Chương 172 – Yi Fei Si trở về


Úc Noãn Tâm đau thương mà nhìn vào mắt cô ta. Đối mặt với sự chất vấn ấy, nàng bước lên từng bước, đột nhiên giơ tay giáng cho Phương Nhan một cái tát thật mạnh…
Tiếng vang chát chúa làm tăng thêm sự bi ai trong phòng bệnh.
"Cái tát này là tôi tát thay cho Thiên Kinh!"
"Chát…" Nói xong câu đó, Úc Noãn Tâm lại bồi thêm một cái tát nữa…
"Cái tát này là tôi đánh cho Lăng Thần!"
Nói xong câu này, cái tát thứ ba cũng giáng xuống mạnh mẽ…
"Cái cuối cùng này là vì những người đã chết trong tay cô!"
Mặt Phương Nhan sưng đỏ lên nhưng vẫn cứ trơ ra, thậm chí là bắt đầu cười như điên…
"Tôi vốn không thèm được ai tha thứ, ngay cả Lăng Thần cũng vậy!" Cô hôn thật sâu lên môi Tả Lăng Thần, sau đó đứng dậy…
"Úc Noãn Tâm, cô cũng đáng thương như tôi thôi. Thiên Kình đã chết rồi, không phải cô rất yêu anh ta sao, sao còn sống hờ trên thế gian này. Cuối cùng thì tôi vẫn rất yêu Lăng Thần, đáng tiếc trong lòng anh ấy chỉ có cô. Bây giờ thì tốt rồi, tôi yêu anh ấy, cho nên tôi cũng có thể đi theo anh ấy!"
Nói xong, không đợi mọi người phản ứng thì cô đã chạy ngay đến cửa sổ, không chút do dự mà vươn người nhảy xuống…
"Á…" Lúc này cô y tá mới phản ứng lại, thét lên chói tai.
Mấy người Úc Noãn Tâm cả kinh mà chạy đến bên cửa sổ.
Dưới lầu, Phương Nhan giống như một đóa hoa anh túc xinh đẹp, máu tươi đỏ thẫm từ từ lan ra.
Trong không khí tràn ngập mùi chết chóc…
Nghĩa trang dành cho quý tộc.
"Quân Nghị, Tư Khuynh, hai tên tiểu quỷ này đừng nghịch nữa, còn chưa chịu qua bái tế cha nuôi đi!"
Trước mộ, Úc Noãn Tâm mặc sơ mi đen, cơ thể duyên dáng không thể nhìn ra đây là một bà mẹ có hai con, mái tóc dài được quấn lên sau gáy. Ánh mắt nhìn hai đứa trẻ đang đùa nghịch lộ ra tình yêu của người mẹ.
Hai đứa nhỏ rất nghe lời mẹ, hoạt bát mà chạy đến, rất ngoan mà cung kính cúi người trước mộ, có dáng vẻ của một người lớn chững chạc.
"Cha nuôi, con và em đến thăm cha đây, mẹ nói hôm nay là sinh nhật ba tuổi của con và em, cha nuôi có vui không?"
Mở miệng nói là Hoắc Quân Nghị, hôm nay là sinh nhật lần thứ ba của nó. Nó nhỏ nhưng lại giống như người lớn vậy, cái gì cũng biết hết. Nhìn cho kỹ thì khuôn mặt nó có những đường nét y hệt như Hoắc Thiên Kình.
"Xí…"
Bé gái Hoắc Tư Khuynh bên cạnh mở miệng, nói với bức ảnh có hình chàng trai tuấn tú trên mộ: "Quân Nghị thật là đáng ghét, con không muốn anh ấy làm anh đâu, con là chị, cha nuôi nói có đúng không?"
Hoắc Tư Khuynh còn nhỏ nhưng đã có dáng vẻ của một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, mặt mũi di truyền sự xinh đẹp của Úc Noãn Tâm.
"Được rồi, hai đứa nhóc các con, mỗi lần đến thăm cha nuôi lại tranh chấp vấn đề này!"
Úc Noãn Tâm nở nụ cười mà nhìn hai đứa nhóc, phủi phủi lá cỏ trên người chúng: "Tư Khuynh, mẹ đã nói với con rất nhiều lần rồi, con là em gái, Quân Nghị là anh trai."
"Hừ…" Tư Khuynh lắc lư cái đầu, Quân Nghị lại làm một cái mặt quỷ với nó.
Úc Noãn Tâm cười mà nhìn bức ảnh trên mộ, thở dài…
"Lăng Thần, thời gian qua thật là nhanh, thoáng cái mà đã ba năm rồi, hai đứa nhóc này cũng đã ba tuổi rồi!"
Giọng của nàng tràn ngập tình cảm "Thiên Kình vẫn không có tin tức gì, ngày nào hai đứa nhóc này cũng đòi ba, em sắp không biết làm sao rồi!"
Nàng dừng lại, cố gắng bình ổn hơi thở…
"Lăng Thần, anh yên tâm đi, tình hình kinh doanh của Tả Thị rất tốt, em đã học được rất nhiều từ mẹ. Trước mắt em đang quản lý việc kinh doanh của Tả Thị, anh phải phù hộ em, nếu không làm phá sản công ty của anh thì em không chịu trách nhiệm đâu!"
Từ ba năm trước, sau khi Tả Lăng Thần xảy ra chuyện thì Úc Noãn Tâm cũng không bước vào vòng giải trí nữa. Qua cơn bi thương, nàng bắt đầu học cách kinh doanh với mẹ chồng. Nàng vốn thông minh, cũng nhạy bén với chuyện làm ăn nên cũng tiến bộ không ít.
