Chương 34– Chỉ là giao dịch mà thôi


Bầu trời đầy sao lấp lánh.
"Thiên Kình à, rốt cuộc là con bị gì vậy? Vứt vị hôn thê của con sang một bên, nhưng lại mang theo người đàn bà khác đi nghỉ phép? Thậm chí còn mang cô ta đến tham gia bữa tiệc trên du thuyền của ông nội Phương Nhan?"
Trong thư phòng, Hoắc Thiên Kình nhận được điện thoại của mẫu thân Anna Winslet, giọng nói già dặn giàu kinh nghiệm, không khó nhận ra được sự uy nghiêm của người đàn bà này.
Mẹ của Hoắc Thiên Kình Anna Winslet xuất thân từ hoàng tộc Anh quốc, hai mươi hai tuổi gả cho một người có một nửa huyết thống Trung Quốc, Hoắc Uyên, cũng chính là cha của Hoắc Thiên Kình. Hoắc Uyên là người mạnh mẽ và kiên quyết, trong khi tiếp quản gia tộc Hoắc Thị đúng là đã làm được nhiều việc. Thế nhưng năm đó khi gần bốn mươi tuổi lại xảy ra tai nạn giao thông, sớm qua đời. Anna Winslet trở thành trụ cột của Hoắc Thị. Lúc Hoắc Thiên Kình tốt nghiệp đã chuyển giao quyền cổ phần trong tay cho hắn, từ đó Hoắc Thiên Kình trở thành người trẻ tuổi nhất ngồi nắm quyền trên chiếc ghế tổng tài.
"Xem ra Hoắc Thị chúng ta muốn tiến lên phải dựa vào sức can thiệp to lớn của truyền thông!" Hoắc Thiên Kình vứt điếu xì gà Cuba thượng hạng đang cầm trong tay sang một bên, cười thản nhiên.
"Con còn có tâm tư nói giỡn?"
Trong ống nghe, ngữ khí của Anna Winslet rõ ràng bất mãn. "Ta mặc kệ con nghĩ như thế nào, lập tức trở về gặp ta!"
"Mẹ, con đang nghỉ phép!" Hoắc Thiên Kình nhắc nhở một câu thiết yếu.
"Ta biết con đang nghỉ phép! Thế nhưng hiện giờ ta quan tâm nhất là việc chung thân đại sự của con! Hôn lễ của con cùng Phương Nhan phải được tổ chức!" Anna Winslet nhấn mạnh.
"Chuyện này sau khi kỳ nghỉ kết thúc con sẽ bàn tới!" Hoắc gia luôn thưa thớt người, mẹ hắn lo lắng cũng đúng.
"Ta muốn con trở về không đơn thuần bởi vì chuyện tình của Phương Nhan, bà nội con cứ ầm ĩ muốn gặp con, mấy ngày nay bà rất không vui, nháo Hoắc gia từ trên xuống dưới không được bình an, ta nghĩ cũng chỉ có con mới có khả năng làm cho bà nội an tĩnh lại" Anna Winslet than nhẹ một tiếng rồi nói.
"Bà nội làm sao vậy?" lông mày Hoắc Thiên Kình khẽ nhíu lại.
Hắn có thể không phải là một người tình tốt, nhưng tuyệt đối xứng với danh hiệu đứa cháu hiếu thảo, đối với chuyện của bà nội, hắn cũng sẽ luôn luôn để ở trong lòng.
"Bà nội buổi sáng ngủ dậy tâm huyết dâng trào, muốn nghe đàn dương cầm, ta mời người đánh đàn dương cầm hay nhất đến, vậy mà bà nội con căn bản là không hài lòng, ta lại bảo tới Phương Nhan, không nghĩ là cũng bị bà nội mắng cho. Ta thực sự không có biện pháp nữa rồi." Giọng nói của Anna Winslet lộ ra vẻ mệt mỏi.
Anna Winslet có thói quen sinh hoạt cố hữu của phụ nữ Anh quốc, tuy nói gả vào Hoắc gia nhiều năm như vậy, nhưng vẫn như trước cùng Hoắc gia lão thái thái duy trì một khoảng cách nhất định, hai người bởi bất đồng trong thói quen sinh hoạt, tương kính cũng có chút tương viễn.
"Con biết rồi"
Hoắc Thiên Kình nói một câu. Trên đời này, lão thái thái nghe lời nhất cũng chính là lời nói của đứa cháu trai này.
