Chương 167 – Sĩ diện hão


Úc Noãn Tâm nhạy cảm mà nhận thấy được ánh mắt của anh, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, dịu dàng nói: "Từ lúc em mang thai thì mới biết trách nhiệm của mình nặng nề thế nào. Lăng Thần, đời người phải trải qua những giai đoạn khác nhau thì mới có thể trưởng thành. Thiên Kình dắt em từ một cô gái ngây thơ trở thành một phụ nữ có thể gánh vác được trách nhiệm, em rất hạnh phúc!"
Trong nụ cười của Tả Lăng Thần có chút chua xót: "Chỉ cần em hạnh phúc là được."
"Đừng như vậy, Lăng Thần, cho dù chúng ta không trở thành người yêu thì cũng vẫn là bạn bè. Trên đời này không có gì là bỏ qua được, giống như bây giờ, rốt cuộc thì mâu thuẫn của Hoắc gia và Tả gia cũng đã được giải quyết, em thật vui mừng cho anh và Thiên Kình!" Úc Noãn Tâm cười tươi như hoa, giọng nói nhẹ nhàng thoảng qua theo làn gió.
Môi Tả Lăng Thần hơi cong lên nhưng ánh lắt lại không được tự nhiên mà cụp xuống. Người mà anh yêu ơi, em đâu biết được rằng khi một người con trai đã hết lòng hết dạ yêu một người con gái thì có muốn quên cũng quên không được!
"Dáng em mang bầu nhìn rất đẹp, hai đứa trẻ này thật hạnh phúc!" Anh thấp giọng nói.
Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng nở nụ cười: "Quả thật chúng nó rất nghịch ngợm, mặc dù còn rất nhỏ nhưng có khi còn biết động đậy đó!"
"Thật sao?"
Trong mắt Tả Lăng Thần có vẻ ngạc nhiên, dè dặt hỏi: "Anh có thể sờ một chút không?"
"Đương nhiên!" Úc Noãn Tâm cười nói: "Có điều bây giờ chúng còn quá nhỏ!"
Tay Tả Lăng Thần từ từ sờ lên cái bụng đã hơi nhô lên của Úc Noãn Tâm, ngón tay anh hơi run run, khi chạm vào bụng nàng thì trong lòng dâng lên chút bi ai.
Nếu có thể, anh rất muốn dưới lòng bàn tay này là con của anh.
"Bây giờ anh đã không có quan hệ huyết thống gì với Hoắc gia rồi, anh có thể làm cha nuôi của chúng nó không?" Mắt Tả Lăng Thần có vẻ mong chờ mà hỏi.
Úc Noãn Tâm khẽ cười: "Đương nhiên là được rồi!"
"Cảm ơn em!" Nụ cười của Tả Lăng Thần mang chút xót xa.
Trong không khí từ từ lan ra chút trầm lắng.
"Noãn!"
Giọng nói có vẻ bất mãn của Hoắc Thiên Kình vang lên, phá tan vẻ ảm đạm trong không khí, nhưng lại có thêm chút ghen tuông. Chỉ thấy hắn bước nhanh tới trước, khi thấy bàn tay Tả Lăng Thần đang đặt trên bụng Úc Noãn Tâm thì mày nhíu lại.
"Thiên Kình?"
Úc Noãn Tâm thấy mắt hắn hơi có vẻ không vui thì hơi ngẩn ra.
Tả Lăng Thần buông tay ra, mắt nhìn thẳng vào mắt Hoắc Thiên Kình, mang theo nụ cười khổ.
"Xem ra cho dù không có hiểu lầm năm xưa thì em và anh cũng mãi mãi không thể trở về quá khứ!"
"Đương nhiên!"
Hoắc Thiên Kình thừa nhận không chút ngần ngại, nhưng lại nói một câu làm Úc Noãn Tâm cảm thấy ấm áp.
"Bởi vì anh và em cùng yêu một cô gái, điều này đã định là chúng ta không thể quay lại như cũ!"
Đây là lần đầu tiên hắn nói yêu gần trực tiếp đến thế, Úc Noãn Tâm ngây ngẩn mà nhìn hắn, tim không ngừng đập loạn.
Dường như Tả Lăng Thần cũng phát hiện được điều này, trong nụ cười nhạt có vẻ thỏa hiệp.
"Cuối cùng thì anh vẫn thắng, bảo một người như anh nói tiếng yêu còn khó hơn là lên trời, xem ra anh đúng là người mà Noãn Tâm chờ đợi!"
