Chương 128 – Điên cuồng


Ngày này, Úc Noãn Tâm sớm đóng xong quảng cáo, khéo léo qua mặt các phóng viên mà rời khỏi đài truyền hình, lên chiếc xe tư nhân.
"Noãn Tâm, có lúc chị thực sự rất khâm phục những phóng viên này, ngay cả hôm nay em muốn đi thử áo cưới mà cũng biết. May mà Hoắc tiên sinh sớm dự đoán và cử người lái xe chờ ở đây, nếu không hả, chị và em đã sớm bị những người này giẫm thành thịt vụn." Tiểu Vũ duỗi thắt lưng, uể oải dựa người vào ghế trên xe.
Mấy ngày này làm việc không ngừng nghỉ khiến cho người phờ phạc, gần như muốn sụp đổ.
"Đây gọi là làm cái gì thì giỏi cái đó thôi. Làm phóng viên phải là người có tin tức linh thông, nếu không thì làm sao kiếm cơm?" Úc Noãn Tâm vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa xoa bả vai hơi nhức mỏi.
Sau khi Tiểu Vũ nghe thấy, trên mặt hiện lên nét cười trêu chọc…
"Như vậy xin hỏi Úc Noãn Tâm, cảm giác sắp được làm cô dâu nó ra sao?"
"Được rồi Tiểu Vũ, chị lại trêu chọc em có phải không?" Úc Noãn Tâm nhìn cô mà oán trách.
"Này này này, chị cũng không dám trêu chọc em nha, thiếu phu nhân tương lai của Hoắc gia."
Tiểu Vũ che miệng cười. "Bây giờ chị không có ước mong gì xa xôi, chỉ mong em đừng rời khỏi giới điện ảnh là tốt rồi. Nhưng chị nghĩ Hoắc tiên sinh thương em như vậy, hẳn là sẽ không để em từ bỏ lí tưởng có đúng không?"
"Tiểu Vũ…"
"Lẽ nào chị nói sai rồi hả? Trong khoảng thời gian này, người có mắt đều nhìn ra được Hoắc tiên sinh quan tâm em ra làm sao. Trời ạ, trước đây chị luôn cho rằng Hoắc tiên sinh lạnh lùng, tính cách cẩn thận kỹ lưỡng lại đẹp trai, không ngờ tới khi anh ta trở nên dịu dàng thì càng làm cho phái nữ điên cuồng. Em cần phải coi chừng anh ta đó, nếu không sẽ khiến cho kẻ khác có cơ hội chen chân vào."
"Muốn chen thì chen…" Giọng Úc Noãn Tâm có chút rầu rĩ.
Tiểu Vũ nghe vậy thì nhướng mày…
"Nói nghe thật nhẹ nhàng. Noãn Tâm, trăm nghìn lần đừng nói với chị là em vẫn nhớ mãi không quên người đàn ông kia nha. Đúng, hai người đã từng có một đoạn tình duyên, nhưng muốn ở cùng một chỗ còn cần có phận, em và anh ta là có duyên nhưng không phận. Hơn nữa, hiện tại Hoắc tiên sinh đối xử với em như thế nào hẳn em cũng nhìn ra được, đừng nói là ngay cả một chút cảm động em cũng không có. Hôm nay em đi thử áo cưới, Hoắc tiên sinh lại đi cùng từ đầu đến cuối, chỉ điểm ấy là có thể thấy được anh ta rất quan tâm đến em."
Úc Noãn Tâm liếc mắt nhìn cô, thế nhưng vì lời nói của cô mà trong lòng lại nảy sinh chút thay đổi, nàng giả vờ thoải mái nói: "Chị đừng quên, cùng lúc em thử áo cưới thì anh ấy cũng phải thử lễ phục, còn không biết ai đi cùng ai đây."
"Em ấy à, chỉ là con vịt chết khéo mồm thôi. Chị là người đứng ngoài nên thấy rất rõ ràng. Nếu như em thật sự không có chút tình cảm nào sao hôm nay lại gấp như vậy chứ?" Tiểu Vũ cười chế nhạo.
"Chị…em…"
"Đừng chị chị em em, theo chị thấy thì em đã… yêu anh ta, có đúng không?" Tiểu Vũ cắt đứt lời của nàng, bất ngờ đặt câu hỏi.
Hả? Úc Noãn Tâm sửng sốt.
"Khai mau, đã yêu anh ta rồi có đúng không? Nói nha…"
"Trời ơi, Tiểu Vũ, đừng náo loạn."
"Còn không nói? Được lắm, nghiêm hình bức cung! Xem em có thừa nhận hay không…"
"Tiểu Vũ, a…"
Ngay khi hai người đang giỡn quên cả trời đất thì lúc này xe đột nhiên quay ngoắt 180°, sau đó là một tiếng "két" chói tai…
Tình huống xảy ra bất ngờ khiến mọi người trong xe đều sợ hãi không thôi, xe dừng lại.
"Chuyện gì vậy? Xảy ra sự cố sao?" Úc Noãn Tâm kinh hãi mà vỗ ngực rồi hỏi tài xế, lại thấy ông ta kinh ngạc nhìn ra bên ngoài cửa kính.
Phía trước xe, một chiếc xe thể thao xa hoa chặn đường bọn họ, rõ ràng là cố ý.
"Úc, phía trước có xe chặn đường…" Tài xế nói.
"Ai mà thiếu đạo đức như vậy hả, không biết lái xe hay cố ý chứ? Đáng ghét." Tiểu Vũ bị va vào cửa xe, hiển nhiên là bị đụng đau cánh tay, vẻ mặt tức giận không ngớt.
Úc Noãn Tâm không nói gì, bởi vì biểu hiện trên khuôn mặt nàng càng ngày càng bất thường. Nàng biết biển số của chiếc xe phía trước, nhất là khi cửa xe mở ra, ánh mặt trời chói lọi kéo dài cái bóng cao lớn của chủ xe thì đáy mắt Úc Noãn Tâm càng sửng sốt…
Tiểu Vũ cũng ngây ngẩn cả người.
Cửa xe bị bàn tay của anh ta giật ra, không nói một lời liền kéo Úc Noãn Tâm xuống xe, cánh tay to lớn khiến nàng không thể giãy dụa.
"Lăng Thần, anh muốn làm gì? Buông." Úc Noãn Tâm cảm thấy cánh tay tê dại, nhìn một bên mặt Tả Lăng Thần đã sớm hờ hững lạnh lùng, anh ta không nói một tiếng, chỉ tăng thêm lực mà kéo nàng đi về phía xe mình.
"Này, anh định làm gì Noãn Tâm, buông cô ấy ra…" Tiểu Vũ cùng tài xế sau nửa ngày giật mình sửng sốt mới phản ứng lại, xuống xe, vội vàng bước lên đuổi theo.
"Cậu buông Úc ra, buông ra…"
"Bịch…"
Lái xe đang đuổi theo còn chưa kịp tới gần thì đã thấy Tả Lăng Thần hung hăng đánh tới một đấm, đánh lên trên người của bác tài không kịp đề phòng, sau một lúc, tài xế bị văng ra mấy mét như một cái bao cát. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tiểu Vũ sợ đến mức trợn trừng mắt.
"Lăng Thần, anh điên rồi?" Úc Noãn Tâm chưa bao giờ nhìn thấy Tả Lăng Thần bạo lực như vậy, sau khi thấy anh đánh người tài xế, sự khó hiểu trong nháy trở thành sự phẫn nộ.
"Im miệng! Lên xe cho anh!"
Tả Lăng Thần làm mặt lạnh, coi nàng như là gà con mà gắng sức nhét vào trong xe, ngay sau đó cũng lên xe, nhấn ga, xe phóng đi như mũi tên…
Chờ Tiểu Vũ phản ứng lại, chỉ còn thấy khói xe từ từ tan biến trong không trung…
"Tả Lăng Thần điên rồi… Mau, mau gọi cho Hoắc tiên sinh, mau đi!" Cô lập tức quát người lái xe.
Tài xế loạng choạng đứng lên, nhấn điện thoại, sau một hồi lâu, vẻ mặt buồn rầu nói: "Vẫn không ai nghe…"
Tiểu Vũ gấp đến độ giậm chân. Lúc này cho dù có đuổi theo cũng không kịp, nghĩ tới đây, cô vội kéo lấy tài xế…
"Mau, mau đưa tôi tới chỗ Hoắc tiên sinh!"
Chiếc xe thể thao chạy điên cuồng trên cầu vượt, tựa như tên lửa đang nỗ lực bứt khỏi sức hút của trái đất.
