máu ròng ròng? Trời ạ…
Nàng không muốn vô duyên vô cớ trở thành vật hy sinh.
Hoắc Thiên Kình chỉ cảm thấy sự mềm mại trên cánh tay, hắn quay đầu nhìn gương mặt trắng xanh của nàng, ánh mắt theo đà trượt xuống bàn tay nhỏ nhắn đang nắm lấy cánh tay hắn, trong lòng chợt thấy ấm áp…
"Yên tâm đi, có tôi ở đây, bà chẳng làm gì cô đâu." Cánh tay rắn chắc nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, đôi mắt đen nhánh trước nay vốn hờ hững chợt thoáng một tia âu yếm.
Trong chớp mắt, một cảm giác kì lạ trỗi lên giữa hai người…
"Ừh." Trong lòng Úc Noãn Tâm cũng chợt thấy khác lạ, nàng cắn môi, khẽ gật đầu.
Bên trong là một gian phòng rất lớn, tường sơn màu trắng và màu sữa, tạo nên một không gian vừa ấm áp vừa ngọt ngào. Sau vòm cửa cuốn tinh xảo ở cuối gian tiếp khách chính là phòng ngủ chính.
Úc Noãn Tâm theo sau Hoắc Thiên Kình, hai người vừa bước vào phòng ngủ thì một bình hoa kiểu cổ xưa bay thẳng tới trước mặt …
Nàng sợ đến độ muốn tìm chỗ nấp, nhưng Hoắc Thiên Kình ngay lập tức đã khéo léo chụp lấy. Cử động nhanh nhẹn đó của hắn khiến Úc Noãn Tâm gần như chấn động.
"Bà ơi, làm sao mà bà lại muốn đánh cả cháu chảy máu đầu thế?" Hoắc Thiên Kình sải bước vào trong, xoay xoay cái bình hoa mấy lượt rồi bỏ sang một bên, đi về phía bà lão đang nổi giận trên giường.
"Thiên Kình? Cháu đi nghỉ đã về đấy à? Sao mà cháu đi nghỉ lại không nói với bà tiếng nào? Trong lòng cháu còn có người bà này hay không?" Trong lời nói của bà lão toàn là trách móc.
"Đương nhiên là còn chứ. Chẳng phải là vì bà mà cháu bỏ cả kỳ nghỉ hay sao?" Trên mặt Hoắc Thiên Kình lộ ra một nụ cười mà trước nay chưa người ngoài nào được thấy, hắn nhẹ giọng an ủi bà lão.
Cảnh tượng này khiến Úc Noãn Tâm chấn động cả người. Tuy rằng nàng gặp gỡ người đàn ông này chưa lâu nhưng tính từ khi gặp hắn đến nay thì chưa từng thấy hắn như thế này. Trước mặt bà lão này, ánh mắt Hoắc Thiên Kình tràn đầy vẻ bình dị dễ gần, lại như tươi cười, hoàn toàn khác xa con người trước đây.
Lại nhìn bà lão này. Bà mặc một bộ đồ kiểu Trung Quốc được cắt may rất khéo, mái tóc ngắn uốn cong khiến bà có chút đáng mến, xem ra bà lão với ánh mắt hiền hòa này rất giống một người lai, không phải hoàn toàn châu Á như Hoắc Thiên Kình đã nói. Giọng nói của bà sang sảng mà lại nhanh, không khó để nhận ra sức khỏe của bà rất tốt. Đầu giường có một cây gậy chống đầu rồng, ắt hẳn là thứ bà lão thường dùng khi đi lại.
Trong mắt Hoắc lão phu nhân dường như chỉ thấy một mình cháu trai, bà ta nắm lấy cánh tay Hoắc Thiên Kình, vẻ mặt hoàn toàn không vui: "Thiên Kình, bà hỏi cháu, cháu đi nghỉ, có phải là lại đem theo con hồ ly tinh đó hay không?"
