Chương 130 – Tâm tư


"Lăng Thần, anh… anh cưỡng bức Úc Noãn Tâm?" Phương Nhan đột nhiên mở hai mắt to mà nhìn.
Đôi mắt Tả Lăng Thần đỏ rực: "Người cưỡng bức Úc Noãn Tâm không phải là anh mà phải là Hoắc Thiên Kình?"
"Cái, cái gì?" Phương Nhan đột nhiên đứng dậy, nhìn Tả Lăng Thần mà không thể tin nổi: "Anh vừa mới nói cái gì?"
"Thế nào ?"
Tả Lăng Thần nhướng mi nhìn cô, bên môi lộ ý cười châm chọc "Không nghĩ được rằng người đàn ông em yêu lại đê tiện như vậy ư? Ba năm trước, hắn biết rõ Úc Noãn Tâm là cô gái của anh, còn biết chúng tôi đã có hôn ước, nhưng hắn vẫn làm nhục Úc Noãn Tâm, đêm trước ngày chúng tôi kết hôn, hắn… cưỡng bức Noãn Tâm"
Phương Nhan không thể tin những gì mà mình nghe được, ánh mắt hoảng loạn kinh sợ, ngay cả hơi thở cũng dồn dập khác thường…
"Không thể nào… Thiên Kình, anh ấy, anh ấy sao có thể làm ra những chuyện như vậy ? Em không tin…"
"Đây là sự thật, em tin hay không thì nó cũng đã xảy ra! Bằng không Noãn Tâm làm sao có thể bỏ anh mà đi?"
Tả Lăng Thần cười khổ, ánh mắt chứa đầy thống khổ "Đáng tiếc, anh cũng không thể nói sự thật với Noãn Tâm, không sai, anh quả thật đáng xấu hổ, anh với em phát sinh quan hệ hết lần này đến lần khác, nhưng… Hoắc Thiên Kình mà có cao thượng sao? Bên người hắn luôn đầy rẫy đàn bà, hơn nữa cũng không phải là không biết mình có vị hôn thê mà vẫn quấn lấy người đàn bà khác sao? Thậm chí… cả một cô gái đơn thuần cũng làm ra chuyện như vậy? Anh so với hắn thật như là thầy mo gặp pháp sư!"
"Lăng Thần…"
"Em còn muốn thay Hoắc Thiên Kình giải thích sao ? Nếu như vậy, thì cút ra ngoài! Nếu ở lại, thì câm miệng cho tôi." Rõ ràng có thể nhận thấy trong lòng Tả Lăng Thần rất bực dọc, bàn tay vung lên, nói thô lỗ.
Phương Nhan thấy chân mày anh ta chau lại, trong long hơi run rẩy, cô không nói gì nữa, một lần nữa ngoan ngoãn ngồi xuống gần bên anh, nhẹ nhàng xích người tới gần anh…
"Lăng Thần, anh nói gì em cũng tin, anh yên tâm, em sẽ không làm phiền anh nữa …"
Cô dịu dàng nằm trong lòng anh, ngón tay nhẹ nhàng đặt trên ngực anh. "Em chỉ muốn ở đây cùng anh, đừng đuổi em đi, được không ?"
"Em hẳn là biết bây giờ anh có thể làm bất cứ chuyện gì, đi nhanh đi! Đừng để mình trở thành thế thân!" Tả Lăng Thần nói với giọng lạnh như băng.
Phương Nhan cười lạnh lẽo…
"Em vẫn luôn là thế thân mà, không phải sao?"
Cô nằm lên người anh, giọng khe khẽ thủ thỉ: "Em có phải là hết thuốc chữa rồi không? Rõ ràng biết anh chỉ xem em là người thế thân cho Úc Noãn Tâm, nhưng vẫn không thể bỏ đi…"
Đột nhiên cằm bị bàn tay to của Tả Lăng Thần nắm chặt, sức lực mạnh mẽ…
"Em thật sự không đi?"
Phương Nhan chịu đựng từng cơn đau truyền đến cằm, nhẹ nhàng lắc đầu.
"Được rồi… Tả Lăng Thần đột nhiên nở nụ cười, nụ cười chứa đầy sự tuyệt vọng và đau đớn, chưa nói đến tiếng thứ hai, anh ta đã đẩy Phương Nhan xuống sô-pha, dùng thân thể to lớn của mình mà đè lên…
"
Lăng Thần…." Nước mắt tràn đầy trên gương mặt Phương Nhan, nhưng không cách nào ngăn lại mà chỉ ôm lấy anh…
"
Vì sao? Vì sao anh không thể giữ được người phụ nữ của mình…."
Tả Lăng Thần vùi sâu đầu vào mái tóc dài của cô, cơn đau trong lòng khiến anh ta coi người phụ nữ dưới thân trở thành đối tượng ham muốn, bàn tay to của anh sờ mạnh trên người cô ….
"
A…" Chiếc váy trắng trên người Phương Nhan bị cởi bỏ, anh thô lỗ ném xuống thảm.
"
Lăng Thần… em sẽ không làm cho anh đau khổ như vậy, nhất định sẽ không …"
Phương Nhan chủ động hôn lên mắt anh, cô biết người đàn ông trước mắt này đã không kìm chế được nữa, thế thì… để cô thành toàn cho anh vậy …
Vì cuối cùng cô đã hiểu được lòng mình, khi ở gần thân thể của anh, lòng cô một lần nữa lại dần dần…
Đáng tiếc, nỗi đau tuyệt vọng thống trị trong Tả Lăng Thần đã đè nặng khiến anh không còn tâm tư mà nghe được cô ta nói gì, đương nhiên cũng sẽ không bận tâm nhiều về ý tứ trong câu nói của cô, lửa giận tràn ngập cùng những suy nghĩ hận thù dựa vào người đàn bà này để giảm bớt.
"A… Lăng Thần…" Phương Nhan thở gấp, thiếu chút nữa là ngất đi, nhưng vẫn cố gắng cắn môi, chủ động ôm lấy anh.
Tại biệt thự xa hoa mỹ lệ …
Nằm trên chiếc thảm bừa bãi ….