"Mẹ, mẹ nói chuyện với cha nuôi xong chưa? Khi nào thì chúng ta có thể đi về? Con phố mà mẹ nói ở đâu?" Tư Khuynh nhõng nhẽo mà bước lên hỏi.
"Khuynh Nhi, các con còn nhỏ, nơi đó rất lộn xộn. Hôm nay là sinh nhật của các con, các con quên là bà nội và bà ngoại đều đang đợi các con về nhà sao?" Úc Noãn Tâm đặt hoa xuống rồi dứng dậy nói.
Hoắc Quân Nghị nghe thế thì chớp mắt, nghiêng đầu nói: "Mẹ, bởi vì hôm nay là sinh nhật chúng con nên mới phải tới đó, không phải mẹ nói ba cũng tới đó sao?"
Úc Noãn Tâm khẽ lắc đầu: "Thật là hết cách với các con…"
"Đi nhanh đi mẹ!"
Hoắc Quân Nghị và Hoắc Tư Khuynh thấy Úc Noãn Tâm có vẻ mềm lòng thì lập tức kéo lấy nàng, nũng nịu mà năn nỉ.
"Được rồi, nhưng khi đến đó rồi thì các con phải ngoan, đặc biệt là phải nghe lời các chú vệ sĩ, không được chạy lung tung, nghe rõ chưa?"
"Dạ biết!" Hai đứa nhóc đồng thanh đáp.
"Thiếu phu nhân, chúng tôi tìm cả buổi mà vẫn chưa thấy tiểu thiếu gia và tiểu thư đâu cả!" Mấy tên vệ sĩ quýnh đến nỗi trán đẫm mồ hôi.
Úc Noãn Tâm như muốn quỵ xuống. "Con phố này loạn như vậy, chắc là hai đứa nó sợ lắm, các anh mau tìm cho đến khi nào thấy thì thôi!"
"Dạ, thiếu phu nhân."
Mấy người vệ sĩ gần như muốn cắn lưỡi để tạ tội. Hai đứa nhỏ này thật là nghịch ngợm, cư nhiên có thể biến mất dưới mắt của bọn họ.
Úc Noãn Tâm cũng đi tìm khắp con phố này, thậm chí là chú ý mỗi một cửa hàng.
Con phố này vẫn náo nhiệt và phức tạp như ba năm trước, mỗi khi đi qua một cửa hàng nàng lại nhớ tới hình ảnh khi xưa, lần đầu tiên Hoắc Thiên Kình đến con phố này. Thậm chí nàng còn nhớ cảnh hai người bị paparazzi truy đuổi.
Nghĩ đến nay, lòng Úc Noãn Tâm bỗng se thắt lại… Nàng không thể mất đi cục cưng, nhất định phải tìm được chúng.
"A, cô không phải là cô gái mua Yi Fei Si sao?" Giọng nói già nua của bà chủ cửa hàng vang lên, trong đó còn mang theo vẻ vui mừng.
Úc Noãn Tâm ngẩn ra, lúc này mới nhìn kỹ thì ra cửa hàng bên cạnh, cơ thể bỗng run lên một chút.
Yi Fei Si?
Có lẽ quá lâu rồi chưa nghe qua cái tên này nữa.
Đại biểu cho hạnh phúc lứa đôi.
Chính ngay cửa hàng này, nàng đã mua đôi nhẫn giống hệt nhau ấy. Cũng chính vì Yi Fei Si mà Thiên Kinh đến Fiji tìm nó và cũng không trở về nữa, đã ba năm rồi.
"Cô gái, cô sao thế? Cô và chàng trai đó được Yi Fei Si chúc phúc nhưng dường như cô không được vui lắm!" Bà chủ cửa hàng vẫn ăn mặc quái dị như cũ, trong giọng nói chứa vẻ hiền từ.
Úc Noãn Tâm cố gắng nở nụ cười, nỗi đau âm ỉ trong lòng lại từ từ trỗi dậy.
"À đúng rồi, chàng trai đi cùng cô từng quay lại đây đấy." Bà chủ cửa hàng có vẻ rất nhiệt tình mà bắt đầu thao thao bất tuyệt.
Úc Noãn Tâm bỗng ngây ra…
"Bà vừa nói gì, anh ấy từng tới đây sao, đó là khi nào vậy…" Giọng của nàng bỗng trở nên rất kích động, vừa gấp gáp vừa sốt ruột.
Rõ ràng là bà chủ cửa hàng bị nàng làm giật mình, nghi hoặc mà nói: "Rất lâu về trước rồi. Sở dĩ tôi nhớ rõ là vì các vị là chủ nhân của Yi Fei Si. Lúc đó anh ta rất kỳ lạ, hình như là đang tìm một chiếc Yi Fei Si khác, còn hỏi tôi là có còn Yi Fei Si không. Nhưng Yi Fei Si là thứ độc nhất vô nhị trên đời này, sao còn có cái khác chứ. Sau khi anh ta nghe thế thì rất thất vọng mà đi mất."
Hy vọng vừa được nhóm lên của Úc Noãn Tâm lại bị dập tắt, nỗi đau trong lòng lại lan ra.
Thì ra Thiên Kình của nàng từng đến đây tìm Yi Fei Si cho nàng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Nghĩ đến đây, lòng nàng giống như bị xát muối, đau nhức khôn nguôi.
"Cô gái, cô gặp phải chuyện gì sao?" Bà chủ cửa hàng quan tâm mà hỏi.
"Yi Fei Si của cháu bị mất rồi." Không biết sao Úc Noãn Tâm lại nói ra tâm sự của mình.
Bà chủ cửa hàng nghe xong thì bật cười: "Tôi thấy hai người các cô cậu rất thích nói đùa. Đúng rồi, vừa rồi tôi còn nhìn thấy chiếc Yi Fei Si của cô mà, sao lại mất được."