Bên cạnh ghế lái, một tay Úc Noãn Tâm gắt gao nắm chặt tay vịn, một bên hoảng hồn nhìn người đàn ông đang không nói một lời…
Giờ phút này, nàng nghi ngờ người đàn ông trước mặt này có phải Tả Lăng Thần hay không?
Trong trí nhớ của nàng, Lăng Thần chưa bao giờ có hành vi cử chỉ thái quá như ngày hôm nay, thậm chí vẻ mặt lạnh lùng bây giờ của anh cũng chưa từng thuộc về anh.
"Lăng Thần, anh định mang em đi đâu?"
Úc Noãn Tâm mở miệng, nhìn tốc độ xe chạy nhanh, không khỏi lo lắng lỡ như xảy ra việc gì ngoài ý muốn, với tốc độ này rất dễ gặp phải chuyện không may.
Tả Lăng Thần quay đầu liếc mắt nhìn nàng, nhưng chỉ là liếc mắt một cái liền quay đầu đi, bờ môi gợi cảm mím chặt lại, sườn mặt tuấn tú lộ vẻ lạnh lùng như được điêu khắc bằng băng. Anh không hề tao nhã, anh không hề tươi cười, giờ này phút này, chỉ giống như một người xa lạ, một người ngay cả Úc Noãn Tâm cũng cho rằng không quen biết.
Thấy anh không có ý định mở miệng giải thích, nàng cũng không hỏi nữa. Dần dần, nàng cũng bình tĩnh lại và không hỏi gì thêm. Thứ nhất tính cách của nàng chính là vậy, nàng hiểu khi đối mặt với hoàn cảnh khó khăn, cho dù hét lớn lên thì cũng không giải quyết được vấn đề gì. Thứ hai là vì đối phương chính là Tả Lăng Thần. Theo tiềm thức, nàng nghĩ anh sẽ không làm tổn thương nàng.
Một tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí căng thẳng bên trong xe. Úc Noãn Tâm cả kinh, lấy điện thoại di động ra…
Trên màn hình, ba chữ Hoắc Thiên Kình không ngừng lóe sáng.
Hơi thở của nàng dần trở nên gấp gáp, vô thức giương mắt lên nhìn, nhưng lại đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Tả Lăng Thần…
"Lăng Thần…"
"Đưa điện thoại di động cho anh!" Giọng của anh lạnh lùng cứng rắn, bàn tay chìa ra trước mặt nàng.
Những đường vân tay rõ ràng hiện ra trong lòng bàn tay anh…
Úc Noãn Tâm vô thức lắc đầu. "Lăng Thần, anh đừng như thế, chúng ta có thể nói chuyện với nhau…"
"Đưa anh!" Thái độ anh càng thêm cứng rắn, hoàn toàn khác với hình tượng ôn hòa thường ngày.
Tiếng chuông điện thoại vô cùng cố chấp, vang lên hết lần này đến lần khác, giống như nếu không nghe thì sẽ tiếp tục vang lên, tên người gọi không ngừng lóe sáng, nhấp nháy, như kim châm đâm vào mắt Úc Noãn Tâm.
Tả Lăng Thần một tay nắm tay lái, một tay kia vẫn cố chấp để trước mặt nàng, hết sức kiên nhẫn nhưng ánh mắt sắc bén lại lộ vẻ không thể xem thường, còn mang theo vẻ nguy hiểm mà Úc Noãn Tâm chưa từng thấy qua…
Nàng nhìn thẳng vào anh, tựa như nước với lửa đối diện với nhau, nhưng mà, nàng chỉ là một dòng sông yên lặng, mà giờ đây ngọn lửa của anh lại cháy hừng hực khắp bầu trời.
Cuối cùng…
Nàng chậm rãi đặt di động vào trong lòng bàn tay anh…
Cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp…
Ánh mắt sắc bén của Tả Lăng Thần dần được thu về, ngay cả khóe môi đều cong lên như có như không, dường như rất hài lòng với sự nghe lời của nàng. Ngay sau đó, anh ấn cửa xe xuống…
Gió mạnh từ ngoài cửa sổ tràn vào đầy cả xe, làm rối mái tóc dài của Úc Noãn Tâm, nàng nhìn anh cầm điện thoại di động ném ra ngoài cửa sổ…
"Không…"
Úc Noãn Tâm vội vã ngăn cản nói: "Lăng Thần, anh để cho em nghe điện thoại có được không? Nếu như em không nghe sẽ khiến cho anh ấy nghi ngờ…"
"Là sợ hắn nghi ngờ hay sợ hắn lo lắng?"
Tả Lăng Thần nghe vậy bèn cười nhạt, như một mặt hồ nhanh chóng bị đóng băng, vẻ khoan dung cuối cùng trong mắt cũng hoàn toàn biến mất vì sự lo lắng trên gương mặt nàng…
"Lăng Thần…" Úc Noãn Tâm không trả lời được, chỉ có thể lo lắng nhìn bàn tay đang cầm di động của anh… từ từ buông ra…
"Không…"
……………….
Hoắc Thị, phòng làm việc của tổng tài.
Hoắc Thiên Kình lại chờ cuộc gọi, chân mày hơi nhíu lại, liệu có phải bị phóng viên bám theo không? Làm sao mà điện thoại vẫn không gọi được?
Nghĩ tới đây, hắn lại cầm lấy điện thoại lần nữa, ấn xuống những con số mà đã sớm quen thuộc…
"Sorry, you dial the user is unable to put through temporarily, ask you later again to dial!"
Lúc này không thể kết nối được?
Âm thanh này đã dằn vặt hắn được nửa giờ. Nửa giờ trước, sau khi hội nghị kết thúc, hắn không còn gọi được điện thoại cho Úc Noãn Tâm.
Suy nghĩ một chút, hắn ấn số máy nội bộ…
"Candy, vào đây một lát!"
Vài phút sau, ngoài cửa phòng tổng tài vang lên tiếng gõ, thư kí tổng tài Candy tao nhã đi vào trong, cung kính hỏi: "Hoắc tiên sinh, ngài có gì cần căn dặn?"
"Người thiết kế áo cưới đều tới rồi chứ?" Hoắc Thiên Kình giơ cổ tay lên nhìn một chút.
Candy khẽ cười. "Nhà thiết kế PE đã tới rồi, đang chờ hai vị tới thử đồ."
Cô đi theo tổng tài đã rất nhiều năm, cho tới bây giờ chưa từng thấy hắn căng thẳng vì một người phụ nữ như thế. Không chỉ tự mình mời nhà thiết kế nổi tiếng thế giới PE đến thiết kế áo cưới, hơn nữa còn dành thời gian để cùng cô dâu đi thử quần áo. Trước đây cũng không thấy hắn đối xử với Phương gia như vậy.
"Nói anh ta chờ một lát nữa đi!" Hoắc Thiên Kình vừa nói vừa gọi điện lại cho Úc Noãn Tâm
"Vâng, Hoắc tiên sinh." Candy cung kính đáp, vừa muốn xoay người rời đi lại bị một cô gái xông vào bất thình lình làm kinh hãi.
"Cô, cô…"
"Hoắc tiên sinh, không xong rồi, Noãn Tâm đã xảy ra chuyện!" Người xông vào phòng làm việc chính là Tiểu Vũ. Sau khi thở hổn hà hổn hển nói xong câu đó, thiếu chút nữa là cô ngã trên mặt đất.
Muốn gặp Hoắc Thiên Kình thật không dễ dàng, bởi vì cô không hẹn trước cho nên chẳng những phải né tránh thư kí, còn bị bảo an đuổi theo một đường dài.
Quả nhiên, mấy người bảo vệ theo sau Tiểu Vũ đi vào, thấy thế thì lập tức kinh hoảng nói: "Hoắc tiên sinh, xin lỗi, cô ấy chạy nhanh quá, chúng tôi, chúng tôi không cản được…"
"Mọi người làm việc thế nào vậy? Thư kí ở bên ngoài đang làm cái gì? Không có thông báo mà vẫn để cho người vào được? Mọi người…"
"Candy!" Hoắc Thiên Kình ngắt lời thư kí tổng tài, nhìn vẻ mặt lo lắng của Tiểu Vũ, không nói một lời liền bước nhanh tới…
"Cô mới vừa nói cái gì? Noãn làm sao vậy?"
Tiểu Vũ thở phì phò, khó khăn nuốt nước bọt xuống nói: "Noãn Tâm, cô ấy, cô ấy bị Tả Lăng Thần bắt đi rồi!"
Sắc mặt Hoắc Thiên Kình đột ngột thay đổi, không nói một lời, cầm lấy áo khoác, trước mặt bao người bước nhanh ra khỏi phòng làm việc.