Người phụ nữ không thể khống chế bản thân, nhịp thở gấp gáp tràn ngập cả không gian, phối hợp với tiếng gầm nhẹ như dã thú của người đàn ông, cùng quấn lấy nhau…
Biệt thự Lâm Hải
Mùi hoa thoang thoảng lượn lờ, Úc Noãn Tâm lẳng lặng đứng sát cánh cửa sổ nhìn những đóa hoa trắng rơi lả tả, trên gương mặt tuyệt mỹ không chút biểu cảm, ngay cả ánh mắt cũng bình lặng như nước….
Nàng dường như xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, bộ dáng như đi vào cõi thần tiên, thế nên khi Hoắc Thiên Kình bước vào, nàng cũng không hay biết.
"Nghĩ gì mà nhập thần như vậy?"
Người đàn ông từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy nàng, đem hai cánh tay rắn chắc ôm chặt thân hình bé nhỏ của nàng, long đản hương và mùi hoa trộn lẫn vào nhau đầy cõi lòng…
Cái ôm ấm áp và hơi thở quen thuộc khiến Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng run lên, nàng muốn nói chuyện gì đó, nhưng lại ngập ngừng, nhẹ nhàng lắc đầu.
"
Bé ngốc, muốn để cho nhà thiết kế đợi cả ngày sao ?" Tròng mắt đen của Hoắc Thiên Kình xuyên thấu nhìn vào ánh mắt trong suốt như thủy tinh, nhìn hình dáng nàng và dừng lại ở hai má lúm đồng tiền, giọng nói trầm trầm quyến luyến không thôi…
Úc Noãn Tâm nao nao, chân mày hiện lên một chút lo lắng…
"
Anh… còn muốn đưa em đi thử áo cưới sao ?"
Trên đường về nhà luôn trầm mặc, nàng chưa giải thích với Hoắc Thiên Kình rốt cuộc ngày hôm nay đã xảy ra chuyện gì, cũng không làm sáng tỏ được lời nói của Tả Lăng Thần, nàng cũng không biết giải thích với hắn thế nào, thêm nữa là… nàng thật sự không thể xác định được tâm tư của hắn.
Hoắc Thiên Kình sau khi nghe nàng nói, ánh cười mờ nhạt ẩn hiện trong đôi mắt, xoay người nàng quay về phía hắn, ánh cười nhẹ nhàng ngưng lại, dọc theo làn môi mỏng mà chậm rãi nói…
"Anh cũng không hy vọng vợ mới cưới của mình đến lúc đó lại mặc chiếc áo cưới bình thường."
Trong mắt Úc Noãn Tâm nổi lên nghi hoặc, nhợt nhạt như sương lại như lục bình trôi trên mặt nước…
"
Anh còn muốn kết hôn với em sao?"
"
Tại sao lại không?" Hoắc Thiên Kình hơi nhíu mày, dường như nàng đang hỏi một vấn đề hết sức thái quá.
"
Em…" Úc Noãn Tâm thực sự không thể nhìn thấu ý nghĩ của hắn, thăm dò mà nói một câu: "Anh nên tức giận mới đúng, không phải sao ?"
Hoắc Thiên Kình nhìn nàng không hề chớp mắt, gương mặt như đá cẩm thạch được điêu khắc anh tuấn lộ ra thần thái khiến kẻ khác nắm bắt không được, kể cả con ngươi màu đen như chim ưng cũng ánh lên ánh sáng kỳ dị.
Sau một lúc lâu, hắn mới giơ tay lên, hơi dùng sức một chút mà nhéo cái mũi nhỏ của nàng.
"
A…" Úc Noãn Tâm xoa cái mũi, vẻ mặt kháng nghị, lập tức trừng mắt nhìn hắn nói: "Anh làm gì vậy, đau quá…"
Gần đây, hắn làm sao vậy? Luôn làm những hành động mà nàng không đoán ra được nguyên nhân, nàng thà rằng nhìn bộ dáng tàn bạo luôn hờ hững trước kia, như vậy còn hoàn hảo một chút.
"
Vừa rồi ở bên Tả Lăng Thần đó, em không phải rất hiểu rõ con người anh sao? Hiện giờ, sao lại như vậy?" Hoắc Thiên Kình cười kéo nàng ôm vào lòng, không có lấy một chút tức giận.
Mọi nghi hoặc của Úc Noãn Tâm đều hiện lên trên đầu mày, trong xe nàng thấy rõ vẻ mặt hắn rất hờ hững, còn tưởng sau khi trở về hắn sẽ rất giận dữ.
Nhưng… rốt cục thì hắn có tin lời của Tả Lăng Thần không?
Kỳ thật nàng muốn giải thích rõ ràng với hắn, nhưng lại muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu như nàng không giải thích?
"Em…. Ai nói em hiểu anh, em không biết gì đâu!" Nàng cố ý tựa đầu sang một bên, tránh đi ánh mắt cười như không cười kia.
Người đàn ông này hiện nàng thấy thật kỳ lạ, khó có thể nắm bắt được…
"
Được rồi, em nói xem, tại sao anh lại phải tức giận?" Hoắc Thiên Kình kéo nàng ra, nhẹ giọng hỏi.
"
Bởi vì lời nói ban sáng…" Úc Noãn Tâm nói ra, sau khi nói xong lại hối hận.
Trong lòng thực sự càng ngày càng không giấu được tâm tình….
"
Em cùng hắn đã xảy ra quan hệ?" Giọng nói Hoắc Thiên Kình bình ổn không có chút tức giận.
"
Không có! Em cùng anh ấy không có xảy ra quan hệ!" Úc Noãn Tâm vội giải thích rõ "Anh ấy cố ý nói như vậy!"
Hoắc Thiên Kình nở nụ cười, bên môi lộ vẻ cưng chiều cùng thương tiếc…
"
Anh biết rồi"
Hả?
Úc Noãn Tâm lại ngây ngẩn cả người, ngấy ngốc mà nhìn hắn, qua cả nửa ngày mới nói một câu: "
Anh… tin lời em sao?"
Thật hay giả?
Ánh mắt mang ý cười của Hoắc Thiên Kình dần dần trở nên nghiêm túc, bàn tay âu yếm, động tác dịu dàng, không hề che giấu nhu tình, con người sắt đá bá đạo dường như chỉ ôn nhu, hòa nhã…
"
Chỉ cần là em nói, anh sẽ tin!"