Úc Noãn Tâm cảm thấy lần đầu tiên mình đến gần bầu trời đêm như thế. Tại hòn đảo tư nhân nhỏ yên tĩnh mà mỹ lệ này, mọi vì tinh tú dường như được nước biển làm nổi bật nên càng lấp lánh thăm thẳm hơn, bầu trời đêm cũng lộ ra một hơi thở khoan khoái nhẹ nhàng. Giờ khắc này, nàng hiểu rõ ý nghĩa đích thực của trời cao biển rộng.
Ngày hôm nay nàng gần như là thất tha thất thểu từ trên boong tàu chạy về buồng nhỏ trên tàu. Cảnh tượng vô cùng thối nát ám muội trên boong tàu lúc ban ngày làm cho nàng sợ hãi đến suýt chút nữa rơi vào trong biển rộng mênh mông. Nàng chỉ là muốn lên boong tàu hít thở mà thôi, không ngờ tới lại gặp được một màn không chịu nổi như thế.
Cho tới bây giờ, mỗi khi nàng nghĩ đến vẫn còn tim đập dồn dập, mặt đỏ tía tai. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Hoắc Thiên Kình kia đúng là tràn đầy tinh lực. Chẳng qua… đối mặt với người đàn bà nhiệt tình như Ngu Ngọc, hẳn là hắn rất thích.
Không hiểu sao lại nổi lên cảm giác quái lạ không hài lòng vừa rồi, nàng khẽ thở dài, vừa mới chuẩn bị nghỉ ngơi, thì cửa phòng lại bị đẩy ra.
Úc Noãn Tâm lại càng hoảng sợ, đứng ở của chính là Ngu Ngọc!
"Nếu như tôi là cô thì sẽ chủ động rời đi!" Ngu Ngọc không đợi Úc Noãn Tâm mở miệng, liền chủ động đi đến, đôi mắt kiêu căng nhìn nàng.
Úc Noãn Tâm nhìn cô ta một cái, ngược lại cầm lấy một cái gối ôm, ôm vào trong lòng, ngồi trên giường…
"Nếu Ngu tiểu thư tới tìm tôi chỉ là để muốn nói một câu như thế, vậy mời trở về đi. Tôi đã từng nói rồi, tôi đi hay ở lại đều không phải chuyện cô có khả năng quyết định." Nàng đã hoàn toàn chuẩn bị tốt tâm lý đi xuống núi rồi.
Ngu Ngọc khinh thường nhìn nàng một cái, trực tiếp ngồi xuống sô pha.
"Không nghĩ tới một người nho nhỏ mới vào nghề như cô mà nói năng lợi hại như vậy. Cô tự cho là mình rất quyến rũ, rất có bản lĩnh khiến Hoắc tiên sinh đối với cô chết mê chết mệt hay sao?"
Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng cười, thờ ơ khẽ nói: "Ngu tiểu thư, tôi thấy cô lo lắng thái quá rồi, kỳ thực đêm nay cô tìm đến tôi, đơn giản là muốn làm cho tôi cách xa Hoắc tiên sinh một chút, không phải sao?"
"Coi như cô vẫn còn biết điều!" Ngu Ngọc cười lạnh một tiếng.
Đôi mắt đẹp của Úc Noãn Tâm dần dần nổi lên ý cười, đẹp giống như tuyết trong hoàng hôn tháng ba, lại mang theo khí chất, kể cả đôi môi đỏ tươi kia cũng mơ hồ cong lên, nhưng… dần dần chuyển thành châm chọc.
"Dựa vào lý do thoái thác của tiểu thư Ngu Ngọc, liệu tôi có thể lý giải là… cô đang sợ hãi chăng?"
Ngu Ngọc sửng sốt. "Cô có ý gì? Có gì phải sợ hãi?"
Úc Noãn Tâm thẳng thắn dựa người vào đầu giường, ngữ khí thản nhiên như âm thanh của tự nhiên. "Cô sợ tôi sẽ cướp đi tất cả những thứ vốn thuộc về cô!"
Một câu nói, ngữ khí tuy rằng rất nhẹ nhàng, nhưng uy lực lại không thua gì một quả bom nguyên tử.
