Chương 26 – Người đàn ông hư hỏng


Từng đợt hương hoa cùng tiếng chim hót véo von vang lên, Úc Noãn Tâm tỉnh dậy từ trong giấc mộng.
Đột nhiên nàng cảm thấy ngẩn ngơ.
Ánh nắng rực rỡ xuyên qua rèm cửa, lăn tăn chiếu vào tấm thảm trắng mềm mại, rớt xuống bóng nắng loang lổ, gió mát thổi qua rèm cửa, tiếng chuông gió như tiếng sóng biển vỗ, vang lên khe khẽ êm tai
Thiết kế của gian phòng toàn bộ đều là màu đen trắng đan xen, đơn giản nhưng lại lộ ra cảm giác đặc biệt khó thấy, mùi hoa lan thoang thoảng tỏa ra khắp ngóc ngách trong căn phòng, theo hơi thở của Úc Noãn Tâm xâm nhập vào trong huyết quản.
Một ngày chủ nhật đẹp như thế này khiến nàng giống như đang ở trên thiên đường.
Đôi mắt đẹp đang mê mang dần dần thanh tỉnh.
Nơi này không phải là thiên đường, mà là hòn đảo tư nhân của người đàn ông bí hiểm kia! Chỉ là… sao tự mình có thể đi tới căn phòng này nằm ngủ, nàng không có một chút ấn tượng nào cả.
Chắc là tối qua diễn thử xong quá mệt mỏi, sau khi trở về liền đi ngủ say sưa.
Úc Noãn Tâm nhìn đầu giường một chút, một khắc sau, đột nhiên mở to hai mắt nhìn!
Trời ạ, bây giờ không phải là buổi sáng nữa, nàng không ngờ lại ngủ thẳng đến giữa trưa!
Nàng gần như bay nhanh xuống giường, nhưng khi nhìn thấy trên người mình mặc váy ngủ, là ai đã thay quần áo cho nàng?
Đừng nói là…
Úc Noãn Tâm không dám nghĩ tiếp nữa, vừa nghĩ đã ra khả năng này, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng dần dần tái nhợt.
Cộc cộc cộc… tiếng gõ cửa lễ phép cắt đứt mạch suy nghĩ của nàng
"Mời vào." Úc Noãn Tâm càng cảm thấy hoảng sợ, vội vã chỉnh lại cẩn thận váy ngủ trên người, nhẹ giọng nói.
Cửa phòng bị mở ra…
Một đám người bước vào!
Nói là một đám người cũng không khoa trương một chút nào. Người đi đằng trước được xưng là quản gia, đằng sau là sáu người hầu gái, trên mặt mỗi người đều thể hiện sự tận tình.
"Các người…"
"Úc tiểu thư, đây là bộ lễ phục Hoắc tiên sinh chuẩn bị cho cô, mời cô rửa mặt xong thì mặc thử!" Quản gia cung kính hạ thấp người, sau đó cầm hộp lễ phục được bọc khéo léo trong tay dâng lên.
Úc Noãn Tâm ngẩn ra.
"Váy đầm?" Hoắc tiên sinh vì sao muốn đưa lễ phục cho tôi?"
Trên mặt quản gia nở ra nụ cười chuyên nghiệp. "
Đêm nay Hoắc tiên sinh cần tham dự bữa tiệc trên du thuyền của một người quan trọng, Úc tiểu thư cũng cần đi theo cùng!"
Hàng mi dài của Úc Noãn Tâm khép lại, âm thầm khẽ thở dài tiếp nhận hộp lễ phục, đặt sang bên cạnh.
Quản gia thấy thế xong ánh mắt lóe lên vẻ nghi hoặc…
"
Úc tiểu thư không mở ra xem sao? Nếu như không thích, cô chỉ cần nói là Hoắc tiên sinh sẽ ra lệnh nhà thiết kế làm lại."
Úc Noãn Tâm hơi cong khóe môi. "
Không cần, ánh mắt của Hoắc tiên sinh rất tinh tường độc đáo, bộ lễ phục này chắc chắn sẽ hợp với tôi."
Quản gia nghe xong thì không nói nữa, song… nhìn về phía Úc Noãn Tâm với vẻ mặt khó hiểu.
Cô gái nhỏ này rất đặc biệt, không giống như tiểu thư Ngu Ngọc. Tuy rằng Hoắc tiên sinh chỉ mang theo tiểu thư Ngu Ngọc đến một lần, nhưng khi đó cô ta đối xử ngang ngược ngông cuồng với kẻ dưới, làm quản gia lưu lại ấn tượng khó quên.