Thân mình Úc Noãn Tâm run mạnh, chớp mắt nhìn về phía Hoắc Thiên Kình, dần dần trong ánh mắt trong suốt nhưng lạnh lùng đó có hiện lên một chút cảm động không diễn tả được….
"
Vì sao…"
Hắn có thể không tin nàng mà, hắn rõ ràng biết người nàng yêu là Lăng Thần, cho nên dù có làm chuyện đó thì cũng có thể, nhưng hắn lại tin…
Hằn tự tin như vậy sao ? Tự tin vào hắn ? Hay là tin vào nàng ?
"
Bởi vì…" Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ánh mắt thương yêu mà nhìn nàng, nhẹ nhàng mà nói: "Em là vợ anh"
Úc Noãn Tâm ngày càng trở nên hít thở dồn dập, nước mắt cuối cùng vẫn không kìm được, lại biến thành những hạt trân châu lấp lánh lăn dài trên má, tình cảm trong lòng không hiểu vì sao đều bị chi phối, nàng lập tức sà vào lòng hắn, tình cảm trong nháy mắt như nước lũ dâng lên…
"
Thiên Kình, anh sao lại tin em như vậy ? Anh có biết em rất sợ, nghĩ rằng anh sẽ không tới, em thật sự rất sợ…"
Nhu tình chợt đến làm tâm hắn xúc động, chạm đến…. Nỗi đau trong tim…
Hai trái tim chưa từng gần nhau đến vậy…
Hắn ôm chặt nàng vào lòng, đôi môi hạ xuống không kìm lòng được mà hôn lên nước mắt trên gương mặt nàng, hương vị chua xót cùng quyến luyến hòa lẫn vào nhau, bàn tay to lớn đem khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vùi vào lồng ngực hắn…
"
Noãn, thật xin lỗi, đều là anh không tốt, anh nên tự mình đón em"
Giọng nói của hắn càng trầm thấp càng thêm khàn cùng áy náy hơn: "
Khi anh biết em bị hắn ta đưa đi, anh thật sự chưa từng căng thẳng như vậy, thật sự rất sợ, anh không thể kìm chế được mình, muốn thật nhanh được nhìn thấy em, đến hôm nay anh mới hiểu được sự dày vò khi phải lo lắng cho một người, anh sẽ không để chuyện này xảy ra nữa, anh sẽ không để em sợ hãi…."
"
Thiên Kình…" Úc Noãn Tâm hoàn toàn tin điều đó, nàng ngẩng đầu, nước mắt ướt đẫm, giọng nói nghẹn ngào.
"
Em yêu anh có phải không ? Nói cho anh biết, em yêu anh!"
Giọng của Hoắc Thiên Kình cũng có vẻ khàn khàn, bàn tay yêu thương mà vỗ nhẹ trên mặt nàng, ánh mắt mang theo lưu luyến cùng quan tâm không chút che giấu…
"
Em…"
Úc Noãn Tâm muốn nói gì đó, nhưng lại như bị nghẹn trong cổ họng, đôi môi nàng run rẩy, thậm chí mở ra, khẽ động đậy nhưng rồi không cách nào nói ra những lời trong lòng…
Chỉ có điều, nước mắt rơi càng nhanh…
Hoắc Thiên Kình đau lòng mà nhìn nàng, thật lâu sau, rốt cuộc mới từ từ thả lỏng tay, buông xuống…
"
Noãn, anh sẽ không ép em nữa, anh chỉ hi vọng em có thể vui vẻ ở lại bên cạnh anh, chì cần… đừng rời xa anh là được!" Hắn rất khó khăn mà mở miệng, ánh mắt dần dần trở nên ảm đạm, một chút đau đớn cắt qua niềm hi vọng trong mắt…
"
Chỉ là… thừa nhận yêu anh, thật sự khó đến thế sao?"
Câu nói cuối cùng như là cánh hoa rơi trong không trung, nhè nhẹ… giống như không chỗ dựa vào, đong đưa…
Mắt Úc Noãn Tâm đột nhiên run lên, nàng nhìn thấy vẻ chua xót trong mắt hắn, không có nhìn lầm, hắn…
Mặt của hắn lộ vẻ xúc động như thế, bóng dáng cao lớn của hắn càng lộ vẻ cô đơn…
Ngay khi hắn ôm theo sự lạc lõng mà muốn quay người đi thì…
"
Thiên Kình…" Rốt cuộc Úc Noãn Tâm không nén được nữa mà chạy đến, từ đằng sau ôm lấy hắn…
Đôi tay mềm mại vòng lấy eo hắn, sống lưng cứng đờ cảm nhận được sự mềm mại ấy thì run rẩy trong giây lát, hắn chậm rãi xoay người, đôi mắt đen sâu thẳm hàm chứa vẻ khác thường mà nhìn vào đôi mắt trong như nước của nàng…
"
Thiên Kình, em…"
Úc Noãn Tâm bị ánh mắt cực nóng của hắn nhìn chằm chằm hiển nhiên là không khỏi có chút bối rối, trong nhất thời bắt đầu ấp úng.
Hoắc Thiên Kình không thúc giục, cũng không nói lời nào, chỉ nhìn nàng hết sức chăm chú, không hề chớp mắt, thâm tình nơi đáy mắt tựa như đại dương khiến kẻ khác không khỏi bị cuốn sâu vào đó…
Dường như, trong giờ phút này, trước mặt người đàn ông này thì tình cảm trở nên không thể lí giải…
Thật lâu sau, Úc Noãn Tâm mới lại có dũng khí nhìn hắn lần nữa, đôi mắt trong dần dần dâng lên một lớp sương mù, giống như dòng suối trong trên núi đang chảy giữa mây mù, từ từ, lẳng lặng, nhưng lại dễ dàng quanh quẩn nơi đáy lòng của Hoắc Thiên Kình.