"Này, Hoắc tiên sinh, chờ tôi một chút…" Tiểu Vũ cũng chạy theo ra ngoài.
Còn lại một nhóm người mở to mắt nhìn nhau…
…………….
"Rầm…" Cùng với tiếng cửa phòng bị đá văng ra, Úc Noãn Tâm như một con bướm bị sức mạnh to lớn ném lên giường, lực va đập thật lớn thiếu chút nữa làm nàng không thở được.
"Đừng…" Nàng đau đến mức than lên thành tiếng, cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình cũng sắp rơi ra.
Tả Lăng Thần không đi tới, chỉ đứng ở xa từ trên cao nhìn xuống. Khuôn mặt tuấn tú đa tình giờ đây hờ hững, ánh mắt chiếm hữu mà nhìn nàng, tựa như loài dã thú đang ngủ đông trong cơ thể anh bắt đầu chộn rộn…
Úc Noãn Tâm cố nén đau đớn trên thân thể, ánh mắt trong veo nhìn quanh bốn phía với vẻ đề phòng, đối với nàng là nơi xa lạ…
"Đây là đâu?" Nàng cất giọng hỏi
"Phòng tân hôn của chúng ta!" Giọng của Tả Lăng Thần mềm nhẹ nhẫn nại. "Đây vốn là nhà mới anh chuẩn bị để chung sống cùng em, khi đó không nói với em, là muốn cho em một bất ngờ…
Tuy nhiên, ngày hôm nay đưa em đến đây không nằm trong tính toán."

"Sao lại mang em tới đây? Anh biết rõ giữa chúng ta đã không có khả năng!"
Úc Noãn Tâm cảm thấy ngày hôm nay Tả Lăng Thần như một người xa lạ, là một loại nguy hiểm, khiến cho nàng cảm thấy muốn trốn tránh…
"Tất cả đều chưa thành kết cục đã định, làm sao biết không có khả năng?" Giọng điệu Tả Lăng Thần cũng không có biến đổi, nhưng nàng lại cho rằng trong lời nói có sự nguy hiểm cùng với cảnh cáo.
"Anh muốn thế nào?" Úc Noãn Tâm ép buộc bản thân tỉnh táo lại, nhìn anh sắp đi tới bên giường, nàng vô thức đứng dậy chạy trốn…
Sau một khắc, thân thể của nàng bị hai cánh tay mạnh mẽ đặt ở trên tường…
Đôi mắt đen hướng về nàng dần chuyển biến, tình ý sâu sắc thay thế bằng sự vắng lặng, anh cong môi, ngón tay tùy tiện dao động trên mái tóc dài của nàng, trong đôi mắt sâu thẳm lóe ra vẻ quỷ quyệt khó hiểu…
"Noãn Tâm, anh là người yêu của em, sao em lại sợ anh như vậy? Người em muốn trốn tránh phải là Hoắc Thiên Kình mới đúng…"
"Lăng Thần, thả em ra đi, chúng ta không có khả năng…" Úc Noãn Tâm nhìn anh, trong giọng nói truyền ra chút lạnh.
Ánh mắt thâm trầm của Tả Lăng Thần co lại…
"Noãn Tâm, trở về bên cạnh anh, người em gả phải là anh, chỉ có anh mới có thể đem lại hạnh phúc cho em!"
"Lăng Thần, anh tỉnh táo lại đi, khi anh và Phương Nhan từ trong phòng ngủ đi ra, anh có nghĩ mang hạnh phúc đến cho em hay không? Hạnh phúc trong miệng của anh lại đem cho người con gái khác! Chẳng lẽ anh nghĩ giữa chúng ta vẫn còn có thể sao?" Đáy mắt Úc Noãn Tâm hiện lên sự lạnh lùng và thất vọng.
"Vì sao không có khả năng! Cho tới bây giờ anh vẫn không tin em yêu Hoắc Thiên Kình! Người em yêu trước sau vẫn là anh!"
Ngón tay Tả Lăng Thần mang theo sức mạnh, theo sau lưng của nàng dần dần đi xuống, mãi đi xuống, tiếp đó bàn tay to dừng lại ở nơi ấy…
"Anh thừa nhận là có quan hệ với Phương Nhan, nhưng cô ấy cũng chỉ là thế thân của em! Em nghĩ rằng anh không muốn có được em sao? Mỗi giờ mỗi khắc, thậm chí là tùng phút từng giây anh đều muốn có được em! Mỗi khi ôm em trong lòng, anh đều muốn hung hăng mà giữ lấy em, hoàn toàn có được em! Nhưng anh không làm thế, anh thực sự không làm, anh sợ sẽ xúc phạm em… Đáng tiếc, cuối cùng anh cũng hiểu, càng quí trọng cái gì thì càng phải nhanh tay chiếm lấy mới được!
"Không…"
Toàn thân Úc Noãn Tâm run lên, sau một lúc tim đập loạn nhịp thì rốt cục bừng tỉnh, đột nhiên xoay người, nhìn vào cặp mắt tràn ngập hung ác kia của anh thì mới ý thức được rằng nguy hiểm đang từng bước tới gần…
"Lăng Thần, ngày hôm nay anh mang em đến nơi này chính là vì muốn chiếm đoạt em?" Rốt cuộc vẻ bình tĩnh cũng rơi vào hoảng loạn, nàng cảm thấy có chút không thích hợp, ánh mắt Tả Lăng Thần quá mức sắc bén, khiến nàng muốn cách xa anh ta.
Vì sao ngay từ đầu không nhận ra, thì ra người đàn ông này cũng rất nguy hiểm?
"
Noãn Tâm à, em vốn dĩ là của anh, đây là chuyện hiển nhiên!" Khuôn mặt nho nhã của Tả Lăng Thần hiện lên ý cười mờ ảo, trong lời nói đó mang ý ra lệnh cùng cảnh cáo…
"
Anh sẽ không để em gả cho Thiên Kình! Bởi vì hắn hoàn toàn không xứng với em!"
Úc Noãn Tâm nhìn anh, đối diện với đôi mắt đen lạnh lùng của anh, sau một lúc lâu mới chậm rãi nói: "
Không, Lăng Thần, anh vốn không phải người như thế!"
"
Vậy em cho anh là người thế nào?" Nụ cười hiện lên môi Tả Lăng Thần, thân thể cao lớn lại càng thêm đến gần nàng.
Hơi thở của Úc Noãn tâm trở nên gấp gáp, nàng nuốt nước bọt xuống nói: "
Anh sẽ không ép buộc em! Nếu trước đây anh đã không làm vậy, hiện tại anh lại càng không làm!"
"
Đừng cho rằng đã hiểu rõ anh…" Tả Lăng Thần nghe vậy, nụ cười bên môi càng sâu sắc, nắm lấy cằm nàng, bờ môi gần kề môi nàng…
"
Sai lầm lớn nhất mà anh phạm phải chính là đã cho em quá nhiều tự do và thời gian, quá mức quý trọng em, ngược lại khiến cho Hoắc Thiên Kình được lợi! Cho nên… Anh phải sửa lại! Sửa đổi sai lầm của bản thân!"
Bên môi Tả Lăng Thần nở một nụ cười, cái cười như tử thần làm người khác kinh khủng không thôi.
"Lăng Thần…"
Trong lòng Úc Noãn Tâm vang lên tiếng cảnh báo, rốt cuộc nàng hiểu rõ người đàn ông đang đứng trước mặt mình không còn là cái người nho nhã lịch sự, lúc nào cũng lo cho mình như trước nữa. Có lẽ, anh ta vốn là như thế này…
"Đến bây giờ mà anh còn cho rằng như thế sao? Giữa chúng ta căn bản là không không cần Hoắc Thiên Kình tồn tại, cho dù không có anh ta thì em và anh cũng đã không có khả năng! Sai lầm lớn nhất mà anh phạm phải không phải là cho em tự do và thời gian, mà là anh dùng cách thức dơ bẩn nhất, đê tiện nhất phản bội lại tình yêu của chúng ta!"
Hai bàn tay to lớn đang đặt trên hai bả vai của nàng đột nhiên siết chặt, đau đến mức nàng nhíu chặt mày…
"
Dơ bẩn? Bỉ ổi? Vậy em có biết đàn bà bên cạnh Hoắc Thiên Kình còn dơ bẩn hơn anh bao nhiêu lần hay không! Lẽ nào hắn sẽ không dơ bẩn, không đê tiện hay sao? Vì sao hắn có thể không kiêng nể gì cả mà hưởng dụng thân thể của em mà anh lại không thể? Thân thể của em vốn nên là của anh, ba năm trước đây nên như vậy!"