Câu này làm Úc Noãn Tâm chẳng hiểu gì cả, lập tức nắm lấy cánh tay của bà ta, sốt ruột hỏi: "Yi Fei Si của cháu, bà thấy nó ở đâu?"
"Trong tay một chàng trai, tôi nhìn thấy anh ta cầm nó." Bà chủ nói.
"Người đó trông như thế nào, có phải là chủ nhân của chiếc còn lại không?"
Úc Noãn Tâm cảm thấy tim mình đập rất nhanh, dường như có một dự cảm gì đó sắp bùng phát, làm nàng gần như quên cả việc tìm con.
Bà chủ cửa hàng cẩn thận nghĩ lại. "Trông thế nào thì tôi không nhìn rõ lắm, bởi vì anh ta đeo kình râm, nhưng từ dáng người thì rất giống với chàng trai đi cùng cô. À, đúng rồi, phía sau anh ta còn có hai đứa nhỏ đi theo nữa. Một trai một gái. Ai da, hai đứa nhỏ đó thật là dễ thương, đi theo chàng trai đó làm người ta phải chú ý."
Tim Úc Noãn Tâm sắp vọt ra ngoài, giọng nói trở nên lắp bắp vì kích động…
"Một bé trai, một bé gái sao. Có phải chúng nó cao tầm này không?"
Nàng vội vã khua chân múa tay ước chừng chiều cao của chúng rồi lại đột nhiên nghĩ tới điều gì, lấy ảnh của chúng ra…
"Bà nhìn xem có phải là chúng không?"
Bà chủ cửa hàng nhận lấy tấm ảnh, vừa nhìn là lập tức gật đầu…
"Đúng vậy, chính là hai đứa trẻ này, chúng nó thật dễ thương, cứ đi theo phía sau chàng trai kia mãi mà không dám tiến lên. Có điều hai đứa nhỏ rất giống với chàng trai kia. Đúng rồi, hai đứa nó là… em trai và em gái cô sao?"
Bà nghi hoặc mà hỏi. Bởi vì tuổi của Úc Noãn Tâm cũng còn trẻ, sinh con xong 3 năm thì cũng chỉ mới 25, hơn nữa nàng quá xinh đẹp, làn da nõn nà nên nhìn vẫn như đôi mươi.
Quả thật lúc nà Úc Noãn Tâm không còn lòng dạ nào giải thích lai lịch của hai đứa nhóc với bà ta nữa, vội vàng hỏi: "Người đó đi hướng nào, hai đứa nhỏ theo người đó sao?"
Bà chủ cửa hàng thấy nàng sốt ruột thì vội vàng chỉ về phía trước…
"Bọn họ đi về hướng này…"
Còn chưa kịp nói xong thì Úc Noãn Tâm đã lập tức chạy về phía đó…
Trên một góc phố, theo sau cái bóng cao lớn của người đàn ông là hai đứa con nít. Cái bóng nhỏ bé của chúng bị bao phủ bởi cái bóng của người kia.
Cuối cùng thì người kia cũng dừng bước.
Hai đứa nhỏ cũng đứng lại theo.
Người kia xoay người lại, những đường nét trên khuôn mặt hiện ra rõ ràng dưới ánh mặt trời, chỉ có điều mắt vẫn được che dưới kính râm.
"Hai đứa nhóc kia, sao cứ đi theo ta mãi thế?"
Anh ta mở miệng, giọng nói trầm thấp tràn ngập sức hút như nam châm khiến người ta mê mẩn.
Dường như hai đứa nhóc không ngờ là hắn sẽ đột nhiên dừng lại nên trợn tròn mắt mà nhìn hắn, một lúc sau Quân Nghị mới non nớt mà nói: "Sao chú biết là chúng cháu đi theo sau?"
Mặt mày thằng nhóc này lộ vẻ anh tuấn rất quen thuộc làm hắn nở nụ cười, ánh mắt càng vui vẻ.
"Bởi vì ta cũng thông minh như các con."
Quân Nghị nghe thế thì ánh mắt thâm thúy chớp chớp mấy cái rồi lắc đầu: "Trên đời này, chỉ có ba cháu là thông minh nhất."
Hắn cười sang sảng, nhìn Tư Khuynh đang ngây người bên cạnh.
"Cô bé, con thì sao, con cũng cho rằng ba là người thông minh nhất thế giới sao?"
Hắn quay đầu nhìn cô nhóc xinh như búp bê, ánh mắt trở nên dịu dàng.
Hoắc Tư Khuynh không trả lời, chỉ giương ánh mắt hiếu kỳ mà nhìn hắn, sau đó mới nghiêng đầu nói: "Chú có thể tháo kính ra không?"
Hắn không giận mà còn cười, không nói gì mà tháo kính xuống.
Vẻ mặt giống với hai đứa nhóc đến kinh người.
Ánh mắt thâm thúy chứa sự dịu dàng trìu mến mà nhìn chúng, sau đó liền nghe thấy chúng kêu lên một tiếng rồi nhào vào lòng hắn…
"Ba!"
Hắn cười trìu mến, không đẩy chúng ra mà rất tự nhiên ôm chúng vào lòng rất lâu, sau đó nói…
"Ba biết các con tên là Quân Nghị và Tư Khuynh đúng không?"
Hai đứa nhóc ngạc nhiên mà nhìn hắn…
"Sao ba lại biết tên của con?" (Bởi vì ba là người thông minh nhất thế giới ^.^)
"Vậy sao các con lại biết ta là ba của các con?"
Hắn đưa tay xoa đầu bé trai, lại thân mật mà hôn lên má bé gái.
Hai đứa trẻ đồng thanh trả lời: "Bởi vì ngày nào mẹ cũng nhìn ảnh của ba, ba còn có mùi của ba hơn cả ba trong ảnh."