"Em ngốc lắm phải không… Ít ra, em không nên như vậy…"
Úc Noãn Tâm khẽ mấp máy bờ môi, thanh âm chậm rãi dịu dàng như là sợ hãi, rồi lại như họa mi, dường như lại tăng thêm một lớp phủ sương mờ…
"
Em phải hận anh, rất hận anh, bởi vì sự bá đạo của anh khiến cho người ta căm hận, tàn nhẫn khiến người ta muốn lẩn trốn. Nếu không vì sự ép buộc của anh thì em sẽ không rời xa người mình yêu, có lẽ… em đã sớm kết hôn và sinh con đẻ cái. Nhưng… bởi vì anh như thế, làm cho em vừa hận nhưng cũng đồng thời không cách nào bỏ qua…
Nàng dừng một chút, ra sức mà cắn lấy đôi môi mọng…
Hoắc Thiên Kình trầm ngâm mà nhìn nàng, ánh mắt sâu sắc nổi lên ánh sáng rạng rỡ, hô hấp cũng trở nên nặng nề.
Nàng nhìn hắn, như là lời hẹn ước, hoặc là lời bảy tỏ tâm tư của chính mình, từng câu từng chữ mà nói: "Thiên Kình, em… yêu anh"
Nàng không thể không thừa nhận, vào lúc này, dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, nàng thừa nhận nàng yêu hắn. Cho dù nàng rất muốn không thừa nhận điều này thì nàng vẫn yêu hắn. Giống như những phụ nữ ngu ngốc yêu hắn vậy, yêu đến hoàn toàn, đến mức không thể quay đầu lại. Nàng có ý trốn tránh, thậm chí dùng cả quá khứ để tự nhắc mình hận hắn, nhưng… nàng vẫn không thể lừa dối lòng mình…
Lòng nàng không ngừng chỉ dẫn, cuối cùng nàng cũng không tự chủ được mà tiến gần đến người đàn ông này…
Đã biết kết quả trong tương lai có thể sẽ rất đau thương, nhưng…
Vẫn là hóa thiêu thân lao vào biển lửa!
Ngay sau đó, thân hình mềm mại liền bị hắn ôm chặt vào lòng, đem đầu nàng dựa vào ngực hắn, bàn tay to dịu dàng âu yếm. Úc Noãn tâm không nhìn thấy, giờ phút này trên gương mặt anh tuấn của Hoắc Thiên Kình hiện lên vẻ xúc động khác thường, thậm chí… bàn tay hắn có chút run rẩy.
Lòng hắn hiện giờ đang bị những lời của nàng vây kín, tràn ngập yêu thương, thậm chí là hò hét, gào thét, giống như con dã thú phá lưới mà ra…
"Noãn…"
Hoắc Thiên Kình ôm chặt lấy nàng, dường như sợ rằng chỉ cần buông lỏng thì nàng sẽ biến mất, cúi đầu hạ thấp giọng mà lẩm bẩm tên nàng, biểu hiện sự ấm áp trong lòng…
Hắn thừa nhận, trong tình yêu, mình không phải là người đàn ông biết cách ăn nói.
"Thiên Kình …"
Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng ngẩng đầu, nhìn vào mắt hắn, như là chờ mong hắn nói một điều gì, đôi mắt trong lấp lánh, trong suốt tựa như thủy tinh ngâm mình trong nước, rạng rỡ lộng lẫy…
Hoắc Thiên Kình khẽ cúi người, đặt lên trán nàng một nụ hôn…
Tiếng thời gian tựa như bản thánh ca tình ái, nhẹ nhàng lượn lờ kỳ ảo.
Nàng chờ mong cái gì, thật sự thì đang chờ mong điều gì. Nhưng khi nụ hôn khẽ hạ xuống, nàng vẫn thuận theo mà từ từ nhắm mắt lại, mặc cho hắn hôn từ trán nàng dần dần đi xuống…
Một chút thất vọng thản nhiên lượn lờ…
Cuối cùng nàng cũng có dũng khí để thổ lộ tình yêu, nàng chờ mong cái gì, chờ mong… hắn cũng cùng hứa hẹn?
Cùng một câu… anh yêu em?
Qua hành động, lời nói, thậm chí cả ánh mắt, nàng không khó nhìn được tâm tư của hắn, cảm thấy được người đàn ông này đã thay đổi vì mình….
Hắn yêu nàng sao?
Nếu không như thế thì tại sao lại phải kiên trì làm nàng động lòng? Bắt nàng phải yêu? Thậm chí muốn nghe được chính nàng nói yêu hắn?
Đáng tiếc… nàng không có dũng khí mà ngẩng đầu hỏi hắn một câu…
Thiên Kình, anh có yêu em không?
Hàng lông mi dài run rẩy, tựa như nhánh cây lạnh run trong mùa đông gió rét, hai hàng mi nhẹ nhàng run, ngay sau đó, loại run rẩy này bị hơi ấm của người đàn ông bao trùm…
Hơi thở quen thuộc dừng lại bên môi của nàng, thanh âm khàn khàn của hắn truyền đến…
"Noãn, anh sẽ dùng tính mạng này để yêu em cả đời …"
Cuối cùng hắn vẫn không nói ra ba chữ kia, lại dùng tác phong trước sau như một của hắn để biểu đạt tình cảm sâu trong nội tâm, như là bày tỏ tình yêu, lại giống như… tuyên bố!
Làn sóng run rẩy lan đến đến bên môi Úc Noãn Tâm, chưa đầy một giây đã rơi vào môi của Hoắc Thiên Kình…
Hôn, càng bá đạo thì càng quyến luyến. Sau khi xác định được tâm tư, dường như hắn không muốn dừng lại, nụ hôn càng trở nên nồng nàn cùng chiếm hữu, thỏa thê mà đòi lấy. Hơi thở tràn ngập nam tính của hắn xâm nhập vào từng ngóc ngách trong miệng nàng. Sau đó hơi nghiêng sang, bờ môi ấm áp rơi xuống vành tai, dần dần nhấm nháp da thịt mềm mại trên cổ nàng…
Úc Noãn Tâm ngoan dịu như một chú cừu non, mặc cho người đàn ông nàng yêu dùng cách thức trực tiếp nhất đến yêu nàng…
Bàn tay ấm áp từ từ đi xuống, khi chạm vào da thịt mềm mại nõn nà của nàng thì sau đó càng trở nên tham lam, các ngón tay như con rắn luồn vào bên trong váy nàng, mang theo sức mạnh cực nóng…
"Thiên Kình…" Úc Noãn Tâm chủ động ôm lấy cổ hắn hắn, vì hắn mà hoàn toàn buông lỏng chính mình…
"Noãn, nói yêu anh…"
Ánh mắt Hoắc Thiên Kình mang theo vẻ dụ hoặc, đầu lưỡi cũng vẽ theo đường môi nàng, chậm rãi thưởng thức mùi vị thơm mát của nàng. "Anh muốn nghe!"