Bàn tay của anh sờ đến gương mặt của nàng, nhìn da thịt trắng xinh như sứ của nàng, sự mềm mại dưới bàn tay khiến đôi mắt anh đột nhiên tối sầm lại…
Vừa nghĩ đến cảnh nàng đã từng ở dưới thân Hoắc Thiên Kình, anh cũng muốn có ý giết người.
"
Anh điên rồi!"
Úc Noãn Tâm lạnh lùng phun ra ba chữ, nhìn anh, mặc kệ tay anh đang dụ hoặc trên gương mặt mình, nói từng câu từng chữ: "
Bây giờ anh thả em đi, ít nhất sau này chúng ta còn có thể trở thành bạn bè, đừng để cho ngay cả làm bạn chúng ta cũng không thể!"
"
Bạn bè? Anh không thích từ này!"
Cơ thể Tả Lăng Thần hoàn toàn giam cầm lấy nàng: "
Còn em, chỉ có thể trở thành người đàn bà của anh. Em đã hầu hạ Hoắc Thiên Kình thế nào thì anh muốn em phải nỗ lực gấp mười lần để hầu hạ anh!"
Úc Noãn Tâm giơ mắt nhìn anh, nửa ngày sau mới khó có thể tin được mà mở miệng: "
Tả Lăng Thần, em thật không ngờ anh lại nói ra những câu như thế này! Em… thực sự là nhìn lầm người rồi! Em phải rời khỏi đây!"
"
Em cho rằng anh sẽ để em đi sao?" Tả Lăng Thần cúi đầu…
"
Ở lại nơi đây với anh không được sao?" Lời nói dụ hoặc rơi vào bên tai Úc Noãn Tâm lại hoàn toàn thay đổi ý nghĩa, là cảm giác gần như xa lạ mà tàn nhẫn.
"
Anh cứ tiếp tục như vậy nữa thì em sẽ hận anh!" Úc Noãn Tâm lạnh lùng nhìn anh ta, muốn thoát khỏi loại cảm giác ấm áp mà xa lạ này.
Rõ ràng thân thể Tả Lăng Thần run rẩy một chút, sau đó…
"
Nhìn anh!" Ánh mắt của anh xẹt qua bất mãn cùng thất vọng, ngón tay nhấc nàng nhìn chính mình…
"
Em không yêu anh nữa sao?" E là có khả năng này, ánh mắt của anh vì vậy mà trở nên càng thêm băng lãnh. Đàn bà, cho dù đối tốt với nàng đi nữa cũng không ăn thua gì sao?
Ngay khi anh muốn cùng toàn bộ trái tim để yêu nàng thì nàng lại chuẩn bị rời xa anh sao? Làm sao anh có thể chịu được?
Úc Noãn Tâm ngẩn ra, vẻ chần chừ thoáng qua trong đáy mắt làm Tả Lăng Thần hoàn toàn tỉnh ngộ…
"
Thì ra… thì ra là thế!" Ánh mắt đang mỉm cười của anh trở nên rất thâm trầm. "Tất cả đều là mượn cớ! Em đã yêu Hoắc Thiên Kình! Em đã yêu người đàn ông khác…"
"
Không, buông em ra…" Úc Noãn Tâm thấy sắc mặt của anh càng thêm lạnh lùng và kinh khủng, nàng thực sự sợ, không để ý đên sự do dự trong lòng, đẩy mạnh anh ra, thoát khỏi phạm vị hơi thở nguy hiểm của anh…
Khi nàng rốt cuộc chạy đến cửa và muốn mở ra lại nghe tiếng đóng cửa lộp cộp một cái!
"Lăng Thần…" Nàng quay đầu lại, lại tuyệt vọng phát hiện Tả Lăng Thần đã từng bước đến gần mình!
Anh đã khóa cửa rồi sao?
Anh… anh muốn làm gì? Anh… thực sự muốn ép buộc nàng sao?
Sự sợ hãi cùng tuyệt vọng quen thuộc lại lan tràn trong ngực nàng, nàng cảm thấy máu trong người đang chảy ngược, lại quay đầu lần nữa, ra sức kéo cánh cửa, sau đó điên cuồng mà đấm vào cửa phòng!
"Thùng… thùng…" Hết lần này đến lần khác, nàng vừa lắc lắc tay nắm cửa, vừa đập mạnh cánh cửa, sau đó lại quay đầu nhìn người đàn ông đang ngày càng đến gần mình…
"Không…" Vẻ mặt càng ngày càng thâm trầm cùng tái mét của anh khiến cho nàng sinh ra sự chống cự theo bản năng.
Thật ra người đàn ông này cũng giống như Hoắc Thiên Kình, rõ ràng chính là một con sư tử nguy hiểm, sao nàng cứ luôn coi anh ta thành một con cừu biết quan tâm săn sóc chứ?
"Noãn Tâm, em biết anh không thích nhìn thấy bộ dạng chống cự của em!"
Tả Lăng Thần hoàn toàn đến gần nàng, cùng với vẻ mặt lo lắng của nàng, ngược lại anh rất ung dung thong thả, nhưng ánh mắt không giấu được sự bất mãn cùng hung ác nham hiểm…
Ngón tay Úc Noãn Tâm cũng trở nên trắng bệch…
Sau một khắc, Tả Lăng Thần lại như một con báo đen hung hãn mà giữ lấy nàng, áp cơ thể của nàng lên cánh cửa lạnh lẽo. "
Noãn Tâm, em còn yêu anh đúng không? Nói cho anh biết người em yêu không phải là Hoắc Thiên Kìnhh! Nói cho anh biết!"
"
Tả Lăng Thần… Anh, anh đừng ép em…" Bộ dạng của anh làm cho Úc Noãn Tâm phải run rẩy.
Thậm chí nàng bắt đầu hoài nghi, giờ này khắc này anh có khác gì người đàn ông ba năm trước chứ…
"
Anh muốn em nói!" Giọng của Tả Lăng Thần đột nhiên cao hơn, lửa giận chưa bao giờ bộc phát trước mặt nàng đã hoàn toàn bùng nổ, dường như làm chấn động cả căn phòng!
"
Em, em không yêu anh! Không yêu anh! Em đã không còn yêu anh!" Úc Noãn Tâm ra sức bịt tai lại, điên cuồng mà hét lớn. Nàng không muốn nhìn vẻ mặt ngày càng băng lãnh của anh, cũng không muốn nghe những lời nói xa lạ tàn nhẫn đó.
Trái tim, tựa như bị một bàn tay lớn xé nát ra…
Máu chảy đầm đìa, ngay cả đau đớn cũng trở nên tê liệt trong nháy mắt…
Tả Lăng Thần nhíu mày lại, một tay vô thức mà đè lên ngực mình, nơi này làm anh đau đớn như nếm phải sự giằn vặt của cái chết. Giờ khắc này, anh tình nguyện chết đi.
"Noãn Tâm, em biết anh yêu em nhiều như thế nào không? Anh có thể chấp nhận em làm bất cứ chuyện gì, nhưng em không thể không yêu anh…" Ánh mắt băng lãnh của anh nổi lên vẻ thê lương cùng bi ai. "Bởi anh vì khiến cho em tiếp tục yêu anh mà sẽ làm ra những chuyện khiến em hận anh cả đời.
"Tả Lăng Thần, anh không thể làm như vậy, không thể…" Úc Noãn Tâm đột nhiên mở to hai mắt, kinh hãi mà nhìn đôi mắt như ma quỷ của anh…
Anh… một lòng một dạ yêu em. Noãn Tâm, anh muốn cho em biết anh yêu em nhiều như thế nào…"
Trong mắt Tả Lăng Thần toàn là vẻ đau đớn nát tan, nói xong, anh liền dùng tay ôm ngang lấy nàng, đi về phía giường lớn.
"
Lăng Thần, thả em xuống, anh không thể làm như vậy, không thể…"
Úc Noãn Tâm chỉ cảm thấy cách mặt đất cao cao, từng đợt choáng váng không ngừng kéo tới, nhất là khi cách giường càng gần thì sự hoảng sợ trong lòng càng thêm mãnh liệt…
Sau một khắc, thân thể của nàng liền bị Tả Lăng Thần đặt lên giường!
"Không…"
Úc Noãn Tâm cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, nàng cố gắng mà rúc vào góc giường, ánh mắt khẩn cầu. Nhưng vì sự khiếp sợ cùng hoảng loạn mà nàng không biết được, trong lúc này, càng phản kháng thì càng làm cho đàn ông có dục vọng chinh phục.
Lửa nóng mãnh liệt của Tả Lăng Thần sao lại bị dập tắt bởi một câu "không" của nàng chứ. Đôi môi mỏng lạnh lẽo cong lên, ánh mắt cũng chứa đầy tình dục, nhanh chóng kéo nàng qua, lại đè nàng dưới thân.