Gương mặt kiên nghị của hắn lộ vẻ đau lòng, tay hơi run run một chút.
"Ba ơi, ba sao thế? Có phải chúng con không ngoan nên ba không về không?"
Trong giọng nói non nớt của Tư Khuynh có vẻ dè dặt, cô bé nắm lấy bàn tay đang run run của hắn…
"Ba, ba đừng đi nữa được không, những đứa trẻ khác đều có ba cả."
Hắn nhìn gương mặt non nớt của cô bé, vẻ ngây thơ ấy mang theo bóng dáng của một người con gái xinh đẹp làm hắn nhớ mong bao ngày.
"Quân Nghị, mẹ đặt cho con cái tên này là hy vọng sau này con lớn lên sẽ trở thành một trang quân tử đội trời đạp đất, có tính cách kiên cường."
"Vậy con thì sao?"
Hoắc Tư Khuynh nắm chặt tay hắn, ngọt ngào mà hỏi, giống như đứa trẻ được kẹo.
Hắn nhìn cô bé, trong mắt càng thêm đau đớn.
"Tư Khuynh là cách đọc gần giống với Tư Kình." (Tư Kình = nhớ anh Kình)
"Thật là sâu xa." Hai đứa nhỏ không hiểu lời của hắn lắm.
Hắn cong môi cười…
"Không hiểu cũng không sao, ba sẽ dạy các con." Nói xong liền ôm chúng vào lòng, đứng lên.
"A, ba thật là cao."
"Đúng vậy, còn cao hơn cả mẹ."
Ngay khi hai đứa nhỏ đang nhảy nhót trong lòng thì…
"Thiên Kình…"
Sau lưng hắn vang lên tiếng nói quen thuộc, dịu dàng mà mang chút dè dặt vì không dám tin, giống như là giọng con chim họa mi run run vì kinh hãi.
"Thiên Kình, là anh sao?"
Dưới ánh dương, cơ thể cao lớn của hắn khẽ run rẩy, sau đó từ từ quay lại…
Đôi mắt trong như nước cùng ánh mắt sâu như biển chạm vào nhau.
Như làn gió khẽ phất qua mặt hồ làm dợn sóng.
Úc Noãn Tâm bỗng trợn tròn mắt, sau đó cánh môi hồng run run, cảm giác run run này dần lan ra khắp người.
Bao nhiêu lần nàng giật mình giữa đêm khuya, tỉnh giấc trong làn nước mắt. Bây giờ, bóng dáng trong mộng ấy đang sờ sờ trước mắt, ngay dưới ánh mặt trời, hắn quá chân thật làm nàng cảm thấy hơi thở dồn dập.
Hắn không thả hai đứa nhỏ xuống mà ôm chúng, bước từng bước về phía nàng. Mỗi bước đều tràn ngập vẻ tự tin vững vàng, mỗi bước đến gần nàng thì vẻ thâm tình trong mắt càng nồng nàn hơn.
Cuối cùng hắn dừng bước trước mặt nàng.
Gần đến nỗi nàng có thể nhìn rõ những đường nét trên khuôn mặt hắn.
Gần đến nỗi chỉ cần nàng đưa tay là có thể chạm vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
Hắn nhìn nàng, trong mắt phản chiếu vẻ kích động của nàng. Hắn chỉ cần dùng một cánh tay là có thể bế được hai đứa nhóc, một tay kia đưa ra, nhẹ nhàng sờ lên đầu nàng, ngón tay mang theo độ ấm, dịu dàng mà chạm vào dung nhan tuyệt mỹ kia.
"Noãn, anh về rồi!"
Giọng nói trầm thấp mang theo sự dịu dàng, đầy ắp vẻ thâm tình cùng sự áy náy. Hơi thở quen thuộc của hắn vờn quanh nàng.
Úc Noãn Tâm ngẩn ngơ mà nhìn hắn. Câu nói của hắn làm đôi mắt ngấn nước của nàng dần dần mơ hồ, không rõ hình ảnh của Hoắc Thiên Kình nữa.
"Thiên Kình, em, em không muốn khóc chút nào, bởi vì như thế sẽ không nhìn rõ được anh."
Thật ra nàng có rất nhiều lời muốn nói với hắn nhưng cuối cùng lại nói ra câu này, bởi vì quá kích động nên trong nhất thời không biết nói gì mới tốt…
Ngay sau đó, cả người Úc Noãn Tâm liền bị Hoắc Thiên Kình ôm chặt vào lòng, cánh tay mạnh mẽ như muốn ép nàng sát vào làm một với hắn. Úc Noãn Tâm dễ dàng cảm nhận được cánh tay rắn chắc đang ôm chặt mình kia đang run run
Chiếc hôn nóng bỏng của hắn rơi vào trán nàng, giọng nói dịu dàng mang theo vẻ đau lòng thương tiếc.
"Không sao đâu, hôm nay nhìn không rõ thì còn có ngày mai, ngày mai vẫn nhìn không rõ thì còn có cả đời."
"Thiên Kình, cuối cùng thì anh đã về rồi."
Dưới ánh mặt trời, bóng của một nhà bốn người trải dài trên đất. Mọi người qua qua lại lại con hẻm đều ngạc nhiên mà nhìn hình ảnh trước mắt. Bọn họ có biết đâu rằng đây là một đôi vợ chồng được tụ hội sau ba năm chia cắt.
Sự trở về của Hoắc Thiên Kình đã trở thành niềm hân hoan của trên dưới Hoắc gia, nhất là Hoắc lão phu nhân vui mừng đến khóc, mà Anna Winslet cũng không giấu được sự kích động, vẻ hiền từ của người mẹ hiện rõ trong mắt bà. Hoắc Thiên Kình không nói nguyên nhân hắn mất tích mà Anna Winslet quá hiểu con mình nên cũng không hỏi gì thêm, chỉ nghẹn ngào mà nói một câu: "Về là tốt rồi."