"
Em yêu anh …"
"
Lặp lại lần nữa …"
Hai thân thể triền miên quấn lấy nhau trong bóng tối gợi lên khát vọng nóng bỏng, không khí chung quanh tăng lên liên tục.
"Em yêu anh, Thiên Kình …"
Cảm nhận được hơi nóng, tim nàng bất giác nhảy lên, hai má nàng nóng dần. "Em là của anh…"
Tình cảm nồng nàn nổi dậy khiến hắn không thể tự kiềm chế được, nụ hôn của hắn trở gấp gáp, tinh tế thưởng thức sự ngọt ngào của nàng. Trong hương vị ngọt ngào ấy làm dấy lên hết làn sóng này đến làn sóng khác. Ngay sau đó, hắn không muốn chờ đợi nữa mà ôm nàng lên…
Trên chiếc giường lớn….
Da thịt ngăm đen chiếm giữ da thịt trắng loáng…
Gương mặt Úc Noãn Tâm mang theo niềm hạnh phúc, bàn tay nhỏ bé và mềm mại chủ động bám lấy vai Hoắc Thiên Kình, sức mạnh ấy khiến nàng không thể không bắt lấy da thịt săn chắc của hắn…
Đóa hoa tình yêu, tựa hồ có sự tưới tắm của tình yêu mà nở càng thêm rực rỡ…
Một hồi hoan ái qua đi…
Khác với yêu thương trước kia, cảm xúc mạnh mẽ lần này thật sự thỏa mãn…
Trên tấm thảm rải rác quần áo của hai người. Trên giường, Úc Noãn Tâm vô lực mà tựa vào lồng ngực rắn chắc của Hoắc Thiên Kình, nhắm mắt lại nghe tiếng tim của hắn đập, từ từ điều chỉnh hô hấp hỗn loạn của nàng.
Sau khi được thỏa mãn thì bên môi hắn tràn ngập vẻ hài lòng, bàn tay to lớn như quyến luyến vuốt ve da thịt mềm mại của nàng, nhìn lấy làn da trắng lưu đầy những dấu vết sau hoan ái, trong ánh mắt hiện lên vẻ thích thú…
Bàn tay ấm áp phủ lên ngực nàng, cực kỳ tham lam mà vuốt ve chơi đùa…
"Thiên Kình…"
Vẻ thẹn thùng trên má Úc Noãn Tâm dường như vẫn chưa tan, thấy hắn không hề chớp mắt mà nhìn chăm chú thân thể của nàng, nàng ngượng ngùng nâng bàn tay nhỏ bé chặn ngang tầm mắt của hắn…
"Không được nhìn, đồ háo sắc…"
Bị bàn tay mềm mại che khuất, Hoắc Thiên Kình đột nhiên xoay người đem nàng đặt ở dưới thân, ánh mắt tà mị, thanh âm trầm thấp tràn ngập kích tình…
"Vừa rồi Noãn của anh rất nhiệt tình, sao bây giờ lại ngượng ngùng? Tiểu yêu tinh…"
"
Đáng ghét, anh mới là yêu tinh đó!" Úc Noãn Tâm trẻ con mà nhìn hắn, mặt lại càng đỏ hơn. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Phải làm sao đây? Sau khi hiểu được tâm tư của mình thì không thể thản nhiên đối mặt với người đàn ông này giống như trước nữa.
Hoắc Thiên Kình cúi đầu cười. "Còn không thừa nhận? Tim anh đã bị tiểu yêu tinh này trộm đi mất rồi…"
Nói tới đây, hắn thật sự nhìn thấy trong ánh mắt nàng phát ra thứ ánh sáng rực rỡ, gằn từng tiếng mà nói. "Cả đời!"
Tầm mắt của hắn chiếu vào trong ánh mắt Úc Noãn Tâm, xâm nhập vào tận đáy lòng, cảm giác mất mác trước kia bỗng dưng được hồi phục, vui sướng tự nhiên sinh ra như nấm mọc sau mưa…
Tiếng nói trầm thấp mang theo men rượu khiến nàng thật say mê…
Không có rượu, nhưng trong không khí như tràn ngập men say, nàng đắm chìm thật sâu trong nó…
Cho dù chỉ một câu nói hay một hành động của người đàn ông này cũng làm cho tim nàng đập lỗi nhịp…
Nàng đã thực sự không còn thuốc chữa…
Dường như nhìn thấu được nội tâm của nàng, Hoắc Thiên Kình cúi đầu.
"Noãn, trong lòng anh, em không giống với những người khác cho nên không cần khinh thường chính mình. Yêu anh không phải là tội lỗi, cũng không phải là tai nạn, mà là hạnh phúc của em và anh…"
"
Thiên Kình…"
"
Anh rất ích kỉ đúng không? Nhưng thật sự anh không thể khống chế được chính mình. Biết rõ em khánh cự, nhưng không thể nhịn được mà dò xét lòng em. Không còn cách nào, anh chính là ích kỉ như vậy mà muốn có được tình yêu của em. Mãi đến hôm nay anh mới tự hỏi mình… rốt cuộc thì anh có gì tốt để có được tình yêu của em. Em hoàn mỹ tinh khiết như thế, tựa như một khối ngọc, lại bị anh bá đạo làm bẩn cùng chiếm đoạt. Noãn… tha thứ cho sự ích kỉ và thủ đoạn của anh. Cho dù có trở lại lần nữa anh cũng sẽ như vậy, bởi vì… em thật sự làm cho anh không kìm chế được…" Hoắc Thiên Kình khẽ vuốt mái tóc dài của nàng, dịu dàng mà lẩm bẩm.
"Thiên Kình…"
Những con sóng hạnh phúc khiến đôi mắt Úc Noãn Tâm trong phút chốc đã ngấn nước, dường như có thể tràn ra bất cứ lúc nào, làm nàng cảm động không thôi.