Hoắc Thiên Kình cười, nhẫn nại hỏi lại: "Bà, bà nói gì vậy? Hồ ly tinh gì?"
"Hừ, còn giấu bà à? Chính là con nhỏ diễn viên Ngu Ngọc đó! Mấy năm nay không phải là cháu đi lại thân mật với nó hay sao?" Hoắc lão phu nhân không hồ đồ chút nào.
Hoắc Thiên Kình không giận mà lại cười, nhẹ nhàng nói: "Bà hiểu lầm rồi, cháu biết bà không thích cô ấy, vì vậy đi nghỉ chung với cháu là một cô gái khác!"
"Cô gái khác? Ai? Phương Nhan à?" Hoắc lão phu nhân nhìn hắn với vẻ ngờ vực, "Phương Nhan, bà cũng không ưa!"
"Được rồi, được rồi, không phải Phương Nhan!" Hoắc Thiên Kình vội vã nói. "Bà quên rồi à, không phải Phương Nhan vừa mới đến đây hay sao? Làm sao cô ấy ở chung với cháu được?"
Hoắc lão phu nhân cau mày, lần này mới phát hiện trong phòng vốn là còn một người nữa, nhìn thấy Úc Noãn Tâm trong bộ váy trắng đang đứng ở cửa, liền giơ tay chỉ vào nàng. "Là cô ta à?"
"Đúng vậy, chính là cô ấy, lần này bà yên tâm nhé, không phải Ngu Ngọc, cũng không phải Phương Nhan."
"Thằng nhỏ hư đốn, con gái bên cạnh cháu lúc nào cũng thay đổi không ngừng, đúng rồi, cháu đưa cô gái này đến đây làm gì?" Hoắc lão phu nhân hỏi với vẻ không hài lòng.
Hoắc Thiên Kình bước đến sửa lại gối nằm cho bà lão, nhẹ giọng nói: "Không phải là bà thích nghe đàn piano hay sao? Cô ấy biết chơi đàn đấy."
"Hứ…" Hoắc lão phu nhân ra vẻ ngúng nguẩy như một đứa trẻ được chiều chuộng, hướng ánh mắt về phía Úc Noãn Tâm, đánh giá nàng từ trên xuống dưới, một lúc sau, đột nhiên cao giọng hỏi: "Này, cô bé, cô tên là gì?"
Úc Noãn Tâm bước lên trước, nhìn Hoắc nãi nãi, ánh mắt không hề tránh né, khẽ nói "Cháu tên là Úc Noãn Tâm, bà có thể gọi cháu là Noãn Tâm…"
"Hỗn xược!"
Úc Noãn Tâm vừa nói dứt câu thì Hoắc lão phu nhân đập tay lên chiếc bàn bên cạnh, nói với vẻ không hài lòng: "Ai là bà của cô? Bà, gọi thật là dễ nghe nhỉ, cô đã không phải là con cháu của ta, dựa vào đâu mà gọi ta là bà? Lẽ nào cô cũng giống như bọn Phương Nhan, Ngu Ngọc, muốn bước qua cửa Hoắc gia? Hừ, nằm mơ đi!"
Nhìn mái tóc xoăn thật đẹp của bà lão đang lắc lư, Úc Noãn Tâm lại không thể nổi giận. Lẽ ra nàng phải giận dữ mới đúng, ít ra là đối với cách nói của bà ta. Có điều, bà lão này, thật là đáng mến.
"Cháu gọi "" chỉ là một cách xưng hô! Cho dù là đi ngoài đường mà gặp người già thì cháu cũng gọi như thế thôi. Có điều, bà đã không thích, vậy cháu lập tức gọi Hoắc lão phu nhân là được chứ gì?"