Thoáng chốc, Hoắc gia lại có người trụ cột.
Đêm khuya, cuối cùng thì Hoắc Thiên Kình cũng dụ được hai đứa nhóc đang hưng phấn kia ngủ say, chu đáo mà đắp lại chăn cho chúng. Úc Noãn Tâm dựa vào cửa, nhìn cái bóng được đèn tường chiếu ra của hắn. Vẻ mặt hắn rất dịu dàng, nhất là trong ánh mắt nhìn bọn trẻ tràn ngập tình thương của cha.
Hình ảnh thế này đã từng là hy vọng xa vời của nàng, nhưng cuối cùng hôm nay cũng trở thành hiện thực.
Sự trở về của hắn cũng yên ắng như khi mất tích, không có vẻ gì là đột ngột mà tự nhiên giống như hắn đi một chuyến xa nhà và rốt cuộc đã trở về.
Hoắc Thiên Kình vừa xoay người lại liền nhìn thấy Úc Noãn Tâm đang dựa vào cửa. Ánh đèn dìu dịu của ngọn đèn làm da thịt như sứ của nàng càng trong trẻo. Ánh mắt nàng mang theo vẻ trìu mến dịu dàng mà nhìn hắn không chớp mắt, khóe môi cong lên đẹp như hoa anh đào.
Ánh mắt thâm tình của hắn đối diện với nụ cười dịu dàng như mộng của nàng.
Ngay sau đó, hắn bế nàng lên, giống như năm xưa, tràn ngập sự đá dạo mà dịu dàng, bước nhanh về phòng ngủ.
———
Đêm khuya, lưu luyến và triền miên.
Sau cơn ân ái, trong không khí còn tràn ngập sự nồng nàn.
"Thiên Kình."
Úc Noãn Tâm lưu luyến mà nằm trong lòng Hoắc Thiên Kình, cái đầu nho nhỏ dán vào lồng ngực hắn, bên tai là tiếng tim đập vững vàng làm rung động màng nhĩ nàng.
"Hả?"
Hắn lên tiếng, bàn tay ấm nóng lại quyến luyến mà vuốt ve da thịt bóng loáng như nước của nàng. Sự yểu điệu yêu kiều của nàng cùng sự rắn chắc tráng kiện của hắn hợp làm một, bổ sung cho nhau.
Úc Noãn Tâm vùi mặt vào cổ hắn, nhẹ nhàng nói: "Không có gì, em chỉ sợ là mình nằm mơ."
"Cô bé ngốc!" Hoắc Thiên Kình đau lòng mà ôm chặt lấy nàng. "Anh xin lỗi."
"Thiên Kình."
Úc Noãn Tâm ngửa đầu, chủ động dùng môi vẽ lên những đường nét trên khuôn mặt hắn, dịu dàng nói: "Đừng nói xin lỗi, em phải cảm tạ ông trời vì đã cho anh bình an quay về, chỉ cần anh trở lại là tốt rồi."
Đôi môi nóng cháy của hắn lại hôn nàng thật sâu, nỗi tương tư trong ba năm lại hóa thành tình ý nồng nàn.
"Vì sao không hỏi nguyên nhân anh mất tích?"
Một lúc sau, Hoắc Thiên Kình mới lưu luyến mà buông nàng ra, trán chạm vào trán nàng, đôi môi lại phủ lên hai má nàng.
Trong mắt Úc Noãn Tâm lộ vẻ dịu dàng, chủ động mà hôn lên đôi môi mỏng của hắn, dè dặt nói: "Anh không chủ động nói thì em cũng không dám hỏi."
Thật ra trong giây phút trùng phùng, nàng đã rất muốn hỏi hắn đã đi đâu. Ba năm nay hắn đã sống thế nào, tại sao phải đợi 3 năm mới trở về, là do xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay là…
Sự nhạy cảm của phụ nữ làm nàng không dám hỏi tiếp nữa…
Hoắc Thiên Kình nghe xong thì cười khẽ, tay vuốt đầu nàng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hai má mềm mại như da thịt trẻ con của nàng.
"Sao lại không dám hỏi?" Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai nàng.
Úc Noãn Tâm nhìn hắn, đôi mắt xinh đẹp hơi ngấn nước, giọng nói nhẹ nhàng mang theo chút nghẹn ngào.
"Em sợ, em sợ ba năm nay anh trải qua những đau khổ mà em không thể tưởng tượng được, anh không về chắc chắn là có lý do, em sợ anh bị thương, sợ anh chịu đau đớn, thậm chí là nghĩ rằng anh mất trí nhớ mà bên cạnh anh còn có người phụ nữ khác."
Nàng càng nói thì giọng càng nhỏ. Nhìn thấy ánh mắt mang theo ý cười của hắn thì có chút chột dạ, nước mắt từ từ rút đi: "Em biết em không nên nghĩ như thế, có điều em thật sự rất sợ hãi."
"Không nghĩ đến anh đã chết sao?" Hoắc Thiên Kình đau lòng mà vuốt tóc nàng, dịu dàng hỏi.
Úc Noãn Tâm lắc đầu…
"Em tin rằng anh còn sống. Một người có thể an bài ổn thỏa tất cả mọi chuyện thì sao có thể dễ dàng để mình chết chứ!"
"Cho nên khi em nhìn thấy thi thể kia thì kiên quyết phủ nhận không phải là anh?" Giọng nói bình thản của Hoắc Thiên Kình lộ vẻ am hiểu.
Úc Noãn Tâm ngẩn ra…
"Sao anh lại biết?"