Thế nhưng cô gái trước mặt giống như người không màng danh lợi, điềm đạm, gió yên biển lặng, lẽ nào cô ta không biết được Hoắc tiên sinh chọn trúng là điều vinh hạnh sao?
"Úc tiểu thư, những người này sẽ hầu hạ cô tắm rửa mặc quần áo…"
Quản gia nói xong khẽ nghiêng người, hai cô hầu gái tiến lên trong tay mang hai chậu thủy tinh, một chậu chứa đầy cánh hoa các loại, chậu còn lại là tinh dầu
"
Úc tiểu thư, cô thích dùng cánh hoa hay tinh dầu?"
Úc Noãn Tâm chỉ vào chậu cánh hoa.
Hai cô hầu lui ra, bốn người khác tiếp tục tiến lên cùng các loại đồ dùng khác nhau phục vụ cho việc tắm rửa.
"
Ách, cái đó… tôi có thể tự làm được!" Úc Noãn Tâm thực sự bị loại phục vụ này dọa sợ rồi, nàng không quen bị người khác hầu hạ chứ đừng nói đến là hầu hạ tắm rửa.
Quản gia tức khắc nói: "
Úc tiểu thư, hầu hạ cô tắm rửa là công việc của những người này, xin cô đừng cự tuyệt, bằng không Hoắc tiên sinh sẽ trách tội xuống."
"
Yên tâm đi, tôi sẽ giải thích với Hoắc tiên sinh, tôi có thói quen tự mình tắm rửa thay quần áo, cảm ơn." Úc Noãn Tâm nhẹ giọng nói
Quản gia cân nhắc một chút nhưng vẫn là không thể làm gì khác hơn ngoài việc gật đầu. "
Không quấy rầy Úc tiểu thư nữa, Hoắc tiên sinh đang chờ cô ở phòng ăn, xin cô tắm rửa xong đến dùng cơm trưa cùng Hoắc tiên sinh."
"
Được." Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng gật đầu, quản gia liền rời khỏi, nàng nghĩ tới cái gì đó liền hỏi: "Hơi ngại, tôi…"
Quản gia dừng chân lại, khó hiểu nhìn Úc Noãn Tâm, trong lòng không khỏi nghĩ, vị tiểu thư xinh đẹp này lại đối xử với kẻ dưới thật lễ độ khiêm nhường như vậy.
"
Cô còn có việc gì sao?"
Úc Noãn Tâm gật đầu thẹn thùng hỏi: "
Ách, váy ngủ trên người tôi là do các người thay giúp sao?"
Quản gia nghe xong nhẹ nhàng lắc đầu. "
Xin lỗi Úc tiểu thư, chuyện này tôi không rõ lắm."
A, trái tim Úc Noãn Tâm bất giác đập rất nhanh, lẽ nào thật là hắn…
Tất cả người hầu lui xuống, nàng khẽ thở dài, ánh mắt nhìn vào hộp lễ vật bên cạnh.
Chiếc hộp màu hồng được đóng gói khéo léo, trên mặt có dây nơ buộc trong suốt, ngón tay mảnh mai nhẹ nhàng cởi ra dây nơ, chậm rãi mở hộp…
Một bộ lễ phục đẹp đến mức khiến người ta phải khó thở hiện ra trước mắt Úc Noãn Tâm!
Nàng cẩn thận cầm bộ váy lên, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc ngưỡng mộ.
Đây là một bộ váy đầm trắng tuyền với thiết kế cổ chữ V đơn giản, khảm kim cương theo hình cánh hoa trên vai, khẽ phất phơ theo làn gió, như là làn váy của nữ thần ánh trăng lay động theo gió mà nhảy múa phiêu dật, tản mác ra khí chất cao quý. Chất liệu vải mềm mịn tạo cảm giác như sờ lên cánh hoa vậy, khiến người ta yêu thích không muốn rời tay.
Đây chắc chắc là được tạo ra từ một nhà thiết kế bậc thầy nổi tiếng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Úc Noãn Tâm cũng từng tham gia một số buổi tiệc, nhưng chưa từng nhìn thấy một bộ lễ phục nào tao nhã xa hoa như vậy.
Thì ra tài phú thực có thể nuôi dưỡng lòng hư vinh của người khác.
Nàng lẩm bẩm tự giễu cợt, đây chẳng phải là lý do mà nhiều ngôi sao bất chấp thủ đoạn mà tranh giành sao, loại hư vinh lớn như thế này chỉ có tiền mới có thể thỏa mãn được, không phải sao?