Kỳ thật…
Nàng luôn có suy nghĩ rằng chính mình cũng thật may mắn, như một câu chuyện cổ tích, hắn là một người cao cao tại thượng nhưng lại có thể vì nàng mà thay đổi…
Tình yêu, đến thật im ắng, rồi dần dần khiến cả hai người lặng yên mà thay đổi…
Cho tới giờ nàng cũng không nghĩ đến mình còn có thể yêu thương một người đàn ông khác, lại có thể yêu đến cam tâm tình nguyện như thế.
Nếu không phải bởi vì chuyện xảy ra ngày hôm nay, có thể bọn họ vẫn còn đang vòng vòng vo vo, chỉ có điều hôm nay…
"Thiên Kình… em cũng có chuyện muốn hỏi anh…" Tuy Úc Noãn Tâm tràn ngập hạnh phúc nhưng trong lòng vẫn còn hai chuyện không thể quên được.
Hoắc Thiên Kình nhìn nàng, đáy mắt thản nhiên nổi lên sự nghi hoặc. Cười cười, bàn tay to quyến luyến vuốt ve mái tóc nàng, nhẹ nhàng hỏi. "Làm sao vậy?"
Úc Noãn Tâm nhìn đôi mắt đen có ý cười của hắn, suy nghĩ rồi hỏi. "Hôm nay Lăng Thần có nói một câu nhưng bị anh cắt ngang, anh ấy muốn nói gì vậy?"
Ý cười trong mắt ngưng lại một chút, sau đó tiếng nói trầm thấp tràn đầy sủng nịch…
"Sao lại hỏi như vậy?"
Úc Noãn tâm không thấy được vẻ tối sầm thoáng qua trong mắt hắn, có lẽ vì hắn che dấu rất tốt, tốt đến nỗi khiến nàng không thể thấy được sự ngấm ngầm giấu đằng sau ánh mắt đầy sủng nịch ấy.
"Hai người không giấu em chuyện gì đó chứ? Anh ấy nhất quyết không cho em lấy anh, không chỉ đơn giản là vì muốn em trở lại bên anh ấy, mà anh còn nói một câu như vậy, rốt cuộc là cái gì? Hai người giấu em chuyện gì sao?"
"
Cô gái mẫn cảm, bọn anh có gì mà phải giấu em chứ?" Hoắc thiên Kình nhẹ nhàng cười, bên môi nổi lên một đường cong đẹp đẽ.
"Nhưng anh ấy thật sự giống như có chuyện muốn nói!" Đôi mắt đẹp của Úc Noãn Tâm hàm chứa vẻ nghi hoặc nhè nhẹ.
"Hắn chỉ là sợ em rời xa hắn thôi…"
"
Nhưng chính anh là người cắt ngang câu nói của anh ấy…"
"
Lúc đó anh nói như vậy chính là vì không muốn cho hắn ôm ảo tưởng nữa thôi. Cho dù hắn có nói gì đi nữa, em sẽ quay về bên hắn sao?" Hoắc Thiên Kình thông minh mà nhanh chóng chuyển đề tài, giành lấy quyền chủ động đẩy vấn đề sang cho nàng.
Úc Noãn Tâm thông minh thì thông minh, đáng tiếc bụng dạ làm sao có thể thâm sâu bằng hắn, sau khi nghe vậy, nhẹ nhàng lắc đầu. "Em và anh ấy… đã không còn khả năng, cho nên làm sao có thể trở lại bên cạnh anh ấy?"
Hoắc thiên Kình nghe vậy, môi hài lòng mà nở nụ cười, cúi đầu nói. "Cho nên nói, em bây giờ chỉ được toàn tâm toàn ý ở bên anh, không được nghĩ đến người đàn ông khác, biết không?"
Trước sau như một cũng chỉ là bá đạo, chẳng qua là có một phần ngọt ngào.
Úc Noãn Tâm bị ngữ khí bá đạo trẻ con của hắn làm cho bật cười, nàng gắt giọng. "Có một người bá đạo như anh ở bên cạnh thì còn có thể nghĩ tới người khác sao?"
Hoắc Thiên Kình trong lòng đầy đắc ý bởi nụ cười và lời nói của nàng, nơi sâu thẳm trong lòng cũng dâng trào hạnh phúc. Về phần Tả Lăng Thần không cần biết hắn muốn nói cái gì, hắn tuyệt đối cũng không cho nàng biết.
Phụ nữ, một khi đã rơi vào lưới tình thì tự nhiên cũng sẽ trở nên mù quáng, Úc Noãn tâm bị hạnh phúc làm cho nàng không tiếp tục hỏi nữa.
Nàng nằm trong lòng hắn, bên môi là nụ cười ngọt ngào, nhưng ngay sau đó, nàng dường như nghĩ tới chuyện gì, đột nhiên nắm tay đấm vào lồng ngực Hoắc Thiên Kình.
"Làm sao vậy?" Hắn thấy thế lập tức hỏi
"Anh còn nói không gạt em? Kẻ lừa đảo!" Úc Noãn Tâm trừng trừng nhìn hắn đầy tức giận, gương mặt có chút sát khí mà lời nói cũng nghiêm túc.
Hoắc Thiên Kình thấy nàng dường như không nói đùa, trong lòng đột nhiên "lộp bộp" một tiếng, bên môi gợi lên ý cười nhưng nghĩ một đằng lại nói một nẻo, cúi đầu hỏi. "Anh lừa em cái gì?"
Úc Noãn Tâm trừng mắt nhìn hắn, vẫn nhìn hắn, cả nửa ngày không nói gì, gương mặt không chút biểu tình, giống như muốn nhìn thấy nơi sâu nhất trong tâm tư của hắn.
"Noãn, rốt cuộc là chuyện gì? Em như thế này thật sự làm cho anh lo lắng!" Hoắc Thiên Kình bị nàng làm cho sợ hãi, không nhịn được mà hỏi một câu.
Úc Noãn Tâm hơi nhíu mi…
"Lo lắng? Nếu anh cho rằng không lừa gạt em thì sao phải lo lắng?" Nàng lúc này lại thông minh hẳn lên.
Trong đáy mắt Hoắc Thiên Kình giật mình một chút, lập tức khẽ thở dài, ôm lấy người nàng…
"Cô bé ngốc, anh lo lắng em lại suy nghĩ chuyện gì vớ vẩn, đâu có lo cho anh. Ngoan, nói cho anh biết, có chuyện gì?" Hắn phát hiện mình khó có thể mà bình tĩnh khi nhìn vào mắt nàng.