Hoắc Thiên Kình thở dài một hơi…
"Anh biết hết mỗi một chuyện xảy ra trong 3 năm nay. Anh biết dáng vẻ của em khi nhìn thấy thi thể, biết em và mẹ phải bôn ba khắp nơi vì Hoắc Thị, biết Lăng Thần đã giúp Hoắc Thị bước qua khó khăn thế nào, biết cậu ấy trúng đạn mà chết vì bảo vệ em và con chúng ta, cũng biết em đã sinh cho anh hai đứa nhóc rất đáng yêu, hơn nữa còn biết ba năm nay em đã rời khỏi vòng giải trí mà dấn thân vào thương trường. Tất cả, tất cả anh đều biết hết…"
Úc Noãn Tâm nghe thế thì giật mình mà nhìn hắn, một lúc sau mới từ từ hỏi: "Sao anh lại biết hết tất cả vậy? Nếu đã biết thì sao còn chờ đến ba năm mới quay về?"
Hoắc Thiên Kình nhìn nàng, lâu thật lâu mới ngồi dậy, hất chăn ra, cơ thể nam tính rắn rỏi hiện ra không sót gì.
"Thiên Kình!"
"Nhìn cơ thể của anh!" Hoắc Thiên Kình dịu dàng mệnh lệnh.
Úc Noãn Tâm giật mình mà nhìn vào cơ thể hắn…
Bờ vai vững chãi, lồng ngực rắn chắc, vòng eo cường tráng, hai chân dài chắc khỏe, còn có thứ biểu trưng cho nam tính như rồng như hổ kia đang trở nên hưng phấn dưới cái nhìn của nàng.
Mặt Úc Noãn Tâm đỏ bừng. "Thiên Kình!"
Hắn bảo nàng nhìn cái gì chứ, cố ý sao?
Hoắc Thiên Kình buồn cười mà nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của nàng, tay nhẹ nhàng vỗ về nàng, cố ý nói: "Thấy em thì nó lại bắt đầu không thể khống chế được."
"Anh thật đáng ghét!"
Dáng vẻ thẹn thùng của Úc Noãn Tâm còn đẹp hơn cả hoa. Rốt cuộc hắn bảo nàng nhìn cái gì chứ? Cơ thể của hắn không khác gì trước đây, ngay cả dục vọng của hắn cũng kinh người như trước.
Hoắc Thiên Kình nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng nói: "Lúc đó xương cổ của anh bị đập mạnh, lúc tỉnh lại thì cả người không thể nhúc nhích được. Bác sĩ khám và nói là vì xương cổ bị thương làm cho xương cột sống cũng bị thương, dây thần kinh vận động cũng bị ảnh hưởng theo. Nói cách khác, anh chỉ có thể nằm trên giường mà không thể đi lại, thậm chí là động đậy cũng khó."
Úc Noãn Tâm nghe thế thì trợn tròn mắt, ngón tay run run mà chạm vào sống lưng của hắn, lúc này mới phát hiện sống lưng hắn có những vết thẹo mờ, có lẽ là thẹo để lại sau khi phẫu thuật, có điều không nhìn cho kỹ thì không thấy.
"Sao lại như thế?" Nàng đau lòng mà nhìn hắn, nhẹ nhàng ôm hắn từ phía sau.
"Là người của Phương lão gia."
Giọng của Hoắc Thiên Kình bình thản, thấy nàng đau lòng thì dịu dàng mà xoay người lại, ôm nàng vào lòng.
"Bởi vì có được tung tích của Yi Fei Si, muốn tới Fiji để tìm nhẫn cho nhanh. Không ngờ rằng lúc chuẩn bị lặn xuống nước thì lại thấy sát thủ. Nghe khẩu khí của chúng thì không khó để đoán ra là Phương lão gia có ý giết người. Anh đoán rằng đám sát thủ đó không đơn giản nên liền gọi cho Lăng Thần, căn dặn hết mọi chuyện rồi mới xuống nước, không ngờ bọn họ lại có mai phục cả dưới đáy biển. Vì dồn anh vào chỗ chết mà Phương Phạm đã phái ra gần 30 tên sát thủ. Trong lúc đánh nhau, sau lưng anh bị thương nặng, cứ như vậy dẫn đến sự bất tiện cho cơ thể."
Úc Noãn Tâm kinh hãi mà nghe hắn kể chuyện, lòng bỗng trở nên đau nhói.
"Khi anh dùng chút sức lực cuối cùng bò lên bờ thì cũng ngất đi, không ngờ được một xóm chài chuyên đánh bắt cá cứu vớt. Bác sĩ ở đó xử lý vết thương cho anh nhưng vì điều kiện có hạn mà họ lại đưa anh đến bệnh viện huyện của thị trấn để tiến hành trị liệu. Bác sĩ chính thức chẩn đoán rằng anh bị thương xương cột sống mà dẫn đến bị liệt toàn thân."
Hoắc Thiên Kình nhẹ giọng nói, tay đặt trên hai đùi.
Úc Noãn Tâm nhìn thân hình rắn chắc của hắn cả nửa ngày mới phản ứng lại, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể hắn, nghi hoặc hỏi: "Vậy sao bây giờ lại…"
Hoạt động của hắn không khác gì với quá khứ, không thể nhận ra hắn là người từng bị liệt…
Hoắc Thiên Kình cười, xoay người mà đè nàng dưới thân hình tráng kiện, bao lấy hình dáng yêu kiều của nàng.
"Bởi vì anh không cho phép em có một người chồng bại liệt, càng không cho phép từ nay về sau mình phải sống trong cảnh ngồi xe lăn với sự hầu hạ của người khác. Anh nói với chính mình rằng bất luận thế nào đều phải đứng dậy, phải giống như trước kia, bước đi một cách tự tin mà đi đến trước mặt em. Ánh mắt hắn nhìn nàng toát ra ánh sáng như sao.