"
Noãn Tâm, không bị anh chiếm lấy thì làm sao biết thân thể của em có thích hay không?"
Cực kỳ ôn nhu, cực kỳ quý trọng mà hôn lên môi nàng, hôn tới đáy mắt kinh hoảng, còn có nhàn nhạt nước mắt của nàng thì: "
Người em luôn yêu chính là anh, vì sao còn phản kháng chứ?"
Tả Lăng Thần hoàn toàn biến thành một người khác, ít nhất, khi Úc Noãn Tâm nghe thấy củng nhìn thấy bộ dáng lúc này của anh thì toàn thân nàng bắt đầu lạnh run, Lăng Thần của trước đây sẽ không làm nàng sợ hãi…
Hôm nay đây, hiện giờ anh đang kiềm chế nàng, khiến nàng không cách nào chạy trốn, hơi thở nam tính của anh cũng vây lấy nàng…
"
Lăng Thần, anh không thể thương tổn em như thế…"
Úc Noãn Tâm không nén được mà khổ sở van nài, nàng không hy vọng bi kịch lại tái diễn lần nữa, vẻ mê man cùng bất lực trong mắt kéo tới như sóng biển.
Nàng chưa từng nghĩ tới anh còn có một mặt như vậy.
"
Noãn Tâm, anh sẽ không tổn thương em… Anh sẽ khiến em càng yêu anh!"
Lúc này, dáng vẻ mềm mại bất lực của cô gái trong lòng gợi ra sự quyến luyến khôn nguôi trong nội tâm của anh. Khát vọng có được nàng hoàn toàn bị lửa giận cùng lửa tình trong lòng nhen nhóm.
Anh chậm rãi cởi áo sơ mi của mình, sau đó ném đại xuống thảm…
Một vóc người cao lớn tuyệt hảo hiện ra trước mắt nàng…
Da thịt màu đồng, lồng ngực rộng lớn, cường tráng mà gợi cảm, cơ bắp săn chắc trên người tràn ngập sức mê hoặc, vừa nhìn đã biết là thường xuyên vận động….
Úc Noãn Tâm cảm thấy hàm răng cũng run lên, nàng thật sự không rõ, đàn ông đều thích như vậy sao? Người đàn ông đứng trước mặt nàng lúc này, bất luận là gia thế hay là con người đều làm cho phụ nữ không kìm lòng được mà nhào tới, giống như Hoắc Thiên Kình vậy, cần gì phải nhất định làm khó nàng?
Nàng nhìn chằm chằm vào anh, đôi mắt kinh hãi tràn ngập vẻ đề phòng như con thú nhỏ rơi vào bẫy.
Ngực càng thêm phập phồng bất an, khi nàng nhìn thấy ánh mắt của Tả Lăng Thần ngày càng u ám thì sự phòng bị lẩn quẩn trong đầu càng ngày càng mãnh liệt. Theo ánh mắt anh nhìn mình, nàng mới phát hiện cổ áo đã bị bung rộng ra, có lẽ là bởi vì sự giãy giụa vừa rồi, hơn nửa bầu ngực tròn trịa lộ ra không chút che giấu, khiến người ta phải mơ màng…
Nàng kêu lên một tiếng, cố gắng kéo quần áo trên người lại…
"Noãn Tâm, lẽ nào em đã quên trước đây chúng ta ở bên nhau vui vẻ thế nào rồi sao? Tiếp tục yêu anh, rời khỏi hắn!"
Thấy bộ dạng phòng bị của nàng, anh khom lưng, cực kỳ ưu nhã mà vén tóc nàng ra, hôn lên, nhưng không giấu được lửa giận trong mắt…
"
Anh sẽ không để cho cơ thể của em nhiễm phải hơi thở của hắn lần nữa…"
"
Buông ra…"
Úc Noãn Tâm ý thức được hàm ý trong lời nói của Tả Lăng Thần, nhất là khi nàng không khó cảm nhận được dục vọng cứng rắn để trên người mình thì sự tuyệt vọng ngút trời như tảng đá đập tới, ép nàng không thở nổi…
"
Noãn Tâm, từ bỏ ý định đó đi, anh sẽ không để em đi, tuyệt đối không!"
Tả Lăng Thần buông bàn tay đang chế ngự cằm nàng ra, dành ra một tay kiềm chế hai tay đang giãy giụa của nàng, tay kia tham lam mà thăm dò đường cong của nàng…
Nàng nên sớm là người đàn bà của anh, vì sao còn muốn cự tuyệt anh?
Dần dần, cô gái phía dưới không hề từ chối nữa, ánh mắt của nàng cũng từ từ khôi phục vẻ trong trẻo lạnh lùng thường ngày… Chỉ có điều đó là vẻ trong trẻo lạnh lùng do bị nỗi tuyệt vọng xâm chiếm, trống rỗng mà xa xăm…
Đúng vậy, nàng tuyệt vọng, rất tuyệt vọng! Nàng biết hôm nay mình không thể chạy thoát, tựa như cái đêm ba năm trước, nàng không thể bảo vệ sự trong sạch của mình, cũng giống như khi bị Hoắc Thiên Kình cường bạo, nàng cũng không thể trốn thoát…
Ngày hôm nay, lại đến phiên Tả Lăng Thần, người đàn ông mà nàng từng dành cả trái tim để yêu…
Úc Noãn Tâm nhắm hai mắt lại, hàng mi dài che khuất vẻ đau đớn nhức nhối trong lòng. Khi mở mắt ra thì đáy mắt là vẻ thê lương như tro tàn nguội lạnh…
"Anh thực sự rất muốn em?" Đôi mắt hơi sưng đỏ rốt cục mở ra, hỏi người đàn ông điên cuồng phía trên.
Ánh mắt trong trẻo ai oán của nàng khiến lòng của Tả Lăng Thần như bị đập mạnh. Anh nhìn nàng, không hề chớp mắt, rồi lại vì vẻ đẹp tuyệt mỹ của nàng mà con ngươi co lại, đáy mắt lộ vẻ chiếm hữu không thể cự tuyệt…
Úc Noãn Tâm hiểu rõ…
Nàng lạnh lùng cười, nụ cười này thê lương cùng bất lực như hiểu rõ cuộc đời. Nàng tựa như một chiếc thuyền bị mắc cạn trên bờ cát cả ngàn năm, cô đơn, già cỗi…
Nàng còn đang chờ mong cái gì chứ? Chờ mong người đàn ông sớm đã thành xa lạ này sẽ buông tha cho nàng sao? Hay đang chờ mong sẽ có người từ trên trời giáng xuống cứu nàng? Tình huống anh hùng cứu mỹ nhân luôn chỉ tồn tại trong tiểu thuyết, mà hiện thực thường thường luôn tàn khốc…
Bởi vì… nàng đã trải qua hai lần tàn khốc như vậy, cho nên căn bản sẽ không có mong đợi gì nữa…
"Noãn Tâm…"
Bộ dáng của nàng làm Tả Lăng Thần vừa đau lòng vừa yêu thương. Anh không muốn buông tay, cho dù nàng không hề giãy giụa nữa thì anh cũng không tính buông tay.
"
Thả tay em ra đi, em sẽ như anh mong muốn…"
Úc Noãn Tâm như một búp bê bị nhàu nát, ánh mắt trống rỗng tràn nhập lạnh lùng mà nhìn anh, ngay cả giọng nói cũng như đang bồng bềnh trong không trung, trống trải mà xa xăm…
Tả Lăng Thần nắm chặt nắm đấm, bàn tay đang kiềm chế nàng chậm rãi buông ra…
Úc Noãn Tâm ngồi dậy, cam chịu mà nhắm mắt lại, ngón tay bắt đầu mở nút áo trên người. Từng cái từng cái một…
"
Em có thể cho anh, nhưng anh phải nhớ kỹ, bắt đầu từ giây phút anh có được em, em sẽ hận anh, suốt đời suốt kiếp cũng hận anh…."
Đôi má nàng dần dần tái nhợt, gần như trong suốt giống như bị người ta lấy hết máu vậy. Vì chứa đầy đau đớn cùng nhục nhã mà rốt cuộc hai mắt đang nhắm chặt cũng có từng giọt, từng giọt lệ dọc theo khóe mắt chảy xuống…
Ánh mắt Tả Lăng Thần trở nên khác thường kinh người!
"
Mở mắt ra, nhìn anh!" Anh đột nhiên nắm chặt lấy cằm nàng, đáy mắt nổi lên lửa giận rất rõ ràng.