"Cái gì? Cô dám so sánh ta với những ông bà lão cô gặp trên đường à? Thiên Kình…" Hoắc lão phu nhân run rẩy nắm lấy bàn tay to lớn của Hoắc Thiên Kình, "Cháu xem, con bé này, dám trả treo với bà…"
"Hoắc lão phu nhân, có thể là so sánh của cháu không chính xác, có điều bà ở trong phòng này, nổi giận một cách vô cớ, như thế thì cháu thấy lại chẳng bằng những người già kia, ít ra họ sống rất vui vẻ, mỗi ngày đều vui cười." Úc Noãn Tâm không đợi Hoắc Thiên Kình mở miệng thì đã bình thản nói, không mềm yếu mà cũng không ngang ngạnh.
"Cô… cô…" Hoắc lão phu nhân mở to mắt, chỉ tay vào Noãn Tâm. "Cô là luật sư phải không? Miệng lưỡi lợi hại như vậy, thật khiến người ta chán ghét!"
"Cháu không phải là luật sư, cháu giống Ngu Ngọc, đều là diễn viên!" Úc Noãn Tâm không cất cao giọng nhưng trong lời của nàng vẫn có một sự kiên định.
Rõ ràng là Hoắc lão phu nhân đang run rẩy, một lúc lâu mới phản ứng được: "Cô chỉ là một con bé diễn viên mà lại dám trả treo với ta? Dám cắt ngang lời ta đang nói? Cô và Ngu Ngọc là một giuộc như nhau phải không? Đều là có ý định không tốt với cháu ta, cô, cô…"
"Hoắc lão phu nhân, cháu hy vọng là lão phu nhân hiểu rõ một chuyện, Ngu Ngọc là Ngu Ngọc, cháu là cháu. Ngu Ngọc muốn vào Hoắc gia cũng được, hay là có ý gì khác cũng được, chuyện này hoàn toàn không liên quan đến cháu!"
Úc Noãn Tâm nhìn Hoắc lão phu nhân, cặp mắt long lanh dữ dội. "Hơn nữa, không có ý tốt không phải là cháu, mà là cháu của lão phu nhân. Người ngoài đều biết, trước nay anh ta vốn không tôn trọng phụ nữ! Chính là anh ta lôi cháu đến Hoắc gia đấy chứ."
"Cái gì? Cô, cô dám nói cháu ta như vậy? Cô đang toan tính chuyện gì đó?"
"Toan tính gì cũng không quan trọng, quan trọng là, cháu đến đây là để chơi đàn cho lão phu nhân nghe!" Tuy Úc Noãn Tâm không hề nhượng bộ nhưng trong giọng nói lại không có chút giận dữ nào.
"Ta không muốn nghe cô chơi đàn. Đừng tưởng ta không biết, cô làm những việc này chẳng qua là muốn làm vui lòng cháu ta mà thôi, chứ chẳng phải thật lòng nghĩ đến bà lão này." Hoắc lão phu nhân ngoảnh mặt sang một bên.
"Cháu đã nhận lời Hoắc tiên sinh thì sẽ phải làm, đàn thì cháu sẽ đánh, lão phu nhân có nghe hay không, cháu không có quyền can thiệp." Tuy Úc Noãn Tâm không thấy phản cảm với vị lão phu nhân này, nhưng vì muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, nàng nhanh chóng bước đến chiếc đàn piano đặt cạnh cửa sổ.
Hoắc lão phu nhân mở to mắt …
"Cô… Thiên Kình, cô ta…" Từ trước đến nay bà chưa từng gặp qua cô gái nào không đoái hoài đến cảm nhận của bản thân, lại càng không giống những người khác, sợ bà đến chết khiếp, thậm chí cô gái này còn có chút kiêu hãnh nữa!