Không phải là chuyện ba năm trước chứ!
Nhớ tới ba năm trước, hắn cảm thấy hận chính mình. Tuy rằng đêm đó không thấy rõ biểu tình trên gương mặt nàng, nhưng lại cảm nhận được nước mắt của nàng, nàng thật thanh khiết nhưng lại bị một người đàn ông tham lam làm vấy bẩn…
Hắn sẽ không để cho nàng biết được, tuyệt đối không!
"Anh nói đi?" Úc Noãn Tâm không biết trong lòng hắn đang nghĩ cái gì, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt đầy bất mãn. "Chuyện của Lăng Thần và Phương Nhan, anh đã sớm biết rồi phải không?"
Nàng còn nhớ tình cảnh nhìn thấy Phương Nhan hôm nay. Theo bản năng nàng nhìn sang Hoắc Thiên Kình, kỳ thật là lo sợ hắn sẽ bị tình huống lúc ấy làm tức giận. Nhưng không… hắn lại bình tĩnh mà nói với Phương Nhan một câu như vậy.
Thậm chí…
Nàng nhìn thấy được trong ánh mắt Hoắc Thiên Kình không có chút kinh ngạc cùng phẫn nộ vì sự phản bội.
Chỉ có một nguyên nhân!
Hoắc Thiên Kình đã sớm biết chuyện này từ trước!
Hoắc Thiên Kình nghe vậy, tảng đá trong lòng cũng được trút xuống, hắn âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhìn về phía gương mặt nhỏ nhắn đầy tức giận của Úc Noãn Tâm, không chút che giấu mà thừa nhận. "Đúng vậy, anh đã sớm biết hai người bọn họ vẫn luôn giữ… mối quan hệ này."
Bất mãn trên mặt Úc Noãn Tâm dần dần mất đi, một loại thương cảm không hiểu được lại dâng lên, nàng nâng bàn tay nhỏ bé, khẽ vuốt gương mặt anh tuấn cương nghị của hắn, nhẹ giọng hỏi một câu:
"Anh đã sớm biết Lăng Thần phản bội em, như vậy… sao lại không cho em biết? Anh hy vọng em ở bên cạnh anh, nói cho em biết thì không phải là giúp chính mình sao"
Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng ôm lấy người nàng, môi cười cười, thản nhiên nói. "Có nhiều việc cuối cùng giấy cũng không gói được lửa, cho dù anh không nói, không phải cũng bị em phát hiện đó sao?"
Chẳng qua là… anh đứng giữa làm một số chuyện để cho em sớm biết một chút thôi… Những lời này hắn không nói ra, chỉ là trong lòng tự nói thêm.
Hắn thừa nhận lúc trước dùng thủ đoạn này để cho nàng phát hiện Tả Lăng Thần phản bội thì không quang minh chính đại. Nhưng sự thật chính là sự thật, sự thật chính là… hắn không cần chính mình nói, mà là chờ lúc Úc Noãn Tâm tự mình phát hiện, sau đó hoàn toàn hết hy vọng….
Đương nhiên, chuyện này hắn vĩnh viễn không bao giờ nói cho nàng biết!
Úc Noãn Tâm nhìn hắn, từ từ, lệ đã lăn dài trên má.
Hoắc Thiên Kình thấy thế thì thật sự hoảng sợ, vội vàng nhẹ nhàng nâng gương mặt nhỏ nhắn lên, đau lòng mà hỏi. "Làm sao vậy? Vừa rồi còn tốt, sao bây giờ lại muốn khóc?"
Hắn tuyệt đối không thể nhìn nước mắt của Úc Noãn Tâm, chỉ cần nàng vừa khóc, lòng dạ của hắn sẽ rối bời, thậm chí là chân tay luống cuống, nhất là khi nàng càng ngày khóc nhiều hơn, lòng của hắn như vỡ ra.
Ai ngờ, giọng nói của hắn càng dịu dàng, càng quan tâm nàng thì nước mắt Úc Noãn Tâm trào ra càng dữ dội, cứ như nước vỡ bờ…
Hoắc Thiên Kình hoàn toàn luống cuống, vội vàng quơ lấy hộp khăn giấy, rút khăn giấy ra, vừa lau đi nước mắt cho nàng, vừa lo lắng mà khuyên: "Ngoan, đừng khóc…"
Lòng của hắn đau muốn chết!
Ngay sau đó, Úc Noãn Tâm chủ động ôm lấy cổ hắn, đem gương mặt nhỏ nhắn chôn sâu vào cổ hắn, nghẹn ngào mà nói. "Sao anh lại ngốc như vậy, lúc trước anh nên nói cho em biết, giấu trong lòng như vậy khó chịu lắm phải không? Khi đó cô ấy cũng là vị hôn thê của anh, anh biết phải không? Vì cái gì mà không nói?"
Hoắc Thiên Kình nghe xong, trong lòng đau xót, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, đôi mắt dịu dàng như nước chưa đầy hạnh phúc lấp lánh…
"Noãn, em đang đau lòng vì anh sao?"
Hai mắt Úc Noãn Tâm đẫm lệ mà nhìn hắn, nâng bàn tay nhỏ bé lau đi nước mắt. "Làm gì có người đàn ông nào ngu ngốc như anh chứ?"
Nghĩ lại lúc trước, nàng sợ hắn biết nên cố ý che dấu chuyện này, không ngờ rằng hắn đã sớm biết, người vẫn không hay không biết gì chính là nàng. Nghĩ đến đây, nàng lo lắng nhưng cũng thật hạnh phúc…
Là loại hạnh phúc khi được bảo vệ, được an toàn…
"Được rồi, là anh ngốc, chỉ cần em đừng khóc, nói anh là cái gì cũng được!" Hoắc Thiên Kinh dịu dàng mà dỗ dành. (đây là Kình ca mà ta biết sao???!!!)
"Anh…" Úc Noãn Tâm bị dáng vẻ của hắn làm tức cười, trong nước mắt nở một nụ cười tươi.
"Nhìn em xem, vừa khóc vừa cười. Được rồi, em khóc nữa khiến anh thật đau lòng." Hoắc Thiên Kình dịu dàng lau đi nước mắt mà nói.