"Chúng ta vẫn là anh em như trước, đây là sự thật không thể thay đổi, mà anh cũng không muốn thay đổi!" Thoạt nghe thì giọng của Hoắc Thiên Kình cũng không còn vẻ cứng rắn cùng lạnh lùng nữa.
Tả Lăng Thần cười nhẹ: "Đương nhiên!" Nói xong, anh nhìn Úc Noãn Tâm một cái, rồi lại đưa mắt nhìn Hoắc Thiên Kình…
"Em vẫn nói câu đó, hãy đối xử tốt với cô ấy, nếu không em nhất định sẽ đoạt cô ấy lại, cho dù cô ấy đã có con với anh!"
"Em sẽ không có cơ hội ấy đâu, dành tình yêu của em cho người khác đi!" Giọng của Hoắc Thiên Kình cực kỳ kiên quyết.
Tả Lăng Thần cười cười, không nói gì thêm nữa mà quay người đi…
"Lăng Thần!" Hoắc Thiên Kình ở sau lưng gọi anh lại.
Tả Lăng Thần đứng lại, nhưng không có quay đầu.
"Em biết là anh sẽ không nói xin lỗi với em!" Hoắc Thiên Kình bỗng nói một câu chẳng đâu vào đâu. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Cuối cùng Tả Lăng Thần vẫn quay đầu lại, cong môi cười: "Anh vẫn là như thế, em đã quen rồi!" Nói xong liền bước ra khỏi vườn hoa.
"Có điều anh yên tâm, em đã chấp nhận lời xin lỗi của anh!"
Giọng nói của anh vang lên từ xa, lộ ra một sự tự tin!
Gương mặt hờ hững của Hoắc Thiên Kình bỗng thay đổi, đôi môi mỏng cong lên!
Úc Noãn Tâm nhìn thấu hết tất cả, cả nửa ngày mới che miệng cười: "Anh và anh ấy đúng là anh em, ngay cả cách thức xin lỗi cũng không giống người ta."
"Ai nói anh xin lỗi cậu ta chứ? Cậu ta có gì đáng để anh nói xin lỗi?" Hoắc Thiên Kình nghe thế thì lập tức che giấu đi nụ cười bên môi, cố ý xụ mặt nói.
"Đàn ông luôn thích sĩ diện hão!"
Úc Noãn Tâm khẽ chọc một câu. Trong lòng nàng biết rõ, khi Hoắc Thiên Kình biết được toàn bộ sự thật thì đương nhiên sẽ cảm thấy ân hận cùng áy náy vì những việc mình làm trước kia. Nhất là Tả Lăng Thần, anh đúng là người vô tội.
Hoắc Thiên Kình thấy trong mắt nàng hàm chứa vẻ chế giễu thì bỗng nghiêm túc trở lại, bất mãn mà ra lệnh: "Sau này không được phép để người khác sờ bụng nữa, ngay cả phụ nữ cũng không được, chỉ có anh mới được sờ, nghe rõ chưa?"
Úc Noãn Tâm nghe thế thì buồn cười mà nhìn hắn. "Anh đúng là ngang ngược hết chỗ nói, con ở trong bụng em, em mới có quyền quyết định!"
"Không được!"
Hoắc Thiên Kình kéo nàng lại, tay sờ lên bụng nàng: "Tả Lăng Thần đáng chết, dám ở trong nhà anh mà sờ con của anh, cậu ta còn nói gì nữa?"
Úc Noãn Tâm liếc xéo hắn, cố ý nói: "Anh ấy muốn làm cha nuôi của mấy đứa nhỏ, em đã đồng ý rồi!"
"Không được!"
Hoắc Thiên Kình phản ứng ngay lập tức, hét lên: "Con chỉ có thể có 1 người cha, cho dù là cha nuôi cũng không được!"
"Anh hét có gì chứ? Muốn dọa con sao?" Úc Noãn Tâm cũng trừng hắn, quát trở lại.
"Anh đâu có hét, không phải đang ôn tồn mà nói chuyện với em sao?"
Hoắc Thiên Kình lập tức như trở thành một người khác, ôm nàng vào lòng mà cười: "Anh không muốn con của anh thân thiết với bất cứ người nào khác, anh sẽ đau lòng đó!"
"Quỷ ích kỷ!" Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng nở nụ cười, trong lòng thấy ấm áp, vùi mình vào lòng hắn, cười tươi như hoa.

7 Ngày Ân Ái - Chương #167


Báo Lỗi Truyện
Chương 167/173