Ngu Ngọc đứng dậy, cặp mắt đen bừng lên lửa giận, nhưng tức khắc ý thức được hành động của mình quá mức kích động, lại lần nữa giả vờ tao nhã ngồi xuống, khịt mũi cười nói: "Chỉ bằng cô? Cô là quá tự tin hay đang đánh giá thấp vị trí của tôi trong lòng Hoắc Thiên Kình? Không ngại nói cho cô biết, hôm nay trên boong tàu Hoắc Thiên Kình còn muốn tôi!"
Úc Noãn Tâm hơi cau mày lại một chút, thản nhiên nói: "Tôi hoàn toàn không muốn nghe chuyện có liên quan đến các người. Giữ lại đi."
"Cô thật đúng là ngây thơ!"
Ngu Ngọc lạnh lùng cười. "Tôi muốn nói cho cô biết là… đừng tưởng rằng mình thực sự có bản lĩnh leo lên chiếc thuyền lớn Thiên Kình này. Nếu như cô thực sự khiến Thiên Kình thần hồn điên đảo, anh ta cũng sẽ không có tinh lực để mà muốn tôi nữa. Tôi biết hôm nay trong phòng thay quần áo hai người làm chuyện gì. Thật đáng tiếc, tất cả chuyện phát sinh trên boong tàu đều đủ để có thể nói trong tương lai, hứng thú của Thiên Kình đối với cô cơ bản sẽ không nhiều. Nói vậy kết quả của cô cùng những người đàn bà kia cũng không có gì khác biệt cả!"
"Ngu tiểu thư, nếu như đêm nay mục đích của cô chỉ là muốn làm tôi nhục nhã, vậy cô đã đạt được rồi đó, rất xin lỗi, tôi cần đi nghỉ ngơi!"
Úc Noãn Tâm thực sự không có nhiều tinh lực cùng cô ta tranh chấp, từ tối qua đến giờ, giấc ngủ của nàng ít đến đáng thương, so với lúc có hợp đồng hay chụp ảnh vẫn còn mệt hơn.
"Thế nào? Không dám đối mặt hay là sợ tôi đâm đến miệng vết thương của cô? Tôi và cô đều là nghệ sĩ, làm nghệ sĩ cần tìm một chỗ dựa vững chắc là chuyện đương nhiên không đáng trách, nhưng cũng phải nhìn xem bản thân mình rốt cục nặng bao nhiêu, bằng không bị làm vật tiêu khiển không công cho người ta thì cũng chỉ có thể tự nhận mình là không may mà thôi!" Ngu Ngọc không có ý định từ bỏ, ngữ khí cực độ ác liệt.
"Ngu tiểu thư!"
Úc Noãn Tâm thực sự tức giận, đôi mắt đẹp lộ ra một tia không vui. "Hiện nay cô đã là nữ diễn viên nổi danh rồi, cô không cảm thấy việc cô tìm đủ mọi cách châm chọc đối với một người mới như tôi, ngược lại là thể hiện ra tâm tính đố kị của cô sao? Tôi mong cô hiểu rõ một điều, tôi căn bản không có dự định muốn cùng cô tranh giành cái gì, tôi chỉ là muốn cuộc sống được yên ổn mà thôi, nói khó nghe một chút chính là, tôi chỉ mong muốn chính mình có thể nuôi sống được bản thân, còn nữa là…"
Nàng dừng lại một chút, cụp mắt xuống, hàng mi thật dài nhẹ nhàng run run, tựa như bươm bướm vô lực bay lượn trong gió, sau khi hít sâu một hơi, khó khăn nói ra một câu: "Tôi căn bản sẽ không có bị Hoắc tiên sinh bao dưỡng, tôi cùng anh ta… chỉ là giao dịch vài ngày ngắn ngủi mà thôi…"
Muốn nàng phải thừa nhận những điều này thực sự rất khó khăn, thế nhưng nếu không thừa nhận những điều này mà nói, chỉ biết sẽ đưa tới càng nhiều các phiền phức không cần thiết.
Úc Noãn Tâm nói xong một câu, giương mắt nhìn về phía Ngu Ngọc, nhưng lại lơ đãng thấy được bóng dáng to lớn không biết đứng ở cửa từ bao giờ.
Trái tim đột nhiên "thình thịch" một tiếng.