Úc Noãn Tâm nghe lời mà mở mắt ra, đôi mắt trống rỗng bị màn lệ bao phủ, nước mắt trong suốt lướt qua đôi môi đỏ đang run rẩy như cánh ve sau mùa thu thì dừng lại ở xương quai xanh gợi cảm…
"
Hận anh? Chết tiệt! Em hận anh?"
Vẻ giận dữ tràn ngập trong mắt anh. Vẻ hoàn toàn xa lạ cùng lạnh lùng trong mắt nàng làm cho chút nhẫn nại cuối cùng của anh cũng tan biến. Bàn tay to hung hăng xoa lên nơi đẫy đà của nàng, thỏa mãn mà nhìn thân thể của nàng run lên.
"
Em tình nguyện bị Hoắc Thiên Kình giữ lấy cũng không muốn cho anh? Noãn Tâm, đừng tưởng rằng em nói như vậy thì anh sẽ bỏ qua cho em! Anh nói rồi, anh sẽ không buông tha em!"
Nói xong, anh mạnh cúi đầu, cắn nuốt đôi môi nhỏ nhắn của nàng, đồng thời cũng chiếm đoạt tất cả cảm xúc của nàng.
Nhanh nhẹn, dũng mãnh, điên cuồng, hết sức thô bạo… Những thứ này cùng với hơi thở nam tính của anh vây lấy Úc Noãn Tâm không chừa một chút, một điểm lui về phía sau cũng không có!
Úc Noãn Tâm không hề động đậy, thậm chí ngay cả phản kháng cũng không. Thứ nhất, nàng biết cái gì gọi là sức người có hạn. Thứ hai, nàng hiểu rõ nàng càng phản kháng thì lại càng khơi gợi lên sự chinh phục điên cuồng cùng lửa giận hừng hực trong lòng Tả Lăng Thần!
Nàng tin lời anh nói là sự thật, bởi vì trong nụ hôn mãnh liệt của anh, không khó nhìn ra quyết tâm điên cuồng của anh!
Cho nên… nàng giống như một con búp bê, mặc cho môi của anh từ từ đi xuống…
Hòa với nước mắt tuyệt vọng lạnh lẽo…
Động tác điên cuồng ngừng lại…
Chỉ thấy mắt Tả Lăng Thần trầm xuống, cánh tay duỗi ra, đem nàng ôm chặt lấy hoàn toàn, để nàng cảm nhận được sự hưng phấn của anh….
"Bị anh giữ lấy làm em không cam tâm như thế sao?"
Thấy vẻ mặt nàng không hề có sức sống, tựa như bông hoa dần héo rũ, anh dừng lại. Hai tay đang để hai bên người nàng đột nhiên nắm chặt, từ khuôn mặt anh tuấn không khó nhìn ra vẻ đau khổ khi bị dục vòng dằn vặt của anh…
"
Cường bạo… thì còn để ý đến người ta có cam lòng hay không sao?"
Mắt Úc Noãn Tâm ngấn lệ, bên môi lại lần nữa dấy lên ý cười châm chọc, thê lương cùng bi ai…
"
Anh muốn có được em, em sẽ không phản kháng. Ít nhất, đây cũng là phương pháp duy nhất bảo vệ mình không bị tổn thương…" Nói xong nàng lại nhắm mắt, tựa như một mỹ nhân đang ngủ không có sức sống, mặc cho sương gió bào mòn tuổi xuân của mình…
"
Em…"
Ánh mắt Tả Lăng càng trở nên mãnh liệt kinh người, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cực kỳ trầm tĩnh và tái nhợt của nàng, ngay cả hàng mi dài run rẩy cũng trở nên bình tĩnh trở lại, ngay cả nước mắt nơi khóe mắt cũng trở nên khô cạn…
Nàng hận anh? Nàng cư nhiên hận anh sao?
Trong mắt Tả Lăng Thần nổi lên sự đau khổ cực kỳ, tựa như có người đâm mạnh một dao vào ngực anh. Cảm giác sợ hãi vì mất đi nàng càng ngày mãnh liệt. Không, anh không muốn cô gái này hận anh, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới…
Nhưng… tại sao ông trời cứ trêu cợt như vậy chứ? Rõ ràng nàng là của anh mới đúng!
Không khí căng thẳng mà lãnh lẽo…
Hai người vẫn duy trì tư thế không thay đổi. Cô gái lẳng lặng nằm ở đó, người đàn ông nhìn nàng không hề chớp mắt, đáy mắt lộ vẻ đau đớn, mãi đến khi…
Một tiếng chuông cảnh báo rất chói tai phá tan bầu không khí nguy hiểm…
Tả Lăng Thần ấn phím nghe…
"Tả tiên sinh, Hoắc tiên sinh, ngài ấy, ngài ấy đang xông vào, còn đả thương vệ sĩ của chúng ta…"
"
Tới thật là mau quá!"
Vẻ đau đớn trong mắt Tả Lăng Thần đột nhiên biến mất, thay vào đó là ý cười lạnh lẽo, lại nhìn về phía người phụ nữ trên giường…
Úc Noãn Tâm mở to hai mắt như vừa nằm mơ…
Hoắc Thiên Kình, hắn… tới rồi?
Hơi thở của nàng bắt đầu trở nên gấp gáp, trên gương mặt tái nhợt lại có chút sức sống, tựa như bông hoa hấp thu được chất dinh dưỡng, đang chậm rãi tràn trề năng lượng cùng hy vọng…
"Thế nào? Em mong muốn nhìn thấy hắn đến thế sao? Noãn Tâm, anh thật hối hận vừa nãy đã mềm lòng…" Bên môi Tả Lăng Thần nổi lên ý cười nhạt, trong lời nói lại mang theo hận ý.
Úc Noãn Tâm muốn vùng ngồi dậy, lại bị anh đè xuống, thô lỗ mà hôn lên môi nàng, bàn tay to như chiếc kiềm sắt mà giam nàng lại…
Nàng cả kinh, chưa kịp phản kháng thì cửa liền bị một sức mạnh đá ra, gần như đá bay cả cánh cửa…
Ngoài cửa, trên mặt của người đàn ông cao lớn đầy vẻ lo lắng, trên nắm tay vẫn còn dính máu, khi nhìn thấy tất cả trong phòng thì đi nhanh về phía trước, lại bị vệ sĩ bao vây…
Một chiếc áo được phóng lên người Úc Noãn Tâm trước khi vệ sĩ tiến đến, nàng bỗng nhiên bỏ tay Tả Lăng Thần ra, vô thức nhìn về phía Hoắc Thiên Kình ở cửa…
Hắn tới?
Hắn thực sự tới rồi?
Tả Lăng Thần cười nhạt một tiếng, khom lưng nhặt áo sơmi rơi lả tả trên thảm lên, chậm rãi mà mặc vào, vừa đi về phía Hoắc Thiên Kình vừa nhàn nhã mà cài nút lại…
"Mày đúng là thần thông quảng đại, ngay cả địa chỉ biệt thự mới của tao mà cũng có thể tìm được trong thời gian ngắn như vậy. Có điều thật đáng tiếc…" Anh nhìn thoáng qua Úc Noãn Tâm trên giường, rồi đem ánh mắt trở lại trên người Hoắc Thiên Kình, vẻ lạnh lẽo bên môi càng sâu. "Mày vẫn tới chậm một bước, tao vừa hưởng thụ thân thể của cô ấy. Có điều, mày vừa vào cửa đã thấy rồi đấy, cô ấy là cam tâm tình nguyện. Dù sao tao mới là người đàn ông mà cô ấy yêu nhất…"
Nói đến đây, anh tới gần bên tai Hoắc Thiên Kình, mở miệng nói nhỏ. "
Như mày đã nói đó, ở trên giường, quả thực cô ấy rất… mê người!"
Ánh mắt Hoắc Thiên Kình đột nhiên tối sầm lại, hai bàn tay hai bên người cũng đột nhiên nắm chặt, ánh mắt hắn trở nên sắc bén mà lạnh lẽo, chiếc cằm kiêu ngạo cứng ngắc, kể cả sống lưng cao ngạo cũng trở nên băng lãnh…
Hắn không nói gì, chỉ đem ánh mắt dời lên trên người của cô gái tóc tai rối bù trên giường, trong ánh mắt sắc bén ấy lại mang theo một phần yêu thương cùng vẻ sâu xa kín đáo.
Hầu như coi Tả Lăng Thần là vô hình, hắn bước nhanh về phía trước, lại bị vệ sĩ ngăn lại…
"Cút ngay!"
Hoắc Thiên Kình lạnh lùng mà phun ra hai chữ, không đợi bọn vệ sĩ ra tay, nắm đấm của hắn liền vung lên, ra tay rất nặng làm bọn vệ sĩ không thể chống đỡ. Chỉ nhìn nắm đấm là không khó nhận ra sự phẫn nộ tột đỉnh trong lòng Hoắc Thiên Kình giờ phút này.