Hoắc Thiên Kình không hề ngăn cản, ngược lại còn mỉm cười theo dõi màn kịch đang diễn ra trước mặt, hai tay khoanh trước ngực một cách nhàn nhã, ánh mắt hướng về phía dáng người trắng tinh khôi đang ngồi trước đàn piano, cảnh tượng đẹp đẽ đó khiến trong ánh mắt hắn dâng lên một chút ấm áp…
Không ngờ nàng lại lớn mật đến thế, không những dám đối đáp với mẹ hắn, mà nói chuyện với bà hắn cũng theo kiểu không cứng không mềm như thế. Cô gái này … ngược lại đã khiến hắn càng lúc càng thấy hứng thú.
Dưới ánh đèn, chiếc đàn piano màu trắng tỏa ra một thứ ánh sáng dìu dịu, đôi tay thon dài đặt hờ trên phím đàn, làn da trắng như sữa của bàn tay hợp cùng màu trắng ngà của phím đàn, thật là đáng nhìn.
Tiếng đàn êm dịu cất lên, đôi tay của Úc Noãn Tâm lướt trên phím đàn một cách thành thục và điêu luyện, như đàn bướm lượn bay giữa rừng hoa, phiêu diêu tự tại.
Những âm thanh tuyệt diệu trỗi lên theo cử động của những ngón tay của Úc Noãn Tâm.
Tiếng nhạc như nước, đẹp đẽ, ôn nhu, tĩnh lặng, nếu nghe kỹ, lại có chút bi ai, theo tiếng đàn, ánh mắt Úc Noãn Tâm gợn lên một nỗi niềm, ý nghĩ của nàng cũng dần tản mát, rồi trôi về thời điểm 3 năm trước…
Hoắc Thiên Kình ngồi trên sofa, trong ánh mắt có chút kinh ngạc. Hắn vốn nghĩ, cô gái này, nếu phải đàn thì sẽ đàn một tác phẩm nổi tiếng nào đó, không ngờ cô ta lại chơi một khúc nhạc êm ái nhưng lại có thể rung động lòng người thế này …
Dưới sự trình diễn của nàng, khúc nhạc như dòng nước mềm mại uyển chuyển đang chậm rãi trôi, lại như thiên thần nhảy múa rộn rã trong không gian, bồng bềnh, cuồn cuộn. Mà nàng thì cũng như thiên thần, có một dáng vẻ huyền ảo khiến người ta như lạc vào trong mộng. Chẳng qua là, một thứ bi ai như có lại như không vương trên đầu mày cuối mắt của nàng, khiến trong lòng hắn chợt thấy run rẩy, chợt thấy gợn lên một thứ thương cảm không thể giải thích được…
Nhìn lại bà của hắn, có lẽ bà cũng không ngờ đến, vẻ không hài lòng dần dần lặng xuống, thậm chí còn nhắm mắt mà thưởng thức.
"Bà ơi, có thích không?" Hoắc Thiên Kình nhỏ giọng hỏi.
Bà lão lại phản ứng ngay, lập tức mở mắt, đập tay xuống giường…
"Này, con bé kia, con bé kia…" Hoắc lão phu nhân gọi lớn.
Tiếng đàn lập tức dừng lại.
"Hoắc lão phu nhân, việc gì vậy?" Úc Noãn Tâm quay đầu lại, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.
"Con bé nhà cô rốt cuộc là đang đàn cái gì vậy ? Ta chưa từng nghe qua."
"Hoắc lão phu nhân, lão phu nhân muốn nghe tác phẩm của ai?" Úc Noãn Tâm bình thản nói: "Beethoven? Bach? Hay là Chopin? Haydn? Schumann?"
"Dừng, dừng." Hoắc lão phu nhân nhíu mày cắt ngang lời Úc Noãn Tâm: "Những tác giả mà cô nói đó, ta muốn nghe lúc nào cũng được."
"Vì vậy cháu mới đàn một khúc nhạc mà lão phu nhân chưa từng nghe!" Úc Noãn Tâm chậm rãi nói.

7 Ngày Ân Ái - Chương #37


Báo Lỗi Truyện
Chương 37/173