"Ha ha, Úc Noãn Tâm, thì ra là tôi đã xem trọng cô. Tôi đã nói mà, món điểm tâm ngây ngô như cô làm sao có khả năng phù hợp với khẩu vị của Hoắc Thiên Kình, anh ấy cũng chỉ là ăn chán sơn hào hải vị, thỉnh thoảng muốn thay đổi khẩu vị mà thôi, còn nữa…"
Ngu Ngọc bởi vì đưa lưng về phía cửa, cũng không phát hiện ra, cô ta cười lạnh nhìn Úc Noãn Tâm. "Làm nghệ sĩ, tôi thực sự thấy mất mặt thay cô, chỉ là một cuộc giao dịch? Hành vi của cô thật sự là ti bỉ. Đồ đàn bà rẻ mạt!"
"Cô biết như thế nào mới là cao quý, hả?" Còn chưa chờ Úc Noãn Tâm mở miệng, giọng nói thâm trầm âm lãnh của Hoắc Thiên Kình vang lên, quanh quẩn khắp mọi góc trong phòng ngủ lớn, cực kỳ băng hàn.
Cả người Ngu Ngọc run lên, lập tức quay đầu lại… "Thiên, Thiên Kình?"
Sau khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, giọng nói của cô ta lập tức trở nên run run, nhất là khi thấy cặp mắt đen không hài lòng kia của Hoắc Thiên Kình, trong lòng liền cảm thấy không ổn. Hoắc Thiên Kình luôn rất chán ghét đàn bà bên người tranh chấp nhau ở cùng một chỗ. Tuy nói cô ta cũng từng dùng rất nhiều thủ đoạn không quang minh chính đại để bảo vệ lợi ích của chính mình nhưng đều là làm sau lưng, cho dù Hoắc Thiên Kình biết cũng sẽ không nói gì, thế nhưng ngày hôm nay…
"Thiên Kình!"
Ngu Ngọc thoáng cái phản ứng trở lại, tiến lên chủ động nhào vào trong lòng hắn, "Vừa thấy anh trong thư phòng, cho nên không dám vào quấy rối anh, trùng hợp Úc tiểu thư còn chưa ngủ, nên đến nói chuyện phiếm một lúc, vừa vặn người ta đang nói đùa…"
Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng khoát tay cắt đứt lời của Ngu Ngọc, ngữ khí cứng nhắc nói một câu: "Cô nên đi nghỉ rồi!"
Ngu Ngọc sửng sốt. "Thiên Kình, anh nói cái gì?"
"Các cô làm diễn viên hẳn là rất quan tâm chăm sóc da, phụ nữ thức đêm không tốt!" Cặp mắt đen của Hoắc Thiên Kình nhìn cô ta, ngữ khí không nóng không lạnh.
"Thiên Kình, đêm nay người ta muốn theo bên cạnh anh…"
Ngu Ngọc nắm lấy cơ hội muốn làm nũng, nhưng nhạy cảm phát hiện ra người đàn ông này đang nhíu chặt lông mày, lập tức lại sửa lại lời nói. "Vậy… người ta chờ anh trong phòng nha…"
Nói xong liền không cam tâm tình nguyện đi ra khỏi phòng.
Úc Noãn Tâm rốt cục thở dài một hơi, vừa định thả lỏng một chút, lại thấy Hoắc Thiên Kình không có ý định đi khỏi, thân thể lập tức tràn ngập cảnh giác.
"Hoắc tiên sinh, ngài còn có chuyện gì sao?"
Hắn… sẽ không muốn qua đêm trong phòng này đêm nay chứ? Trời ạ, thế chẳng phải Ngu Ngọc sẽ tìm được cơ hội để giết nàng sao? Nàng cũng không muốn còn trẻ tuổi lại bị mất tính mạng vì chuyện tranh giành tình nhân…
Thấy vẻ mặt nàng cảnh giác tựa như một con nhím, một tia trêu ghẹo hiện lên trong cặp mắt đen của Hoắc Thiên Kình. Hắn tiến đến, bàn tay to giữ chặt cái cằm nhỏ hoàn mỹ của nàng…
"Em dùng giao dịch để hình dung mấy ngày nay à?"
Trời biết hắn vô cùng phản cảm với hai chữ "giao dịch" từ trong miệng nàng nói ra!
"Hoắc tiên sinh, tôi nói đều là sự thật." Cặp mắt Úc Noãn Tâm băng lạnh, không nhìn vào hắn chút nào, ngữ khí bình thản giống như là đang kể lại một chuyện không liên quan gì với mình.