Tả Lăng Thần lại lạnh lùng nhìn tất cả.
Bọn vệ sĩ ngã nhào xuống thảm, vô lực mà kêu rên…
Hoắc Thiên Kình không nói một lời liền đi tới bên giường, thậm chí không có lau đi vết máu trên tay, nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Úc Noãn Tâm thật lâu, không nói gì mà ôm lấy nàng, đi về phía cửa…
"Định cứ thế mà đi sao?"
Tả Lăng Thần cười nhạt một tiếng, nhìn bọn vệ sĩ bị thương không nhẹ. Anh biết những người này hoàn toàn không phải là đối thủ của Hoắc Thiên Kình. Bởi vì… chỉ có anh mới là đối thủ của người đàn ông này!
Hoắc Thiên Kình đã đi tới cửa chợt dừng bước, sau đó xoay người lại…
Ý cười xem thường tràn ra bên môi, đôi mắt ưng cũng tràn ngập vẻ khát máu, nhưng lại bị sự mềm mại của người phụ nữ trong lòng che giấu đi sự sắc bén ấy…
"Chắc mày cũng biết rất rõ, tao và mày không có gì để nói! Còn nữa…"
Hắn thấp giọng mở miệng, còn nhìn quanh bốn phía một chút, cười lạnh nói: "
Điều duy nhất mà tao có thể nói với mày là cách bài trí của cái phòng này thực sự quá kém. Noãn… cô ấy căn bản không thích màu sắc này!"
"
Phải không? Cô ấy có thích hay không không quan trọng, quan trọng là… người ở bên trong có phải là người cô ấy thích hay không."
Tả Lăng Thần khoanh trước ngực. "
Hoắc Thiên Kình, có đôi khi tao thật sự rất muốn nhìn xem, rốt cuộc là chuyện gì mới có thể hoàn toàn loại bỏ dáng vẻ tươi cười tự tin của mày!"
Hoắc Thiên Kình nghe xong, sự châm chọc bên môi càng sâu. "
Tự tin là thứ trời sinh đã có, có người đã định là tự tin cả đời, có người phải tự ti cả đời…" Nói đến đây, hắn cố ý dừng lại, để lại lời cuối không nói…
Ý cười bên môi Tả Lăng Thần cứng đờ…
Nhìn người phụ nữ trong lòng một chút, Hoắc Thiên Kình hạ thấp âm thanh, như là mang theo vẻ chiều chuộng mà hỏi một câu: "
Có muốn nghe một câu chuyện xưa không? Không phải em vẫn rất muốn biết chuyện trước kia sao."
Úc Noãn Tâm sửng sốt, nàng không biết Hoắc Thiên Kình làm sao vậy. Khi nàng nhìn thấy vẻ tức giận xông vào của hắn, khi nàng nhìn thấy dáng vẻ như muốn giết người khi đối mặt với bọn vệ sĩ thì còn tưởng rằng hắn sẽ nhằm trên người mình mà giận cá chém thớt. Dù sao Tả Lăng Thần đã nói vậy, loại đàn ông bá đạo như hắn làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho người phụ nữ phản bội mình chứ?
Vậy mà bây giờ còn muốn kể cho mình nghe chuyện trước đây?
Hắn… tức đến điên rồi sao?
Hoặc là… hắn căn bản không hề quan tâm?
Nghĩ tới đây, lòng của nàng lại thấy nặng nề… rất nặng nề. Nếu không quan tâm thì sao còn vội vã tới đây làm gì?
Đáy mắt Hoắc Thiên Kình từ từ dâng lên vẻ lạnh lẽo, đôi môi mỏng nhếch lên nói: "Trước giờ tôi cứ tưởng loạn luân thì sinh con không nhược trí cũng dị dạng, nhưng thấy cậu em trai của mình có thể giỏi giang khôn khéo như thế, thật là làm sự bất an của tôi hoàn toàn vơi hết!"
Thân thể Úc Noãn Tâm run lên, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt u ám cùng chiếc cằm cao ngạo của Hoắc Thiên Kình, kể cả cằm của hắn cũng trở nên lạnh lẽo cứng ngắc…
Hơi thở của nàng bỗng chốc trở nên gấp gáp, lại nhìn về phía Tả Lăng Thần… anh thật sự là?
"
Các người đều cút xuống dưới hết cho tôi!" Ngữ khí của Tả Lăng Thần cũng âm lãnh mà hét lên, bọn vệ sĩ vội vã dìu nhau chạy ra khỏi phòng.
"
Mày muốn nói cái gì?" Anh đến gần Hoắc Thiên Kình, cười lạnh.
Hoắc Thiên Kình cũng không có ý buông Úc Noãn Tâm xuống, vẫn ôm nàng vào trong ngực như cũ, đáy mắt nổi lên ý cười, nhìn về khuôn mặt anh tuấn ngày càng lộ vẻ lo lắng của Tả Lăng Thần…
"
Lăng Thần, tao muốn nói cái gì không phải mày cũng rõ sao? Nếu không mày cũng không ra lệnh cho bọn vệ sĩ đi khỏi."
Tả Lăng Thần nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vốn rất thờ ơ cùng tự tin của hắn, nhìn lại vẻ kinh hãi không thôi của Úc Noãn Tâm, sau một lúc lâu, nụ cười lạnh bên môi anh cũng chuyển thành nụ cười trào phúng…
"
Được! Mày đã muốn kể chuyện trước đây thì tao không phản đối, bởi vì mày mới đúng là nhân vật chính của câu chuyện."
"
Chuyện đã tới nước này, mày cho rằng tao còn quan tâm chuyện đó sao?" Hoắc Thiên Kình hờ hững mà nhìn anh. "Lúc mày tự tay giết chết cha mình, tao nghĩ người để ý đến chuyện đó nhất chính là mày!"
Úc Noãn Tâm kinh hãi mà nhìn Tả Lăng Thần…
Cảm nhận được ánh mắt của nàng, trong mắt Tả Lăng Thần tràn ngập vẻ lạnh lẽo cùng điên cuồng tan nát…
"
Em rất tò mò sao?" Anh hỏi Úc Noãn Tâm, nói từng câu từng chữ: "Thật ra thì cũng không có gì, em muốn biết, vậy anh sẽ nói cho em biết chân tướng!"
Úc Noãn Tâm nghe vậy, trong lòng "
lộp bộp" một tiếng, sau một lát, nàng nhìn Hoắc Thiên Kình mà nói: "Để em xuống đi."
Hoắc Thiên Kình nhìn nàng, sau đó thả nàng xuống, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy eo nàng như cũ.
"
Lăng Thần, anh thực sự… giết người?" Nàng không tin mà nhìn anh. Tuy hành động vừa rồi của anh làm nàng phẫn nộ cùng tuyệt vọng, nhưng dù sao nàng cũng từng yêu người đàn ông này, nàng không hy vọng anh càng đi càng sai.
"
Khi anh còn rất nhỏ, từ khi anh có trí nhớ thì cảm thấy mình rất hạnh phúc. Tuy rằng anh xuất thân nhà quyến quý nhưng có cha mẹ yêu thương anh, có cậu mợ yêu thương anh, còn có bà ngoại hiền lành cùng anh họ đối xử với anh rất tốt, không có gì không kể cho nhau nghe. Tất cả những điều này làm anh cảm thấy cho dù sau này trên người có gánh vác sự vinh nhục hưng suy của gia tộc đều đáng giá, bởi vì có rất nhiều người nhà yêu thương anh, lo lắng cho anh!" Tả Lăng Thần từ từ rơi vào trong hồi ức, đáy mắt nổi lên vẻ lưu luyến đối với hạnh phúc trước đó…
Úc Noãn Tâm vô thức mà nhìn về phía Hoắc Thiên Kình bên cạnh, thấy trên mặt hắn cũng nổi lên nỗi đau mơ hồ, lòng không khỏi nhói lên…
"
Anh cứ tưởng mình sẽ có hạnh phúc như thế mãi mãi, cũng cho rằng không lâu sau, dưới sự hợp tác của hai anh em anh thì Tả Thị cùng Hoắc Thị sẽ phát triển theo hướng tốt. Thế nhưng, chuyện làm bọn anh không tưởng nổi đã xảy ra …"
Nói tới đây, cơ thể Tả Lăng Thần giống như là một quả khinh khí cầu bị rút hết hơi, ngã ngồi xuống sô pha, vẻ mặt tiều tụy cùng đau đớn…
Úc Noãn Tâm cảm thấy trái tim muốn nhảy ra ngoài, nàng khẽ nói: "
Bọn anh? Ý của anh là…"
"
Ba anh vẫn luôn rất yêu thương Lăng Thần, ngày sinh nhật 16 tuổi của cậu ta, ba đã cố ý dùng danh nghĩa Hoắc gia tổ chức tiệc sinh nhật…" Lúc này Hoắc Thiên Kình tiếp lời, lời nói trầm thấp tiếp tục thấp vang lên…
"
Ngày đó khách khứa chật kín, cả Hoắc gia cùng Tả gia đều rất vui mừng. Buổi tiệc tổ chức cả ngày, từ sáng đến tối, thẳng tới mọi người đều say cả thì buổi tiệc mới kết thúc."