Ngoài ra trong hộp còn có một bộ trang sức tinh xảo, Úc Noãn Tâm nhìn thấy xong không khỏi bật tiếng cười ngạc nhiên.
Chiếc dây chuyền cùng bộ váy đầm thật là sự phối hợp tuyệt vời, đây là hắn đã sớm chuẩn bị cho nàng.
Trang sức xa xỉ đến phải tặc lưỡi, quý báu đến chói mắt.
Tiếng của chiếc chuông gió nhẹ vang lên trong trẻo, âm thanh này làm Úc Noãn Tâm đang cầm bộ lễ phục cùng trang sức hơi run lên, vô tình làm tất cả rơi xuống tấm thảm.
Nàng sao lại ham mê những quần áo trang sức xa xỉ này. Nàng chẳng qua chỉ là cùng Hoắc tiên sinh đi dự tiệc mà thôi, đương nhiên hắn muốn trang trí cho chiếc bình hoa này thật đẹp mắt để không bị mất mặt.
Nghĩ đến đây, nàng miễn cưỡng cười, thờ ơ nhặt trang sức cùng bộ váy lên tiến thẳng vào phòng tắm.
Trong không gian rộng lớn của phòng tắm, hương thơm cùng hơi nước lượn lờ quyện lại. Hơi nóng và từng luồng hương hoa thấm vào tận trong xương cốt, toàn thân nàng thả lỏng, từ từ nhắm hai mắt hưởng thụ bầu không khí thanh tĩnh thoải mái trong chốc lát.
Tối hôm qua nàng đã cư xử hơi quá, nếu như bị Tiểu Vũ biết, nhất định chị ta sẽ tự đấm vào ngực tức tối. Không thể trách, nàng không phải là Ngu Ngọc phong tình vạn chủng, làm sao có thể vượt qua thời gian này thật tốt đây?
May mắn chính là sau khi kết thúc việc này, nàng sẽ lập tức nhận được bộ phim mới, đối với nàng mà nói đây là cơ hội lớn, cho dù không nổi tiếng được, cũng sẽ ít nhiều cải thiện được tình hình tồi tệ hiện nay của nàng.
Nghĩ tới đây, áp lực dồn nén trong lòng nàng từ nhiều ngày nay được quét sạch đi. Đây coi như là đền đáp Hoắc tiên sinh đã giải cứu cho nàng một chuyện khẩn cấp. Sau khi kết thúc, nàng sẽ không như những ngôi sao khác đi tranh giành đại gia, nàng biết rõ chính mình không phải đối thủ của Ngu Ngọc, cho nên nàng cùng Hoắc tiên sinh đã định trước sẽ kết thúc.
Trong lòng liền cảm thấy vui sướng không ít, khóe môi vô thức hơi nhếch lên cười.
"Tôi chưa từng có thói quen chờ đợi ai cùng ăn cơm trưa, em luôn làm tôi nhiều lần phải phá lệ!"
Ngay lúc Úc Noãn Tâm đang nhắm mắt hưởng thụ hương thơm thì một tiếng nói đàn ông trầm thấp vang lên, luồng không khí mang theo hương thơm hạ xuống.
Úc Noãn Tâm cả kinh, trợn mắt nhìn người đàn ông đang cười mà như không cười kia, hai cặp mắt đen chạm vào nhau!
Nhìn thấy Hoắc Thiên Kình nhàn nhã dựa vào vách ngăn trong suốt bên cạnh bồn tắm, vẻ mặt thích thú nhìn nàng đang ngâm mình trong nước, kể cả cặp mắt ưng kia cũng lóe lên ánh sáng không chút giấu diếm.
"Ngài, ngài…. ngài làm sao vào được?"
Úc Noãn Tâm cả kinh, mặt mũi trắng bệch, nàng ý thức được ánh mắt hắn đang lẻn vào những đường cong trong nước của nàng, nàng vội vã đem những cánh hoa che đi chỗ trống mà cặp mắt nóng rực đang chiếu vào không có hảo ý.
Việc làm của nàng rõ ràng làm Hoắc Thiên Kình cảm thấy bất mãn, hắn cau mày, thản nhiên buông một câu: "
Tôi chỉ không muốn cơm trưa biến thành cơm tối!"
Hắn biết nàng đẹp, nhưng không ngờ lại đẹp đến mức như vậy.
Nàng vẫn ngâm mình trong nước, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, hàng mi hơi khẽ run run. Những cánh hoa xinh đẹp khiến thân thể nõn nà của nàng lượn lờ trước mắt hắn, đẹp đến không thể tưởng tượng nổi, nhất thời tự dưng khiến hắn nhìn ngây ngốc mãi cho đến khi…. khóe miệng nàng hơi nhếch cười, khiến ngực hắn không hiểu sao đập mạnh hơn một chút.