Ánh mắt Hoắc Thiên Kình tràn ngập vẻ quan sát nàng, một lúc sau, đôi môi mỏng nhếch lên. "Lẽ nào em không nghĩ tới ở lại bên cạnh tôi giống như Ngu Ngọc sao?"
Cặp mắt của Úc Noãn Tâm dần dần ảm đạm, nhẹ nhàng lắc đầu…
"Tôi chưa từng có mộng tưởng mình sẽ làm ảnh hậu, hơn nữa… làm người đàn bà của ngài nhất định sẽ rất cực khổ, tôi tự nhận là không có năng lực ấy…"
Nàng nói thẳng thắn mà chân thật.
Hoắc Thiên Kình khẽ nhíu mày…
"Rất nhiều người đàn bà ước gì có thể có được một ít thương yêu của tôi, nhưng em lại không giống với họ? Nếu đây chỉ là thủ đoạn lạt mềm buộc chặt, muốn khiến tôi chú ý, như vậy thì rất rõ ràng là em đã thành công rồi!"
Hàm ý châm chọc trong lời nói, Úc Noãn Tâm hoàn toàn có thể nghe ra, nàng thản nhiên nói một câu: "Hoắc tiên sinh, ngài lo lắng nhiều quá rồi, vừa rồi là ý nghĩ chân thật của tôi, không có gì khác…"
"Là bởi vì hắn ta?" Hoắc Thiên Kình bất ngờ hỏi một câu.
Hả?
Úc Noãn Tâm nhất thời không có phản ứng lại, không rõ "hắn ta" trong lời nói của hắn là chỉ ai.
"Chính là người đàn ông mà trong lòng em yêu!" Hoắc Thiên Kình nhàn nhạt giải thích một câu.
Vết thương lăn tăn tựa như sóng nước nổi lên trong mắt Úc Noãn Tâm, sâu thẳm mà mỹ lệ… Nàng không nói gì, sau một hồi mới nhẹ nhàng gật đầu một cái.
Trong lòng nàng vẫn như cũ, có một tia hy vọng xa vời sao? Hy vọng xa vời có thể lại lần nữa nhìn thấy Tả Lăng Thần, cho dù chỉ là có đủ dũng khí tiến lên để khẽ hỏi một câu "Đã lâu không gặp, anh có khỏe không", nàng cũng cam tâm tình nguyện…
Thấy vậy, Hoắc Thiên Kình vốn đang nhếch miệng dần dần chuyển sang băng lạnh…
"Người đàn bà này! Trên giường của tôi vậy mà lại nghĩ đến một người đàn ông khác, em thật đúng là lớn mật!" Bàn tay to nắm lấy cằm của nàng vô thức dùng sức, có thể nhìn ra trong mắt hắn gợn lên một tia không vui.
Úc Noãn Tâm cả kinh, đột nhiên tỉnh ngộ lại!
Trời ạ. Mình vừa nói gì vậy? Cho dù hắn bình tĩnh hòa nhã đi nữa, chung quy lại vẫn là một con báo tràn ngập mùi nguy hiểm sẽ ăn thịt người!
"Xin lỗi Hoắc tiên sinh, tôi vừa…"
Từ cằm truyền đến một trận đau đớn khiến cho nàng cau mày lại, sau một lúc, khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Thiên Kình bỗng nhiên tới gần, gần đến nỗi có thể nhìn thấu trong mắt nàng, cử chỉ tà mị trực tiếp cắt đứt lời nói của nàng.
"Nói vậy người đàn ông kia… cũng không được tốt lắm!" Tiếng nói nhàn nhạt của hắn tràn ngập ý châm chọc.
Úc Noãn Tâm giương mắt nhìn hắn.
"Chẳng lẽ không đúng sao?" Hoắc Thiên Kình bất ngờ nở nụ cười, lộ vẻ trêu tức, vẻ tàn nhẫn lạnh lùng trong mắt không cần nói cũng biết…
"Nếu coi hắn như một người đàn ông mà nói, hiện giờ em sẽ không ở dưới thân tôi mà rên rỉ thở gấp đi, không phải sao?"
Ngực đột nhiên đau xót, lời nói không chút lưu tình của người đàn ông này như kim châm thật sâu vào Úc Noãn Tâm, châm chọc như thế này so với lên giường với hắn càng đau đớn hơn.