"
Cho nên anh tích cực phối hợp với đủ cách trị liệu của bác sĩ, đồng thời cận vệ của anh cũng lén báo cáo với anh tất cả mọi chuyện xảy ra của Hoắc gia. Cứ như thế, anh càng không cho phép mình không thể khôi phục như trước kia. Ba năm, anh dùng gần ba năm mới có thể từ giường ngồi lên xe lăn, lại từ xe lăn đứng dậy. Trong ba năm nay, anh phải học lại làm thế nào để cầm dao nĩa, làm thế nào để cầm sách, thậm chí làm thế nào để buộc dây giày. Tất cả, tất cả anh đều phải học lại từ đầu, bởi vì anh không tin rằng trên đời này còn có chuyện mà anh không làm được."
Ánh mắt Úc Noãn Tâm vừa kinh hãi vừa đau đớn, thậm chí là che miệng lại…
Hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập hơn…
Một người đã bị bác sĩ tuyên bố là bại liệt toàn thân mà còn có thể hoàn hảo mà đứng dậy, không những đứng dậy mà còn không khác gì trước kia.
Tim của nàng bỗng đau như muốn vỡ ra.
"
Thiên Kình, lúc đó anh rất đau đớn phải không? Nếu đã còn sống thì sao không thông báo cho em biết, tại sao phải làm cho một mình mình im lặng chịu đựng nỗi đau này?"
Mặc dù nàng không tận mắt chứng kiến nhưng không khó để tưởng tượng ra những đau đớn cùng vất vả khi Thiên Kình tiếp nhận hết đợt trị liệu này đến đợt trị liệu khác. Dường như nàng có thể nhìn thấy hình ảnh hắn nằm trên giường không thể động đậy, thậm chí nhìn thấy hình ảnh hắn đứng lên rồi lại ngã xuống.
Đường đường là một người đàn ông khỏe mạnh lại phải học cách đi đứng, ăn uống, thậm chí là mặc quần áo.
Nàng sẽ không thể tiếp nhận được nỗi chấn kinh này nếu như nó xảy ra trên người nàng.
Nghĩ đến đây, Úc Noãn Tâm càng thêm đau lòng, ôm hắn càng chặt hơn.
"Cô bé ngốc, nếu lúc đó bị em nhìn thấy bộ dáng như ma quỷ ấy của anh thì nhất định em sẽ lo lắng. Ngay cả anh mà cũng không thể tiếp nhận được bộ dạng của mình lúc đó, giống như một phế nhân, tuy còn sống nhưng không khác gì một cái xác."
Hoắc Thiên Kình cười khổ: "
Hoắc gia đối mặt với nguy cơ cùng chuyện Lăng Thần bị hại làm anh nóng lòng như lửa đốt, anh ước gì mình có thể lập tức về nước để gặp em. Đáng tiếc lúc ấy anh chỉ có thể nằm trên giường nghe vệ sĩ báo cáo mọi chuyện của Hoắc gia!"
"Thiên Kình…"
Trong mắt Úc Noãn Tâm tràn ngập vẻ đau xót, dịu dàng mà vuốt ve lưng hắn. "Nơi này đã trải qua bao nhiêu lần điều trị?"
"
Tổng cộng hết những lần phẫu thuật uốn thẳng cùng điều trị lớn nhỏ thì là tám lần, còn vật lý trị liệu thì anh đã quên, chỉ nhớ là bác sĩ ở đó sắp bị anh làm cho phát điên lên rồi, thậm chí là nửa đêm mà cũng bị anh gọi đến phòng bệnh chữa trị cho anh. Kết quả là ông ấy không ngờ được rằng anh sẽ bình phục, còn cười mà nói phải đi xin giải Nobel mới được." Hoắc Thiên Kình cười sang sảng, gương mặt cương nghị lộ ra vẻ vương giả trước sau như một.
Úc Noãn Tâm không biết nói gì. Nàng có thể tưởng tượng được bộ dáng của bác sĩ khi bị hắn ép buộc thê thảm.
Lòng lại đau nhói khi nghe hắn nói chuyện phẫu thuật.
"
Thiên Kình, vậy thi thể đó là của ai, thân hình của người đó rất giống anh." Nàng bỗng nhớ đến vấn đề này.
Đôi mắt đang cười của Hoắc Thiên Kình bỗng trở nên đau xót.
"
Là Kiêu!"
Giọng của hắn trở nên rất trầm và bi thương. "
Lúc đó, khi cậu ta phát hiện anh bị tập kích thì xuống nước cứu anh. Nhưng vì người của đối phương quá đông, cho dù bọn anh từng được huấn luyện thì cũng khó mà địch lại. Vì cứu anh mà cho dù trong cơn hấp hối, Kiêu đã đẩy anh đang bị thương nặng vào dòng nước chảy, còn cậu ta thì lại tự hủy đi khuôn mặt mình. Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu ta vì anh mà mất đi tính mạng."
Trong đầu Úc Noãn Tâm bỗng hiện lên hình bóng cao lớn ấy, thì ra là Kiêu. Anh ta luôn lẳng lặng mà đi theo sau Hoắc Thiên Kình, im hơi lặng tiếng nhưng lại dùng cách thức ấy để bảo vệ Hoắc Thiên Kình.
"Thiên Kình!"
"Người của Phương gia đã hại anh mất đi hai người anh em, cho dù là anh nằm trên giường cũng không để bọn họ sống yên được!" Mặt Hoắc Thiên Kình trở nên lạnh lùng đáng sợ.
Úc Noãn Tâm nhìn vẻ mặt đột nhiên thay đổi của hắn thì bỗng nhớ tới điều gì…
"
Thiên Kình, lẽ nào anh nhúng tay vào việc của Phương gia?"