Ánh mắt Tả Lăng Thần phức tạp mà nhìn Hoắc Thiên Kình, tiếp lời hắn: "
Đêm đó, người lớn đều đi ngủ cả, chỉ có anh còn rất hưng phấn, không ngủ được, bởi vì anh họ nói muốn tặng anh một món quà, là món quà dạng máy móc mà anh thích nhất, anh ấy đã sớm chuẩn bị tốt. Anh nhớ đêm đó rất yên tĩnh, hình như Hoắc gia chưa từng yên tĩnh như thế. Ngay cả bọn người hầu bởi vì một ngày đêm bận rộn mà cũng đi ngủ sớm. Anh và anh họ lén chuồn ra khỏi phòng, bởi vì thứ mà anh ấy muốn tặng cho anh là một cây súng tối tân nhất, cho nên bọn anh phải giấu người lớn. Không ngờ tới khi bọn anh đi ngang qua vườn hoa, vô tình nhìn thấy trong nhà trồng hoa có ánh sáng. Xuất phát từ lòng hiếu kỳ, bọn anh liền đi tới xem…"
Nói đến đây, bàn tay to lớn của Tả Lăng Thần hiển nhiên run lên, từ ánh mắt của anh không khó nhận ra anh đang ẩn nhẫn điều gì đó.
Úc Noãn Tâm biết gần nghe được then chốt của sự việc, lòng không khỏi khẩn trương lên, thậm chí là bất an…
"
Chuyện xảy ra tiếp theo tôi sẽ nói." Ánh mắt Hoắc Thiên Kình thâm trầm, giống như biển sâu không thể dò được, nhưng giống nhau đều nổi lên mơ hồ bất đắc dĩ cùng đau đớn…
"
Khi anh cùng Lăng Thần tới nhà ấm trồng hoa, quả nhiên phát hiện có người bên trong. Lúc đầu bọn anh cứ tưởng người trồng hoa đang chăm sóc thực vật chưa về. Nhưng cẩn thận nghe kỹ thì căn bản là không phải người chăm sóc hoa mà là ba anh cùng mẹ Lăng Thần!"
Nói tới đây, Hoắc Thiên Kình đột nhiên nắm chặt nắm tay, sống lưng kiêu căng cũng lạnh lùng mà ưỡn thẳng lên, hắn cắn răng, nhìn thoáng qua đôi mắt gần như khiếp sợ của Úc Noãn Tâm, tiếp tục nói…
"
Em vĩnh viễn không nghĩ ra bọn anh đã nhìn thấy gì, người ngoài cũng vĩnh viễn không thể cảm nhận được tâm tình của bọn anh! Ba anh cùng mẹ Lăng Thần – một cặp anh em lại ở trong nhà trồng hoa tằng tịu yêu đương với nhau! Làm cái việc mà chỉ có nam nữ bình thường mới làm!"
"
Cái gì?"
Úc Noãn Tâm kinh ngạc mà thốt lên, không ngừng lắc lắc đầu. "
Không thể nào, sao bọn họ lại có thể làm chuyện như thế chứ? Bọn họ không phải là hai anh em sao? Làm sao có thể…"
"
Sao lại không thể chứ? Lúc đó anh và Lăng Thần thấy rất rõ ràng. Ha ha… bọn họ là anh em ruột, là anh em do một mẹ sinh ra, vậy mà lại giấu diếm mọi người, ở bữa tiệc sinh nhật của Lăng Thần, thừa dịp mọi người đã đi ngủ thì họ đi tới trong nhà trồng hoa… điên cuồng mà làm tình!"
Úc Noãn Tâm không thể tin nổi mà che miệng lại, nhìn về Tả Lăng Thần bên cạnh, anh sớm đã có vẻ mặt chán chường mà ngồi ở đó, sắc mặt tái nhợt…
Nỗi hận trong mắt Hoắc Thiên Kình dần dần bốc lên, hắn cắn răng. "
Lúc đó anh có thể tìm cho mình một lí do chính là… bọn họ say rượu loạn tính, ai biết lời bọn họ nói tiếp hoàn toàn làm bọn anh băng giá…" Nói đến đây hắn chuyển hướng nhìn Tả Lăng Thần, chuyển đề tài. "Tiếp theo thế nào thì để cậu nói tốt hơn!"
Rốt cuộc Tả Lăng Thần ngẩng đầu lên, đáy mắt lộ vẻ cô đơn cùng lạnh lẽo…
Đáy lòng Úc Noãn Tâm tê rần lại…
Không khí tựa như bị đóng băng trong nháy mắt…
Một lúc lâu sau, Tả Lăng Thần chậm rãi mà mở miệng: "
Bọn anh vẫn trốn ở phía sau nhà trồng hoa, cho đến khi anh nghe cậu nói với mẹ một câu… Cuối cùng thì con trai chúng ta đã trưởng thành. Hôm nay là sinh nhật 16 tuổi của nó. Không bao lâu nữa nó sẽ trở thành một người đàn ông thức sự, đi gây dựng thiên hạ… Anh lại nghe mẹ nói, bà ấy rất sợ Gia Tuấn, à, cũng chính là ba anh, ba anh tên là Tả Gia Tuấn. Bà ấy nói sợ Gia Tuấn biết chân tướng sự việc, sợ ông ấy biết anh không phải là con ông ấy… Nghe đến đây, rốt cuộc anh mới hiểu rõ, thì ra mẹ anh và anh trai của bà vẫn duy trì quan hệ này cho tới nay. Thậm chí, người anh ruột như cầm thú này còn làm cho em gái mình có con. Đáng thương nhất chính là ba anh, ông ấy không biết gì cả, vẫn yêu thương anh như cũ!"
Úc Noãn Tâm hoàn toàn sợ đến ngây sợ, ngay cả trái tim cũng muốn ngừng đập, nàng nghe được cái gì? Loại sự việc này thực sự tồn tại sao? Vô thức mà nhìn về Hoắc Thiên Kình, giống như là đang tìm chân tướng sự việc.
Chân mày Hoắc Thiên Kình cũng nhíu chặt, hắn nặng nề mà gật đầu, thấp giọng nói: "
Cậu ta nói đều là sự thực!"
"
Không… Không thể nào…" Úc Noãn Tâm vô thức lắc đầu. "Trong đó nhất định có hiểu lầm đúng không? Bọn họ là anh em ruột làm sao có thể…"
"
Bọn họ là một đôi gian phu dâm phụ! Là đôi nam nữ đê tiện nhất, đáng thẹn nhất trên đời này!"
Tả Lăng Thần đột nhiên đứng dậy, vẻ đau đớn thật sâu trong mắt sớm đã thành một màu đỏ tươi, giống như là lửa đỏ hừng hực thiêu đốt, lời nói băng lạnh lộ ra sự sắc nhọn như lưỡi kiếm.
"
Cho nên cậu giết ba tôi, cũng chính là… ba ruột của cậu!" Hoắc Thiên Kình chuyển giọng, lạnh lùng hỏi anh, lại như một loại khẳng định.
Tim Úc Noãn Tâm sắp nhảy ra ngoài.
"
Ông ta xứng làm cha sao? Người như ông ta sống trên đời quả thật lãng phí tài nguyên. Không sai, tôi giết ông ta, tôi muốn ông ta biết sinh ra tôi là sai lầm lớn nhất của ông ta! Tôi muốn cho ông ta hiểu rõ thế nào là ác giả ác báo!" Ánh mắt điên cuồng của Tả Lăng Thần lộ ra tuyệt vọng cùng điên dại. Anh lạnh lùng mà nhìn về phía Hoắc Thiên Kình. "Tôi biết anh vẫn hoài nghi chuyện này, không sai, anh đoán không sai chút nào, cha anh là tôi giết, nhưng vậy thì làm sao, nếu như anh có thể tìm được bằng chứng xác thực thì tôi đã sớm vào tù rồi".

7 Ngày Ân Ái - Chương #128


Báo Lỗi Truyện
Chương 128/173