Đàn bà đối với hắn chỉ như quần áo, là công cụ để thỏa mãn nhu cầu sinh lý bình thường của đàn ông mà thôi. Trong mắt hắn, đàn bà chẳng qua chỉ là thứ để đàn ông hưởng lạc, tất cả những gì các nàng muốn đều có thể dùng tiền tài để thỏa mãn.
Thế nhưng cô gái trước mặt hắn tuy không phải quá già dặn, nhưng lại mang đến cho hắn một khát vọng từ sâu trong đáy lòng cùng cảm giác ấm áp yên bình. Chỉ cần nhìn nàng khẽ cười cũng có thể làm sự không hài lòng trong lòng hắn biến mất.
Hắn vốn là muốn đi nhìn xem nàng làm trò quỷ gì mà vẫn lề mề dù biết rõ hắn đang chờ ở phòng ăn, không nghĩ tới lại có thể chiêm ngưỡng được một màn cực kỳ đẹp mắt.
Thế nhưng cô gái nhỏ này hình như không biết chút gì, cơ thể thơm ngát xinh đẹp bị nhìn thấy hết mà vẫn không hề phát hiện ra.
Nghĩ đên đây, người nghiêm túc không nói cười tùy tiện như hắn mà không ngờ cũng phải khẽ cười.
Úc Noãn Tâm lúc này mới phản ứng lại, thẹn thùng nói: "Xin lỗi Hoắc tiên sinh, tôi… tôi sẽ lập tức ra ngay, xin ngài chờ ở bên ngoài một lát được không? Chỉ một chút thôi."
Trời ạ, nếu hắn không đi ra ngoài, chẳng phải nàng sẽ phải đứng dậy thay quần áo ở trước mặt hắn sao?
Hoắc Thiên Kình buồn cười nhìn nàng một cái, xoay người cầm lấy quần áo của nàng đã chuẩn bị sẵn cùng với khăn tắm đi tới trước mặt nàng…
"
Đứng lên đi!" Úc Noãn Tâm kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, không khỏi nói lắp…
"
Tôi, tôi tự mình làm là được rồi…"
"
Đứng lên đi!" Hoắc Thiên Kình cắt đứt lời nàng, lặp lại ba chữ, thậm chí giọng nói dù không nặng thêm chút nào, nhưng lại có quyền uy khiến kẻ khác không dám cự tuyệt.
Úc Noãn Tâm hơi nắm chặt tay. "
Hoắc tiên sinh…"
Như vậy cũng thật lạ lùng.
"
Không cần thẹn thùng, hôm qua cái gì nên thấy hay không nên thấy tôi đều đã thấy hết rồi!" Hoắc Thiên Kình vẫn rất nhẫn nại cầm khăn tắm, giọng nói trầm thấp thản nhiên mang theo sự trêu chọc.
Tối hôm qua khi nàng tự dưng ngủ ở trong xe, kiểu ngủ này tuy không phải lần đầu hắn trông thấy, nhưng là lần đầu tiên hắn làm chuyện tốt, thay váy ngủ cho nàng!
Loại chuyện thay quần áo cho phụ nữ, lớn như vậy rồi lần đầu tiên hắn mới làm, nghĩ lại đều có chút tức cười.
Chỉ có điều, thân thể xinh đẹp của nàng thực làm hắn thỏa mãn. Thân thể trắng như ngọc của nàng dưới ánh trăng bị hắn nhìn không thiếu một phân. Hắn nhớ đến lúc nàng nhẹ nhàng múa theo âm nhạc, nhưng mà… nàng thật đúng là vô tâm. Song hắn cũng không có thói quen chiếm đoạt thân thể phụ nữ khi đang ngủ say.
Úc Noãn Tâm cả kinh, chiếc miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên. Thì ra tối qua người thay quần áo đích thực là hắn.
"Để tôi tự nâng cô đứng lên sao?" Đôi mắt ưng đen như màn đêm của Hoắc Thiên Kình nhìn nàng không chớp mắt.
"
Không cần."
Úc Noãn Tâm cực kỳ cảm thấy không được tự nhiên nhưng vẫn nghe lời đứng dậy khỏi bồn tắm, hai bàn tay theo bản năng giơ lên che khuôn ngực đẫy đà mang theo một ý nghĩ lờ mờ mà ngay cả nàng cũng không rõ.

7 Ngày Ân Ái - Chương #26


Báo Lỗi Truyện
Chương 26/173