"Hoắc tiên sinh, xin ngài không nên vũ nhục tình yêu của người khác!" Nàng cố nén đau đớn trong lòng, lãnh đạm nói.
Hắn dựa vào cái gì mà nói như vậy, có tư cách gì mà nói như vậy? Hắn chỉ là một người ngoài cuộc, căn bản là không biết năm đó xảy ra chuyện gì mà đã đưa ra kết luận. Tính cách tự cho mình là đúng này thật là làm cho người khác chán ghét!
"Tình yêu?"
Hoắc Thiên Kình nghe xong, như là nghe được một truyện buồn cười nhất thiên hạ, châm chọc bên môi càng hằn sâu. "Úc tiểu thư là người Trung Quốc, ở đất nước các người hẳn là có một câu nói "bách niên giai lão". Thì ra, Úc tiểu thư nằm trên giường của tôi, tôi là "bách niên giai lão" của em phải không?"
"Ngài…"
Đáy mắt Úc Noãn Tâm bốc lên lửa giận, ngọn lửa phẫn nộ trong con ngươi đen như thiêu đốt, đôi môi của nàng phập phồng, không khó nhìn ra những lời này gây cho nàng rất nhiều thương tổn.
"Chậc chậc… mỹ nhân ngay cả khi tức giận cũng khiến người khác khó có thể hô hấp, em đúng là có năng lực trời sinh dụ dỗ đàn ông!" Hoắc Thiên Kình nở nụ cười nhạt tàn nhẫn, không chớp mắt nhìn chăm chú vào nàng, giọng nói như kiếm sắc chém xuống.
Vừa nghĩ đến thân thể một người đàn bà như vậy có lẽ từng có rất nhiều đàn ông hưởng qua, hắn không hiểu sao không kiềm chế được và thấy phẫn nộ!
Úc Noãn Tâm nhanh chóng nắm chặt tay, móng tay hầu như đều khảm vào trong lòng bàn tay, nụ cười nhạt cùng châm chọc của hắn đâm một vết thương vào lòng nàng, một mực rướm máu…
Một lúc lâu sau, nàng mới cứng nhắc nói được một câu: "Chuyện của tôi, không nhọc Hoắc tiên sinh quan tâm!"
Sắc mặt Hoắc Thiên Kình trở nên rất khó coi. Trong con ngươi cũng lộ vẻ bất mãn, sau khi quan sát nàng đã lâu, mới trầm thấp mở miệng: "Nếu là một cuộc giao dịch, vậy được, tiếp theo chúng ta sẽ nói chuyện giao dịch!"
Úc Noãn Tâm nhìn hắn, không rõ ý tứ của hắn. "Giao dịch tiếp theo?"
"Cô biết đánh đàn không? Hoắc Thiên Kình hỏi một câu khiến nàng khó hiểu.
Nàng run sợ một chút, sau đó nhẹ nhàng gật đầu một cái.
Gia đình nàng sinh ra tuy rằng là giai cấp trung lưu, cuộc sống cũng không phải là giàu có, nhưng bà Úc rất coi trọng bồi dưỡng năng khiếu nghệ thuật cho con gái, cho dù tốn nhiều tiền cũng không tiếc. Bởi vậy, từ lúc còn rất nhỏ nàng đã luyện tập khiêu vũ, hát và đánh đàn dương cầm. Nhất là đánh đàn, thầy giáo từng khen Úc Noãn Tâm có đôi tay đánh đàn dương cầm.
Đáng tiếc, những thứ này sau khi theo nàng gia nhập làng giải trí, ngược lại là không có đất dụng võ. Bản thân là nghệ sĩ, vì cuộc sống sinh hoạt nên phải tiếp nhận một ít vai diễn mà mình không thích, chuyện này đúng thật là đáng buồn.
Thấy Úc Noãn Tâm gật đầu, trong mắt Hoắc Thiên Kình đột nhiên sáng ngời, dường như tảng đá trong lòng cuối cùng cũng được bỏ xuống, thỏa mãn khẽ nhếch môi…
"Tốt lắm, ngày mai cô theo tôi quay về Hoắc gia!"
Một câu nói quả thực khiến Úc Noãn Tâm thất kinh.