Mắt Hoắc Thiên Kình lạnh lẽo.
"
Con cáo già Phương Phạm này trước giờ không giỏi làm ăn, muốn lão ta hoàn toàn mắc mưu thì phải làm lão tin anh đã chết. Vì thế anh âm thầm cho người mua chuộc báo chí, đưa tin về thi thể của Kiêu, cố ý tung những tin tức bất lợi cho Hoắc Thị. Anh rất hiểu cách làm việc của Lăng Thần, chắc chắn cậu ấy sẽ lợi dụng tin tức này mà làm cho Phương Phạm mất đi sự cảnh giác, yên tâm mà thu mua một lượng lớn cổ phiếu của Hoắc Thị, mà lăng Thần cũng sẽ nhân cơ hội này mà cho lão ta một đòn trí mệnh. Phương Thị xuống dốc, anh lại ra lệnh cho người đem chứng cứ phạm tội của Phương Phạm và Phương Thị trong mấy năm nay giao cho phòng điều tra thương mại. Đương nhiên trong lúc đó, Lăng Thần cũng tìm được không ít chứng cớ."
"
Cho nên cả Phương gia đều bị bắt đều là do anh an bài?" Úc Noãn Tâm cả kinh. Người này nằm trên giường mà còn có thể bày mưu tính kế như vậy.
Hoắc Thiên Kình hừ lạnh. "
Làm bọn họ ngồi tù đúng là nhẹ cho họ quá, nhất là Phương Phạm. Bệnh tim của ông ta tái phát cũng không phải là ngẫu nhiên, chỉ có điều anh không ngờ ngay lúc hấp hối ông ta còn chỉ thị Phương Nhan nén lòng phái sát thủ làm hại Lăng Thần mất mạng. Nếu bọn chúng đã bất nhân thì anh cũng sẽ bất nghĩa. Kiêu và Lăng Thần đã chết, anh buộc chúng phải trả cái giá đau đớn nhất, dùng mạng của cả nhà để tế các anh em của anh."
Úc Noãn Tâm nghe thấy mà khiếp hồn đảm vía, nàng không khó để đoán được vận mệnh của Phương gia.
Hoắc Thiên Kình thấy sắc mặt nàng có vẻ nặng nề thì khẽ cười, trong thoáng chốc, sự dịu dàng lại trở về trong mắt hắn.
"
Sau khi cơ thể được bình phục thì anh rất nhớ em, muốn lập tức bay về bên cạnh em."
Úc Noãn Tâm nhìn hắn.
"
Tại sao anh lại xuất hiện ở con hẻm ấy?"
Hoắc Thiên Kình cười khẽ, giống như làm ảo thuật mà đưa một cái hộp xinh xắn ra trước mắt nàng.
Úc Noãn Tâm run run mà nhận lấy, mở ra…
Chiếc nhẫn tinh xảo đang tỏa anh ánh sáng chói mắt dưới ánh đèn…
Đó là… Yi Fei Si!
"
Thiên Kình, anh thực sự tìm thấy nó rồi!"
"
Cô bé lơ đãng, chiếc nhẫn này kẹt trên nhánh san hô, lần sau không được sơ suất thế nữa."
Hoắc Thiên Kình cưng chiều mà căn dặn: "
Vì cho em một bất ngờ mà anh đã cố ý tới con phố ấy tìm một cái hộp xinh xắn, không ngờ lại thấy con của anh đi trên phố như hồn ma không chủ. Em đúng là vô tâm, cư nhiên dám làm lạc mất con trai và con gái của anh."
"Thiên Kình!"
Úc Noãn Tâm không đợi hắn nói hết, rốt cuộc không nhịn được mà nhào vào lòng hắn. "Sao anh lại ngốc như thế, nhẫn mất rồi thì thôi đi, tính mạng của anh mới là quan trọng nhất. Ba năm nay, mỗi ngày em đều nhớ anh, mong anh quay về, mỗi ngày em đều sống trong sự dằn vặt áy náy. Sao anh có thể vì em mà chạy đến nơi xa xôi nghìn trùng ấy tìm nhẫn, thậm chí là thiếu chút nữa mất cả mạng chứ?"
Nàng không thể kìm nén được nữa, sự đau đớn cùng khổ sở trong lòng đều phát tiết ra.
Nàng thật sự rất đau lòng, rất rất đau. Vào lúc hắn đau đớn nhất thì lại không có mặt bên cạnh hắn.
Nước mắt chảy dọc xuống hai má nàng, ngay sau đó bị Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng hôn lấy.
Khẽ nâng mặt của nàng lên, dịu dàng mà lau đi nước mắt của nàng, ánh mắt hắn thâm tình mà nhìn sâu vào mắt nàng, nói từng chữ: "Bởi vì… anh yêu em!"
Ba từ ấy rơi vào tai nàng rất rõ ràng, ngay cả ánh mắt vô cùng kiên định kia cũng toát ra vẻ gì đó làm tim người ta đập mạnh.
Úc Noãn Tâm ngẩn ngơ mà trợn tròn mắt, giống như là thấy ảo giác.
Chấn kinh, còn có cả không dám tin.
"
Thiên Kình, vừa rồi anh nói gì?"
Môi Hoắc Thiên Kình cong lên, ánh mắt thâm tình của hắn phản chiếu trong đôi mắt ngấn lệ của nàng.
"
Anh yêu em!"
Hắn lại mở miệng nói rất rõ, mang theo sự nồng nàn.
"Thiên Kình!"
Nước mắt lại tràn ngập trong mắt của Úc Noãn Tâm.

7 Ngày Ân Ái - Chương #172


Báo Lỗi Truyện
Chương 172/173