Úc Noãn Tâm đỏ mắt mà nhìn hắn, nụ cười xinh đẹp như hoa lê, không khỏi lộ ra dáng vẻ của một người con gái nhỏ, không nén được mà nũng nịu. "Sao anh giống như đang dỗ con gái quá vậy…"
Hoắc Thiên Kình thấy nàng không khóc nữa, còn có tâm trạng để nói đùa bèn nhướng mày một chút rồi nhéo nhẹ cái mũi nhỏ của nàng…
"Ý của em là chê anh già?"
"
Úi…"
Úc Noãn Tâm mở to mắt nhìn, mím môi cười nói. "Chẳng lẽ không phải sao? Một ông cụ như anh hơn em đến mười tuổi?"
"
Chín tuổi, cô bé." Hoắc Thiên Kình sửa đúng.
"Là mười tuổi."
Úc Noãn Tâm cứ khăng khăng nhấn mạnh. "Người ta nói ba tuổi là đã có sự khác biệt, anh nói xem chúng ta khác nhau bao nhiêu? Em tính…" Nói tới đây, nàng như phát hiện chuyện lạ mà ngồi bật dậy…
"A, anh và em có đến 3.5 khoảng cách biệt, bốn bỏ năm lên, cứ cho là bốn đi! Trời ạ…"
Hoắc Thiên Kình nghe vậy, bên môi xấu xa mà hơi cong lên…
"Noãn, nói như vậy anh sẽ mất hứng đấy."
"
Em nói đều là sự thật." Úc Noãn Tâm cố ý chọc giận hắn, nhìn bộ dáng xấu xa của hắn, nhưng trong lòng thực ra đang bối rối.
"Khác nhau phải không? Được, anh sẽ… lấp đầy khoảng cách của em" Hoắc Thiên Kình nhanh như hổ đói vồ mồi đem nàng đặt dưới thân, khiến nàng không ngừng cười nứt nẻ.
"A, Thiên Kình, anh thật háo sắc, em có nói cái gì đâu." Úc Noãn Tâm vừa cười vừa né tránh sự công kích mê người của hắn. "Sớm muộn gì em cũng sẽ bị anh làm hư."
"
Bây giờ đổi ý thì đã muộn rồi, cô bé ạ." Hoắc Thiên Kình bắt lấy cái miệng nhỏ nhắn của nàng, tất cả thâm tình mà đem môi nàng khóa chặt…
Như qua cả một thế kỷ, hắn mới quyến luyến mà rời môi nàng, trán chạm trán nàng, dịu dàng nói. "Noãn, đồng ý với anh, bất luận lúc nào cũng không được rời xa anh, có được không?"
Ánh mắt của hắn thật sự quá nghiêm túc…
Lời nói của hắn thật sự bá đạo…
Ngay cả tim của hắn cũng đang đập dữ dội…
Giờ phút này, hắn cảm thấy vô cùng hạnh phúc, loại hạnh phúc này làm hắn có chút sợ, hắn sợ một ngày kia người con gái này sẽ bỏ hắn mà đi…
Trước kia, hắn vẫn cho rằng phụ nữ phải dựa vào đàn ông thì mới có thể sinh tồn, ai ngờ hôm nay, hắn lại sợ nàng sẽ rời đi…
Hắn muốn cả đời có được đôi má lúm đồng tiền của cô gái này, má lúm đồng tiền như hoa, chỉ cần có được sự cam tâm tình nguyện của nàng thì cho dù có bắt hắn nhảy từ trên cao xuống thì cũng cam tâm tình nguyện…
Trong lòng Úc Noãn Tâm dao động dữ dội, sự nghiêm túc cùng bá đạo của hắn khiến nàng không thể kháng cự, mà cũng không muốn kháng cự.
Nàng nhẹ nhàng ôm lấy cổ hắn, chủ động mà hôn lên môi hắn…
"Thiên Kình, vậy em cũng muốn anh đồng ý với em một điều kiện…" Giọng nói mềm nhẹ như hoa nở rộ trên môi hắn, như từng sợi tơ quấn quanh làm tâm thần hắn dao động.
"Anh đồng ý với em." Hoắc Thiên Kình không chút do dự.
Úc Noãn Tâm chăm chú nhìn hắn. "Em còn chưa nói gì, anh đã đồng ý, chẳng lẽ anh không sợ… em muốn lấy mạng anh, hay là không có ý tốt mà đòi tài sản của anh?"
"
Không, nếu em muốn…" Hoắc Thiên Kình cười nhẹ, tiếng nói trầm thấp như đàn vi-ô-lông-xen, thật mê hoặc dễ nghe.
Ánh mắt Úc Noãn tâm lộ vẻ xúc động…
"Thật ra, em không hề tham như vậy, em chỉ…" Nàng nghiêm túc mà nhìn hắn, nói từ tận đáy lòng. "Hi vọng anh có thể đồng ý với em, cho dù thế nào, anh cũng không được lừa gạt em, cho dù nói dối có ý tốt, cũng không được."
Nụ cười bên môi Hoắc Thiên Kình có chút đọng lại…
"Thiên Kình? Anh có nghe em nói không?"
"
Đương nhiên…"
Ánh mắt tươi cười của hắn dần dần trở lại, nhìn nàng như hứa hẹn, hay như đang nói với chính mình. "Cả đời này anh cũng sẽ không gạt em…"
Tha thứ cho sự ích kỉ của hắn, chỉ có như vậy hắn mới có thể có được nàng!
Úc Noãn Tâm cảm động mà nở nụ cười, dịu dàng nói. "Anh tốt với em như vậy sẽ làm hư em đấy…"
"
Thì đã sao? Em là vợ anh, nuông chiều em là… anh cam tâm tình nguyện…" Hoắc Thiên Kình ghé vào tai nàng tuyên thệ, tình yêu nồng nàn như hoa nở rộ trong lòng hắn…
Nàng lại chủ động hôn lên môi hắn, cho đến khi… hắn từ bị động chuyển sang chủ động.
Nàng chìm sâu trong hạnh phúc, không phát hiện sự u ám cùng che giấu thoáng qua trong mắt Hoắc Thiên Kình…

7 Ngày Ân Ái - Chương #130


Báo Lỗi Truyện
Chương 130/173