"
Đi Hoắc gia? Hoắc tiên sinh, tôi không rõ ý tứ của ngài…"
"
Theo tôi về Hoắc gia cũng là một trong những nội dung cô hứa hẹn thực hiện, về việc đi làm cái gì, tới nơi rồi sẽ biết!" Hình như Hoắc Thiên Kình không có ý muốn giải thích với nàng, cất tiếng nói nhàn nhạt, bàn tay hắn cởi nút áo sơmi một cách tự nhiên …
Úc Noãn Tâm thấy thế, lại càng hoảng sợ.
"
Hoắc tiên sinh ngài…"
Không phải hắn muốn ngủ trong phòng này đêm nay chứ?
"
Sao vậy?" Hoắc Thiên Kình nhíu mày nhìn nàng, tựa hồ không hiểu ra ý kinh ngạc trong lời nói của nàng.
Úc Noãn Tâm đưa tay chỉ chỉ…
"
Đêm nay… ngài không ở lại chỗ này chứ?" Nàng dè dặt nói, lời nói cùng dũng khí của nàng hoàn toàn bất đồng.
"
Cô nói gì?" Hoắc Thiên Kình làm ra vẻ "cô nói nhiều lời rất vô ích", đưa tay đem nàng kéo đến trước mặt mình…
"
Đừng giống như đầu gỗ thế! Cho tôi."
"
Hoắc tiên sinh…" Mặt Úc Noãn Tâm tỏ vẻ khó tin. "Ngu tiểu thư, cô ấy, cô ấy sẽ không vui…"
Chuyện này gọi là gì đây nhỉ? Sinh hoạt của hắn quả thực quá mức tùy tiện. Nói khoa trương hơn chính là… trong biệt thự này hắn dĩ nhiên lại không hề e dè như thế, song song hưởng dụng hai người đàn bà?
Úc Noãn Tâm cảm thấy trời như sụp xuống…
"
Cô gái này, việc bây giờ em cần làm chỉ là dâng cho tôi hưởng lạc, những việc khác, đều không cần em phải nghĩ đến!" Hoắc Thiên Kình trực tiếp kéo nàng từ trên giường đứng lên, ngữ khí cứng nhắc, bất mãn cực độ.
"
Hoắc tiên sinh…"
"
Câm miệng! Hầu hạ tôi tắm!" Hoắc Thiên Kình thô lỗ cắt đứt lời nói của nàng, chưa nói hai lời, trực tiếp ôm nàng đi vào phòng tắm.
Trong lòng Úc Noãn Tâm căng thẳng, nàng biết đêm nay mình sẽ không được ngủ yên giấc…
Đóng lại của phòng, ánh mắt của Ngu Ngọc trở nên băng lạnh cực độ, bàn tay nắm chặt lại, cặp mắt lộ rõ vẻ đố kị ghen ghét!
Úc Noãn Tâm!
Người đàn bà chết tiệt này, vì sao ả vừa xuất hiện là phá hư chuyện tốt của cô?
Đi Hoắc gia? Không ngờ Hoắc Thiên Kình lại đưa cô ta đi Hoắc gia?
Nhớ lại bản thân Ngu Ngọc, theo người đàn ông này ba năm, trong thời gian này, cô ta cũng từng đưa ra ý muốn đến thăm Hoắc gia, khát khao có thể tiến vào Hoắc gia, đáng tiếc đều bị Hoắc Thiên Kình lạnh lùng cự tuyệt. Cho nên, cô ta biết Hoắc Thiên Kình chưa bao giờ đưa đàn bà về nhà, cho dù là người cực kỳ thân mật, cũng sẽ chỉ ở trong biệt thự của hắn hoặc là trong khách sạn.
Hoắc gia, tựa như một cánh cửa đóng chặt mà hắn tuyệt đối không có khả năng để cho người đàn bà khác tiến vào, ngoại trừ Phương Nhan, thiếu phu nhân Hoắc gia mà hắn sắp lấy.
Ngu Ngọc không ngờ Úc Noãn Tâm lại dễ dàng tiến vào Hoắc gia như vậy, cô ta luôn luôn khinh thường người đàn bà này, không nghĩ tới… Ngu Ngọc gắt gao cắn môi, lửa giận bùng lên trong mắt.
Xem ra, người đàn bà này mới chính là người cần phải trăm phương nghìn kế đề phòng, không thể coi thường được!
Úc Noãn Tâm, chờ xem, tôi nhất định làm cho cô không được sống dễ chịu!

7 Ngày Ân Ái - Chương #34


Báo Lỗi Truyện
Chương 34/173